CHIỀU CUỐI NĂM

15/02/20185:34 CH(Xem: 1638)
CHIỀU CUỐI NĂM

Tôi vẫn hay buồn vu vơ trong buổi chiều, những buổi "Chiều buồn nhẹ xuống đời Người tình tìm đến người Thấy run run trong chiều phai... ", mơ hồ như có chút gì đó sắp rơi... Rơi rơi nhè nhẹ rơi rơi... mà ta không thể níu giữ nó lại. Thế là buồn và buồn nhất vẫn là những buổi chiều tha hương cuối năm".

 

Đoạn văn nhẹ nhàng và lãng mạn trong Đoạn Tuyệt của Nhất Linh mà tôi đã được học trong những giờ Kim Văn năm Đệ Lục Đệ Ngũ ngày trước vẫn hiện ra trong tâm trí tôi vào buổi chiều cuối năm như hôm nay khi "Ngoài kia, ánh nắng vàng buổi chiều như tiếc ngày cuối cùng của một năm, còn lảng vảng trên các ngọn đồi, chòm cây lướt thướt trên những cánh đồng cỏ màu xanh già. Những thôn xóm rải rác dưới chân đồi hay bên bờ con sông trắng cong queo như bị đè nén dưới vẻ to tát của trời đất rộng rãi. Khói thổi cơm chiều ở một vài nhà gần không có sức lên cao nữa, tỏa ra thành từng đám màu lam ôm lấy các mái tranh" - (Đoạn Tuyệt – Nhất Linh).


Đó chỉ là ký ức một thuở xa ở quê nhà. Đã có quá nhiều mùa Xuân tha hương, nhiều cái Tết xa nhà trôi qua đời tôi trong gác trọ, trong quân trường, hay trên đồn biên giới

 

"Nếu mai không nở
anh đâu biết
Xuân về hay chưa... ”

(Đồn Vắng Chiều Xuân - Trần Thiện Thanh)


Rồi nhiều cái Tết đói khát tủi nhục cho người sa cơ thất thế trong lao tù Cộng Sản khó mà quên, rồi ly hương qua bao năm tháng dài dằng đẳng. Nỗi buồn khi năm tàn tháng tận hình như vẫn còn nguyên đấy vẫn chưa tan biến đi trong khoảnh khắc ngày cuối năm


"Tết này chưa chắc em về được,
Em gửi về đây một tấm l
òng.
Vườn ai thấp thoáng hoa đào nở
,
Còn vài hôm nữa hết mùa đông
!"

(Xuân Tha Hương - Nguyễn Bính)


Thơ Nguyễn Bính gửi cho Chị Trúc mà tôi cứ ngỡ là mình đang kể cho bà chị tôi ở Bà Chiểu Saigon - Quê hương tôi vẫn chưa có mùa Xuân !

Ừ ! Thì đọc tiếp các đoạn sau trong buổi chiều cuối năm với nhân vật Dũng của Nhất Linh để vơi đi nỗi buồn cố xứ

"Chiều hôm ấy, Dũng như cảm thấy tâm hồn của đất nước, mà biểu hiệu cho đất nước ấy không phải là những bậc vua chúa danh nhân, chính là đám dân hèn không tên không tuổi. Dân là nước. Yêu nước chính là yêu chung đám thường dân, nghĩ đến sự đau khổ của đám thường dân" - (Đoạn Tuyệt - Nhất Linh).


Thời này còn có ai "ngây thơ @ nghĩ như anh chàng Dũng này không ?!!!”


Thời khắc này là giao thừa nơi cố hương.


Ai về thăm lại Quy Nhơn
Cho tôi gửi nhớ gửi thương theo về
Từ xa, xa mãi chốn quê
Mấy mươi năm vẫn mải mê bên trời
Tha hương lữ thứ nửa đời
Người về bỗng nhớ một thời ấu thơ
Quy Nhơn ngày ấy đơn sơ
Một vùng
thị xã ven bờ biển xanh
Bóng dừa ng
ã xuống đất lành
Hồn thiêng cổ tháp Chiêm Thành ngày xưa

Chiều nghiêng bóng núi Vũng Chua
Ven ghềnh sóng bạc vỗ đùa bờ xa
Nhớ đường lên dốc Quy Hoà
Thăm mộ Hàn Mặc Tử và trại Phong
Nhìn ra biển rộng mênh mông
Một vùng Ghềnh Ráng, Đá Chồng nên thơ
Người về ai đợi ai chờ
Quê hương thơ ấu chẳng mờ phai đâu
Từ xa, xa cũng đã lâu
Phiêu du như cánh hải âu cuối trời
Ngùi trông tóc bạc bời bời
Mây Tần viễn xứ trông vời  cố hương
Cuối năm từ chốn tha phương
Ngồi đây gửi nhớ gửi thương theo về


Mai Ngọc Cường
(Đất Khách, Ngày Cuối Tháng Chạp Đinh Dậu)

BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 52)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 58)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 76)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 68)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 98)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 106)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !