CHIỀU CUỐI NĂM

15/02/20185:34 CH(Xem: 1177)
CHIỀU CUỐI NĂM

Tôi vẫn hay buồn vu vơ trong buổi chiều, những buổi "Chiều buồn nhẹ xuống đời Người tình tìm đến người Thấy run run trong chiều phai... ", mơ hồ như có chút gì đó sắp rơi... Rơi rơi nhè nhẹ rơi rơi... mà ta không thể níu giữ nó lại. Thế là buồn và buồn nhất vẫn là những buổi chiều tha hương cuối năm".

 

Đoạn văn nhẹ nhàng và lãng mạn trong Đoạn Tuyệt của Nhất Linh mà tôi đã được học trong những giờ Kim Văn năm Đệ Lục Đệ Ngũ ngày trước vẫn hiện ra trong tâm trí tôi vào buổi chiều cuối năm như hôm nay khi "Ngoài kia, ánh nắng vàng buổi chiều như tiếc ngày cuối cùng của một năm, còn lảng vảng trên các ngọn đồi, chòm cây lướt thướt trên những cánh đồng cỏ màu xanh già. Những thôn xóm rải rác dưới chân đồi hay bên bờ con sông trắng cong queo như bị đè nén dưới vẻ to tát của trời đất rộng rãi. Khói thổi cơm chiều ở một vài nhà gần không có sức lên cao nữa, tỏa ra thành từng đám màu lam ôm lấy các mái tranh" - (Đoạn Tuyệt – Nhất Linh).


Đó chỉ là ký ức một thuở xa ở quê nhà. Đã có quá nhiều mùa Xuân tha hương, nhiều cái Tết xa nhà trôi qua đời tôi trong gác trọ, trong quân trường, hay trên đồn biên giới

 

"Nếu mai không nở
anh đâu biết
Xuân về hay chưa... ”

(Đồn Vắng Chiều Xuân - Trần Thiện Thanh)


Rồi nhiều cái Tết đói khát tủi nhục cho người sa cơ thất thế trong lao tù Cộng Sản khó mà quên, rồi ly hương qua bao năm tháng dài dằng đẳng. Nỗi buồn khi năm tàn tháng tận hình như vẫn còn nguyên đấy vẫn chưa tan biến đi trong khoảnh khắc ngày cuối năm


"Tết này chưa chắc em về được,
Em gửi về đây một tấm l
òng.
Vườn ai thấp thoáng hoa đào nở
,
Còn vài hôm nữa hết mùa đông
!"

(Xuân Tha Hương - Nguyễn Bính)


Thơ Nguyễn Bính gửi cho Chị Trúc mà tôi cứ ngỡ là mình đang kể cho bà chị tôi ở Bà Chiểu Saigon - Quê hương tôi vẫn chưa có mùa Xuân !

Ừ ! Thì đọc tiếp các đoạn sau trong buổi chiều cuối năm với nhân vật Dũng của Nhất Linh để vơi đi nỗi buồn cố xứ

"Chiều hôm ấy, Dũng như cảm thấy tâm hồn của đất nước, mà biểu hiệu cho đất nước ấy không phải là những bậc vua chúa danh nhân, chính là đám dân hèn không tên không tuổi. Dân là nước. Yêu nước chính là yêu chung đám thường dân, nghĩ đến sự đau khổ của đám thường dân" - (Đoạn Tuyệt - Nhất Linh).


Thời này còn có ai "ngây thơ @ nghĩ như anh chàng Dũng này không ?!!!”


Thời khắc này là giao thừa nơi cố hương.


Ai về thăm lại Quy Nhơn
Cho tôi gửi nhớ gửi thương theo về
Từ xa, xa mãi chốn quê
Mấy mươi năm vẫn mải mê bên trời
Tha hương lữ thứ nửa đời
Người về bỗng nhớ một thời ấu thơ
Quy Nhơn ngày ấy đơn sơ
Một vùng
thị xã ven bờ biển xanh
Bóng dừa ng
ã xuống đất lành
Hồn thiêng cổ tháp Chiêm Thành ngày xưa

Chiều nghiêng bóng núi Vũng Chua
Ven ghềnh sóng bạc vỗ đùa bờ xa
Nhớ đường lên dốc Quy Hoà
Thăm mộ Hàn Mặc Tử và trại Phong
Nhìn ra biển rộng mênh mông
Một vùng Ghềnh Ráng, Đá Chồng nên thơ
Người về ai đợi ai chờ
Quê hương thơ ấu chẳng mờ phai đâu
Từ xa, xa cũng đã lâu
Phiêu du như cánh hải âu cuối trời
Ngùi trông tóc bạc bời bời
Mây Tần viễn xứ trông vời  cố hương
Cuối năm từ chốn tha phương
Ngồi đây gửi nhớ gửi thương theo về


Mai Ngọc Cường
(Đất Khách, Ngày Cuối Tháng Chạp Đinh Dậu)

BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 619)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 534)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 465)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 487)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 595)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 530)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này