Lời cảm ơn của Người Việt Tự Do...

22/11/20188:47 CH(Xem: 1703)
Lời cảm ơn của Người Việt Tự Do...

* Lời cảm ơn của Người Việt Tự Do gởi đến các quốc gia đã mở vòng tay cưu mang mình.

 

Bước Chân Việt Nam

Sáng tác: Trầm Tử Thiêng & Trúc Hồ - Hợp ca: Trung Tâm Asia


covangbay 


Ngày nào Việt Nam tang tóc, đời ta chim xa bầy 
Nặng nề xoải đôi cánh bay, thiên đường càng xa vời quá 
Là thời thuyền ghe chết đuối, biển sóng gió tơi bời 
Nhận chìm đời không tiếng than, ước mơ cuốn theo nghiệt oan 
 

Suốt hai mươi năm qua, ta vẫn nhớ trước sau đời ta 
Suốt hai mươi năm qua, ta vẫn nhớ trước sau đời ta 

Bầu trời nghìn năm bao la, đời vẫn cứ lao tù
Người vì tự do cứ đi, đi hoài dù không hề tới 
Nhờ còn vòng tay nhân ái, ta mới đến bến bờ
Gục đầu dằn nỗi đắng cay, cố dắt díu nhau về đây 

Đã hai mươi năm qua, rồi cuộc sống cũng đã nở hoa 
Những bông hoa xinh tươi, nở giữa chốn nhân ái bao la 

Thanks America, for your open arms 
Grand merci la France, pour vos bras ouverts 
Thanks Australia, for you open arms 
Merci Canada, pour la liberté

 ...   ...   ... 

BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 30)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 52)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 65)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 57)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 89)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 99)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !