Tiển anh

19/08/201811:36 SA(Xem: 633)
Tiển anh

Anh Mạc 5

Anh Mạc (thứ 3, t phải – ảnh CHS LTQN)

 

Anh Mạc...

 

Biết viết gì đây để tiển anh, bởi tấm lòng và nhân cách của anh luôn ở “trên vùng chữ nghĩa tâm tình” của chúng em.

 

Chúng em, một nhóm CHS LTQN đã biết chị, rồi được biết anh qua những lần Liên Trường Qui Nhơn Họp Mặt Thường Niên. Và hơn thế nữa, hiểu thêm tấm lòng của anh qua những buổi Ban Văn Nghệ “Liên Trường by Noon” tập dợt tại nhà anh chị.

 

Chị, thì chúng em biết rồi, lúc nào cũng năng nổ đầy nhiệt huyết, nhiệt tình hướng dẫn cho ban múa cặn kẽ từng bước một; nếu thấy chưa nhịp nhàng chỗ nào thì kiên trì tập lại cho được. Với tâm huyết đó, chị đã qui tụ và kết nối được “một dàn Cựu Nữ Sinh U60 U70 tài năng gồm nhiều Vũ Công, Thiết Kế và Ẩm Thực”.

 

Và với khả năng sẵn có, chị đã dàn dựng thành công các tiết mục hoạt cảnh, nhạc cảnh, fashion show... trình diễn trong những ngày Đại Hội Thường Niên. Để rồi, khi ra về khách mời không tiếc một ngày đến họp mặt của mình.

 

Thưa anh,

 

Có được những thành quả ấy cũng là nhờ vào sự “đồng ý” và hổ trợ của anh, vì trong thời gian đó (kể cả trước kia) anh không được khỏe mấy qua cơn bệnh ngặt nghèo (mà chị luôn nhắc bọn em là… đừng cho anh biết).

 

Nhớ hoài những lần chúng em đến nhà, với nụ cười hiền hòa hiếu khách, anh ngồi cạnh chúng em uống trà ăn vặt... Anh lại còn hóm hỉnh góp đôi ba chuyện tiếu lâm ngăn ngắn thú vị... Cái không khí ấy mới thân mật làm sao !

 

Những lần Đại Hội LTQN anh vẫn thường được trân trọng mời trổi lên tiếng saxophone trang nghiêm bài Phút Mặc Niệm kinh điển truyền thống suốt mấy mươi năm qua.

 

Mới đây nhất, trong Đêm Nhạc Đấu Tranh do Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt tổ chức, vì lý do “ngoài ý muốn”, tuy không được khỏe nhưng anh vẫn sẵn lòng thay thế người bạn trong vai Bình Định Vương Lê Lợi.

 

Lại nhớ thật nhiều tiếng saxophone của anh qua đoạn dưới đây :

 

Đôi lần bàn chuyện với anh Tạ Chí Thân trong ban văn nghệ, tôi đã nghẹn lời lạc giọng khi đề cập đến hoạt cảnh Chiến Sĩ Vô Danh… Và, nào ai thấy được trên sân khấu Đại Hội hôm ấy, mắt tôi đã rướm lệ khi bắt súng chào tiễn đưa “đồng đội trúng đạn ngã gục trên vai người bạn chiến đấu của mình” trong tiếng saxophone tiễn biệt ai oán của anh Mạc (phu quân chị Nancy Nghĩa). Xin có đôi lời chân thành cám ơn anh.(trích Tôi Lại Gặp Anh - Lê Huy, 9/8/2015).

 

Anh như thổi cả tâm hồn và cảm xúc của mình vào ống kèn nên tiếng saxophone da diết ấy đã thật sự lay động lòng người.

 

Chợt nhớ, anh có một “bộ sưu tập” với chừng mười cây kèn đồng lớn nhỏ mà anh từng chăm chút cưng chìu, được đặt trong một góc phòng khách, lặng lẽ và khiêm nhường như chủ của mình.

 

Anh, người Sĩ Quan Võ Bị Đà Lạt tài hoa mà khiêm nhường, chưa một lần nói về mình, đã lưu lại trong lòng các thân hữu và bọn em sự cảm mến và cảm phục.

