Đứa con cầu tự

13/11/201810:46 SA(Xem: 456)
Đứa con cầu tự

tiensatvienTôi chết điếng người khi nghe Chuẩn Úy Cui - Sĩ Quan Đề-Lô (Tiền Sát Viên) - báo tin cho tôi qua máy PRC 25 là Hải đã vừa hy sinh.

 

Tôi ngồi bệt xuống chiếc ghế trong hầm tác xạ, ôm đầu lặng thinh, lòng đau như cắt, đau như mình vừa mất đi một đứa em ruột thân thương. Một lúc sau khi đã hoàn hồn, tôi nói với Trung Sĩ Châu, người Hạ Sĩ Quan tác xạ của tôi :

 

- Này Châu... Chú làm công điện báo về Tiểu Đoàn và xin can thiệp để có trực thăng đưa thằng Hải về hậu cứ.

 

Sau khi nghe người truyền tin gởi công điện về Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn, tôi lững thững rời Đài Tác Xạ trở về phòng. Gọi là phòng cho êm tai, chứ ngoài tiền tuyến mà... Đó là một căn phòng được vây bằng những thùng gỗ đựng đạn và những bao cát; phía trên được che bởi mấy miếng cover... để tráng miểng đạn pháo kích của địch. Về tới phòng tôi nằm vật trên tấm nệm, đầu óc loay hoay, quay cuồng với bao nhiêu là ý nghĩ... 

 

Tôi còn nhớ rõ lắm ngày thằng Hải về đơn vị khi Trung Sĩ Nhất Thường Vụ Trung Đội dẫn Hải tới trình diện tôi. Thật sự trong thâm tâm tôi lúc đó không mấy hài lòng về chú lính mới này. Pháo Đội Trưởng lại chơi khăm tôi rồi; đã gởi cho tôi một chú lính quá trẻ với thân hình gầy gò yếu ớt... Tôi e rằng cậu ta sẽ không thể ôm nổi một quả đạn pháo 105 li để đẩy vào nòng súng. Có khi hắn còn làm vướng bận chân tay của đồng đội...

 

Sau khi hỏi thăm sơ qua chú ta cho có lệ, tôi nói với Trung Sĩ Nhất Thường Vụ :

 

- Chú cho tập họp Trung Đội, giới thiệu với anh em để làm quen, rồi chỉ chỗ ăn ngủ cho chú ta.

 

Trung Sĩ Nhất Sử và Hải rời hầm tác xạ. Tôi chép miệng “Lính tráng gì mà tướng tá như... sên thế này thì đánh đấm sao đây !?”.

 

Sau khi đã làm đúng như lời tôi dặn, Trung Sĩ Nhất Sử trở lại gặp tôi, đề nghị :

 

- Tôi tính sắp xếp thằng Hải giúp việc cho Trung Úy thay thằng Hưng, chứ cho nó về khẩu đội e rằng... không có Khẩu Đội Trưởng nào nhận. 

 

Tôi cười khẽ :

 

- Thì... Như vậy cũng được.

 

Thế là Hải giúp việc cho tôi. Thật ra thì đời lính mà, tôi có cần gì đâu mà giúp. Hải chỉ có bổn phận mỗi ngày châm giùm tôi hai bình trà, sáng một ly cà phê, tối thêm một ly, cơm nước đã có hỏa đầu vụ lo... Vài ngày mang quần áo lính của tôi ra tiệm bỏ giặt, rồi vài ngày sau lại lấy chúng về... Chỉ có thế.

 

Hải âm thầm làm công việc ấy một cách siêng năng, nhưng dường như trên khuôn mặt nó không được vui lắm. Tôi cũng chả thắc mắc gì vì thằng Hải vốn ít nói, nó có vẻ trầm tư; càng ngày càng trầm tư hơn. Cho tới một ngày nó rụt rè nói với tôi :

 

- Trung Úy... Em muốn xin ra Khẩu Đội...

 

Tôi gằn giọng :

 

- Mày làm nổi sao... Công việc ngoài Khẩu Đội nặng nề lắm... Khuân đạn, vác đạn, chất đạn lên xe, di chuyển súng... Rồi còn phải đi Đề-Lô cực khổ và nguy hiểm...

 

Nó cương quyết :

 

- Em không sợ... Em làm được... Em cũng muốn đi Đề-Lô cho biết...

 

Tôi cười :

 

- Thôi được... Cho mày suy nghĩ thêm vài ngày rồi tính.

 

Sau đó tôi cho mời Trung Sĩ Nhất Sử tới, tôi hỏi :

 

- Thằng Hải muốn xin về Khẩu Đội, không muốn giúp việc tôi nữa. Chú có biết tại sao không ?

 

Sử cười nửa miệng :

 

- Mấy thằng bạn trêu ghẹo nó, bảo nó là “Mày đi lính để chiến đấu hay là đi... ở đợ ?”. Nên nó xấu hổ, muốn ra Khẩu Đội như mọi người.

 

Sử lại hỏi tôi :

 

- Vậy... Ông Thầy tính sao ?

 

Tôi lưỡng lự :

 

- Chỉ tội nghiệp nó... Ốm yếu quá, không biết có chịu nổi gian khổ như mọi người không ?

 

- Riết rồi cũng quen thôi... Ông Thầy à !

 

- Nếu vậy... Chú cho nó về Khẩu Đội đi, cho nó vừa lòng.

 

Và từ đó Hải về Khẩu Đội. Hải làm việc rất cố gắng, mọi thứ đều là tốt đẹp cho tới ngày Hải đi Đề-Lô (do luân phiên). Cũng gần tới ngày hạ phiên thì Hải đã hy sinh trong cuộc hành quân nằm trong tầm yểm trợ pháo của Trung Đội tôi đóng tại Căn Cứ Hỏa Lực Salem (Xã Mỹ Phong - Chi Khu Phù Mỹ).

 

Ba ngày sau khi Hải mất, tôi về Hậu Cứ Tiểu Đoàn gặp mẹ Hải từ Nha Trang ra nhận xác con. Tôi nói đôi lời thăm hỏi, chia buồn, phúng điếu và được nghe bà kể lể trong dòng nước mắt đau thương :

 

- Thằng Hải là đứa con cầu tự của tôi đấy... Trung Úy có biết không... Tôi đã đi năm bảy chùa chiền, đền thờ để xin có được một mụn con. Và Thánh Thần đã ban cho tôi thằng Hải. Nó từ bé đã rất khó nuôi, hết bệnh này tới bệnh kia... Và vì thế mà nó yếu ớt... Khổ nỗi, tuy yếu đuối nhưng con tôi lại thích đời sống oai hùng, ngang dọc... nên nó đã tình nguyện vào lính. Ngày nó lên đường tôi cũng đã khóc hết nước mắt... Thánh Thần đã cho tôi, giờ Thánh Thần lấy lại... Giời tôi biết làm sao... !? 

 

Lúc đó tôi mới vỡ lẽ... Thì ra thằng Hải là đứa con cầu tự !

 

* * *

 

“Hải ơi... Em giã từ vũ khí giữa lúc tuổi còn xanh. Em đi bỏ lại người Mẹ thân thương, cưng em như trứng mỏng vì em là núm ruột cầu tự của Mẹ. Em đã bỏ tôi, bỏ đồng đội quá sớm. Thầy trò ta chỉ mới chia nhau những khổ cực trên hố giao thông hào, chưa có dịp cùng nhau sớt ngọt sẻ bùi. Em đi nhanh quá. Em chỉ mới về với tôi khoảng sáu hay bảy tháng thôi mà...

 

Em có biết không, em ra đi là nỗi đau rất sâu đậm trong lòng tôi; vì trong bảy năm đời lính của tôi, em là một thất thoát về nhân mạng duy nhất của tôi. Nếu ngày đó em nghe tôi, nếu tôi đã không quyết định cho em về Khẩu Đội...

 

Tôi ân hận... Và ân hận hơn nữa khi biết em là đứa con cầu tự.

 

Đã ba-mươi-năm rồi tôi vẫn còn băn khoăn ray rứt mỗi khi nhớ về em. Cũng tháng này, tôi không còn nhớ rõ ngày giỗ của em

 

Hải ơi, cho tôi xin lỗi nhé ! Tôi bây gi còn đây nhưng khác nào như em, buồn lắm trên bước đường lưu lạc... Có quê hương mà thân xác mãi vật vờ...

 

Hải ơi, hãy ngủ yên, một giấc ngủ bình yên em nhé... !".

 

Lê Du Miên

(viết cho hương hồn Pháo Thủ Hải)

BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 197)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 158)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 138)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 147)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 214)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 187)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này