TÀI SẢN CỦA TA

30/11/20179:47 CH(Xem: 2113)
TÀI SẢN CỦA TA

Dùng từ "tài sản" cho nó "oách" một chút chứ thật ra nó chỉ là một chiếc xe đạp cũ mà thôi .

 

Mình không biết đi xe máy, cho đến giờ cũng vậy và sở trường của mình đị bộ rất giỏi. Thời còn trẻ ngoại trừ khi con bị đau nặng, phải đưa con đi viện mình mới phải đi xích lô mà thôi. Còn hầu như là mình đi bộ, mỗi lần đi ăn, đi chơi, v.v… cả ba mẹ con mình đều đi bộ. Một tay mình dắt thằng Vũ và lưng thì cõng bé Kim. Thế đấy, mà ba mẹ con mình đi được rất xa. Từ nhà mình ở Chợ Lớn Qui Nhơn, mình đi tới bến xe cũ, đến khu Hai, khu Sáu cho đến biển... đều đi bộ.

 

Đến năm cu Vũ học lớp 5, mình dành dụm mua được một chiếc xe đạp Nhật, xe cũ mua lại dưới tàu. Cu Vũ thích lắm, nó giành mất phần của em nó, không cho bé Kim rớ vào. Mình thì vẫn đi bộ. Sau đó Vũ vào Sài Gòn học, nó đem theo cái xe đạp vào trong đó luôn. Lúc này bé Kim đã học cấp 2, trường học khá xa nhà nên mình lại nhờ anh Phụng (rể nhà bác Tám mình) mua thêm một chiếc xe nữa ở dưới bến tàu, cho bé Kim đi học .Mình chắt chiu từng đồng mới đủ lo cho con, nên việc mua xe đạp cũng dè sẻn tính toán kỹ rồi mới mua. Năm bé Kim vào đại học ở Sài Gòn, nó mượn được xe đạp của cậu để đi học nên nó để lại chiếc xe đạp lại cho mình.

 

Chỉ một chiếc xe đạp ấy mà mình sử dụng biết bao nhiêu việc, từ việc đi kiện tụng ,đi giao hàng cho khách, đi làm SHC nhà, chở má mình đi khám bệnh và đạp lên cả cái dốc Mộng Cầm khu mộ Hàn Mặc Tử để dự đám cưới nữa... Đến khi cháy chợ (cháy hết hàng hóa mua bán), đến khi má mình mất, công việc giảm bớt... mình dùng cái xe đạp ấy để đi tắm biển mỗi sáng. Mình hà tiện không gởi xe mà đem xe để trên bờ kè của biển, khóa xe cẩn thận rồi xuống biển tắm. Ban đầu mình tắm trong bờ, vừa tắm vừa ngó chừng cái tài sản duy nhất của mình đó. Nhưng sau mê biển quá, mình bơi vèo ra khơi luôn. Cho đến một hôm, khi đã phơi phới dưới trời biển bao la rồi, mình lên bờ thì không thấy cái xe đạp đâu cả. Mình hốt hoảng chạy đi tìm kiếm nhưng cái xe đã không cánh mà bay, chìa khóa xe tròng chung với chìa khóa nhà, quần áo khô lẫn dép bỏ trên giỏ xe đều bị mất theo xe. Ôi tiếc của mình khóc tù lu, may sao có anh Châu quen quen, cũng thường tắm biển thấy mình tội nghiệp nên bảo leo lên xe máy anh chở hộ về nhà. Đến nhà, không vào cửa được vì chìa khóa đã mất. Anh Châu phải cạy cửa hộ cho mình vào nhà. Được một phen cho mấy “bà Tám” ở xóm mình xì xào vì sáng nó đi thật sớm, trưa trật mới về mà về với anh nào cùng nhau phá khóa.... May mà anh Châu tế nhị, bẻ được khóa xong, mời vào nhà uống nước anh đã từ chối...

 

Mất tài sản duy nhất, mình buồn rầu kể lể đủ người và gọi điện cho bé Kim. Ngày ấy Kim mới ra trường, nhận được lương đầu tiên, nó gởi về cho mẹ 1 triêu để mua xe mới. Lúc này thì không còn hàng tàu nữa, mình đi bộ đến các cửa hàng để mua. Nhưng xe Nhật mà mới giá toàn từ 3 đến 4 triệu một chiếc nên mình mon men đến các tiệm đồ cũ để mua xe và chọn được môt chiếc khá mới giá 1 triệu đồng. Khi đến tính tiền thì ông chủ xe bảo đã có người trả tiền cho mình rồi và trao cho mình một mảnh giấy viết vỏn vẹn hai chữ : Tặng em. Sau này mình mới biết người ấy là ai... Từ ấy mình đi xe đạp này, nó là người bạn thân thiết của mình cho mãi đến nay và mình luôn bảo vệ nó không để mất đi.

 

Sáng nay mình cần phải đi chứng một số giấy tờ ở Phường. Lúc dắt xe vào, mình thấy có một người đàn ông cứ dòm đăm đăm mình, cẩn thận mình dắt xe đạp cất tuốt vào trong vì sợ mất. Khi vào Phường, hồ sơ mình còn thiếu chữ ký xác thực của anh Khu Vực Trưởng nên mình lại lấy xe đến nhà anh. Từ nhà anh mình lại quay lại phường vì nghe nói anh đã ra Phường.Ở Phường chờ lâu không thấy anh, mình al-ô cho anh. Anh “Khu Vực” hẹn mình ra quán cà phê anh ký cho, thế là mình lại ra lấy xe để đi. Ra vô mình đều thấy cái gã đàn ông ấy dòm mình suốt. Sau khi được anh “Khu Vực” ký xong, mình vôi quay lại Phường đóng dấu xác nhận, thủ tục đã hoàn tất. Mình quay ra để lấy xe thì không thấy xe đâu cả, gã đàn ông cũng biến mất. Hốt hoảng mình chạy vào Phường hô toán lên là "Mất xe đạp rồi… Ai ngờ ở tại Phường mà cũng mất !". Cả bộ phận tư pháp phường cả nam lẫn nữ ai cũng ngưng việc chạy ra xem sự tình. Mình kể lễ :

 

- Hic… Chắc chắn là cái lão ấy lấy chứ không ai khác.

 

- Ai dẫy chị ?

 

- Cái thằng cha theo dõi tui nãy giờ đứng đây nè. Hu hu... tui đã sợ mất rồi, tui cất cái xe tuốt trong đây. Bây giờ hắn đã biến mất với cái xe của tui rồi...

 

Sau đó mình đành lủi thủi đi về mà cõi lòng tan nát. Khi đi ngang qua quán cà phê chỗ mình đến cho anh “Khu Vực” ký giấy, mình thấy cái xe đạp mình nằm trước quán. Ô mừng quá, đúng là xe của mình rồi ! Thì ra khi  ký xong giấy tờ, thay vì lên xe đi mình lại đi bộ qua Phường, quên mất chiếc xe dựng trước cửa. May sao chiếc xe vẫn còn đây, không ai thèm lấy. Hic hic... Mình đã lẫn rồi, tài sản duy nhất của mình vẫn còn đây. Tội nghiệp cho anh chàng đã bị mình nghi oan, xin được sám hối tội này nghe “ông”. Lần sau đừng có lỡ dại mà dòm “người ta” nữa, sẽ bị nghi oan đó...

 

Giờ đây ngồi kể lại chuyện này, mình nghĩ lại mình. Mình đã đến cái tuổi già của sự nhớ nhớ quên quên rồi, nhưng chỉ một chiếc xe đạp mà ngày trước mình lỡ làm mất cho đến nay mình luôn cảnh giác, huống chi trong chuyện tình cảm của đời mình.

 

Có phải mình đã là một con chim từng bị trúng thương nên từ dạo ấy cho đến bây giờ lòng mình luôn khép kín. Mình chả còn biết yêu như thuở xuân thì của ngày xưa ấy...

 

Thái Thanh

(29/11/2017 - trong “1001 Chuyện Của Tôi”)

BÀI MỚI NHẤT
02/08/2020(Xem: 27)
Nếu ai hỏi tôi, ảnh hưởng lớn nhất để tôi trở thành người ngày hôm nay, biết rung động trước hình ảnh của Ngoại già lầm lũi quang gánh đổ bóng gầy dưới ánh đèn vàng, biết nhung nhớ một khe gió luồn qua hai tấm ván hở của vách tường ngày xưa nhà Mẹ, biết man mác buồn mỗi khi đến hè và trống vắng với một tiếng gà khan gáy ở sau đồi,... Câu trả lời là Âm Nhạc Miền Nam.
26/07/2020(Xem: 65)
Ngày mai, tôi phải đi viện dưỡng lão… Không phải bất đắc dĩ, thì tôi cũng không muốn đi viện dưỡng lão đâu. Nhưng mà từ khi sinh hoạt hàng ngày không còn có thể tự xoay xở, mà con gái vừa làm việc bận rộn vừa phải chăm sóc cháu trai, không rảnh để quan tâm mình, đây dường như là sự lựa chọn duy nhất đối với tôi.
20/07/2020(Xem: 107)
“Một thế hệ ngoảnh mặt lại với lịch sử là một thế hệ không có quá khứ – và cũng không có tương lai” (Robert A Heinlein) Là một học sinh từng say mê môn Sử, tôi không thể tưởng tượng được, có một ngày môn học đó bị khai tử !
18/07/2020(Xem: 112)
Con người là cả trời mâu thuẫn. Có những lúc chúng ta cảm thấy rất đau khổ, buồn bã và luôn than vãn "Sao tôi khổ quá vậy Trời?". Nhưng cũng có những lúc chúng ta thấy tâm hồn phơi phới, đất trời ngời sáng và niềm vui dâng lên trong lòng. Bạn có muốn những phút vui tươi và hạnh phúc kéo dài và những giây phút buồn chán giảm thiểu không ?
01/07/2020(Xem: 195)
Qua hai ngày xếp hàng từ 2 giờ sáng vẫn không mua được vé xe đò, ba tôi đành đưa tôi lên tàu, lúc bấy giờ đường xe lửa chỉ đến được Phù Mỹ. Ba tôi cầm tay tôi trấn an "Từ đây con đón xe đò ra Bồng Sơn, không xa đâu nhưng Ba phải về". Tôi leo lên chiếc xe lam ọp ẹp mà nước mắt cứ ứa ra, tôi sẽ đến một nơi xa lạ, không người quen biết, không chốn ăn ở...
30/06/2020(Xem: 214)
Vinh kể tiếp : “Hôm sau, may quá khách sạn gọi cho biết họ đã tìm ra tấm thẻ bài đó và sẽ cho người đem vô Cam Ranh cho em. Em mừng quá, mừng đến chảy nước mắt, còn mừng hơn bắt được vàng. Em cũng không quên hậu tạ cảm ơn người đem tấm thẻ bài lại cho em. Vậy là anh Thanh lại phù hộ cho em nữa rồi... "