 

Vậy mà nay anh lại đột ngột ra đi, để lại vô vàn thương tiếc cho chị, cho con cháu và cho bao người,

 

“Năm mươi năm đã cùng nhau,
Sẻ chia hạnh phúc, buồn đau đời thường.
Giờ đây đứt gánh giữa đường,
Đau thương gánh cuối anh nhường mình em !”

(Đàm Hoa)

 

 Chúng em xin tiển anh một chặng đường,

 

“Tiển đưa nhau trong một ngày buồn
Đất ôm anh đưa vào cội nguồn
Rồi từ đó, trong trời rộng, đã vắng anh
Như cánh chim, bỏ rừng, như trái tim bỏ tình”

 

Cầu mong Hương Hồn anh sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa.

 


“Xin cho một người vừa nằm xuống
thấy bóng Thiên Đường cuối trời thênh thang !”

 

Thưa anh,

 

Tháng ngày tới đây, khi có dịp ghé lại ngôi nhà ấy – nơi mà anh em mình từng ngồi với nhau – chắc chắn bọn em sẽ nhớ anh nhiều lắm.

 

Cho Một Người Nằm Xuống

Sáng tác: Trịnh Công Sơn – Trình bày saxophone: Kiều Linh

 

 

Lê Huy

(Los Angeles, Aug. 2018)

BÀI MỚI NHẤT
13/11/2018(Xem: 52)
- Thằng Hải là đứa con cầu tự của tôi đấy... Trung Úy có biết không... Tôi đã đi năm bảy chùa chiền, đền thờ để xin có được một mụn con. Và Thánh Thần đã ban cho tôi thằng Hải. Nó từ bé đã rất khó nuôi, hết bệnh này tới bệnh kia... Và vì thế mà nó yếu ớt... Khổ nỗi, tuy yếu đuối nhưng con tôi lại thích đời sống oai hùng, ngang dọc... nên nó đã tình nguyện vào lính.
13/11/2018(Xem: 46)
Mai tôi đi... chẳng có gì quan trọng, Lẽ thường tình, như lá rụng công viên, Như hoa rơi trước gió ở bên thềm, Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn... Trên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng, Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an, Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn, Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.
10/11/2018(Xem: 53)
Ngày xưa, khi gia đình tôi dọn đến Qui Nhơn, những con đường từ đầu sân bay vào khu 6 còn lầy lội... Riêng con đường nhựa dẫn vào Air Viet Nam, đã có từ lâu và tương đối ít ổ gà. Đầu đường Cường Để đi xuống khỏang 100 mét, bên trái có hẻm rộng đi vào mé sau “Collège de Cường Để”. Tôi đã đọc, và đọc rất nhiều lần quyển truyện tựa đề : “TUẤN CHÀNG TRAI NƯỚC VIỆT”,
09/11/2018(Xem: 40)
Đêm mơ - huyền ảo dịu dàng Heo may nhẹ đến lá vàng vấn vương Đêm lung linh tỏa ngát hương Không gian tĩnh mịch đêm trường cô liêu Đêm im lặng - gió hắt hiu Ánh trăng lấp lánh yêu kiều dáng tiên Đêm ơi - đêm mãi triền miên Cho em ru giấc bình yên mơ màng
08/11/2018(Xem: 133)
Những người có thói quen “ngồi lê đôi mách” đa số đều có khiếu nói chuyện: họ biết cách làm cho câu chuyện trở nên hài hước hay bi thương, biết “nhấn nhá” đúng chỗ và tập trung vào nhân vật khi cần thiết... Với họ, việc kể chuyện này chuyện nọ là điều hoàn toàn hết sức bình thường, thậm chí họ nghĩ là người đối diện thích nghe chuyện của họ nên càng “phát huy” thói quen này hơn...
08/11/2018(Xem: 68)
Em về Thung Lũng Tình Yêu Nhớ chàng Võ Bị dáng xưa kiêu hùng ! Ngày nay cách trở nghìn trùng Cảnh đây người cũ mịt mùng phương nao ? Hỏi trời, trời ở trên cao Hỏi thông, thông chỉ cúi đầu lao xao !!! Lòng em dạ vẫn nao nao...