Thơ vui xả stress : Lời trăn trối

03/03/20197:58 SA(Xem: 233)
Thơ vui xả stress : Lời trăn trối
Thơ vui xả stress : Lời trăn trối
(không biết tác giả – nhận từ email của Nancy Nguyễn)

 

xastress 01


Nếu một mai tôi bỗng dưng bị stroke,
Liệt toàn thân không cử động, nói năng.
Bài thơ này là nguyện vọng, trối trăn,
Hãy giải thoát tôi khỏi thân tầm gởi.
 
Ngày chia tay sớm muộn gì cũng tới,
Ở lại đừng buồn nhớ tiếc thương nha.
Coi như tôi đang du lịch phương xa,
Đang bay bổng với mây xanh, gió mát.
 
Tôi không muốn bị người ta mổ xác,
Banh bụng ra moi gan ruột người ơi.
Khỏi nhà quàn, khỏi hòm hiếc lôi thôi,
Đem thẳng tới lò thiêu cho rẻ, khỏe.
 
Và nhớ thiêu iPhone luôn đấy nhé,
Nó bây giờ là vật bất ly thân.
Là món ăn đặc biệt của tinh thần,
Là cầu nối của trần gian lắm chuyện.
 
Xin đừng thả tro tàn tôi xuống biển,
Rải xung quanh bồn hoa đẹp trước sân.
Để cho tôi cát bụi vẫn được gần,
Nhà có sẵn... wi-fi và facebook.
 
Nhớ đừng mời thầy tụng kinh về cúng,
Nghe ê a thật quá chán mớ đời.
Bạn bè thương thì hãy hát nhạc vui,
Hoặc kể chuyện tiếu lâm nào mới lạ.
 
Cứ tưởng tượng tôi đang cười ha hả,
Tươi như hoa thưởng thức với mọi người.
Tiếc là không ăn được chỉ ngửi thôi,
Nhưng cũng tốt, coi như là giữ dáng.
 
Đừng cầu chúc tôi lên miền cực lạc,
Có thần tiên, có Đức Phật, Chúa Trời.
Chốn tu hành tôi không hợp người ơi,
Cứ để mặc tôi lãng du theo hứng.
 
Sao đi chết mà xem chừng cũng sướng,
Vậy bây giờ tạm biệt nhé tôi bay.
Nhớ đến tôi thì cứ việc lên “phây”,
Sẽ thấy mặt tôi cười như khỉ đột !
 
(không biết tác giả)
BÀI MỚI NHẤT
16/04/2019(Xem: 29)
Nhật Nguyệt dường như cũng hững hờ. Lòng người Hải Ngoại tỉnh hay mơ? Lá mùa Thu cũ còn nguyên nếp. Xác chiếc tàu xưa rực ngọn cờ. Một gánh can trường nồng chén rượu. Nửa đời sự nghiệp lạnh hồn thơ. Chừng nghe dù nở trong lòng địch. Ánh thép vươn theo lớp bụi mờ.
06/04/2019(Xem: 62)
Sáng thứ Bảy (13/9/75) em đáp chuyến xe lửa lúc 7 giờ 30 sáng vào Tuy Hòa cho kịp ngày mai Chủ Nhật lên thăm anh. Đi xe lửa thú lắm anh ạ, nhưng sốt ruột ghê, mãi đến trưa mới đến nơi. Ở Qui Nhơn nắng như thiêu như đốt thế mà Tuy Hòa lại mưa tầm mưa tã. Mặc dầu đã đến nơi nhưng em vẫn lo buồn kinh khủng, vì mưa thì đường lên Sơn Hòa bị trơn trợt, vất vả lắm.
06/04/2019(Xem: 57)
Chính họ là những anh hùng thầm lặng. Họ không được chết trên chiến trường, thân xác mang về “Nhà Vĩnh Biệt” với những tràng hoa ghi ơn, huy chương truy tặng, với những thủ tục chào kính cùng với điệu kèn ai oán, quan tài đi giữa hai hàng quân danh dự, và những phát súng chào tiễn biệt.
06/04/2019(Xem: 63)
Chúng tôi đã sống với nhau gần 50 năm hạnh phúc. Tuổi đời cách xa nhau khá lớn, 9 năm, tôi là người vợ may mắn được cưng chiều và chồng tôi không để tôi thiếu thốn điều gì, từ tình thương đến vật chất. Năm nay tôi bước vào tuổi 70, một người đàn bà còn đủ sức sống, sức khỏe.
31/03/2019(Xem: 81)
Giờ ngồi viết lại em càng thấm thía hơn khi nhớ về lần ấy cùng em Hoa lên thăm anh ở trại Sơn Định. Anh biết không… Em chẳng thể nào quên được hình ảnh hai chị em ráng sức đi lên những quãng dốc cao, vừa đến đỉnh đã nằm dài ra nghỉ mệt. Rồi tiếp tục đi lên dốc cao hơn… cao hơn nữa…
26/03/2019(Xem: 112)
* Bài xướng Tháng Mất Nhau Một Tháng Tư về khóc mất nhau Quê hương máu lệ thấm hoen màu Người xe chạy giặc dòng nghiêng ngã Đạn pháo dằn thây thịt nát nhàu Tiếng sét ly tan rền tủi nhục Khung trời kỷ niệm đẫm buồn đau Thương ngày súng gãy anh liều chết Mở lối cho em thoát xuống tàu Bửu Tùng