Lên Sơn Định thăm anh

31/03/20195:00 SA(Xem: 1212)
Lên Sơn Định thăm anh
caudarang
Cầu Đà Rằng (xưa)

Giờ ngồi viết lại em càng thấm thía hơn khi nhớ về lần ấy cùng em Hoa lên thăm anh ở trại Sơn Định.

 

Anh biết không… 

 

Em chẳng thể nào quên được hình ảnh hai chị em ráng sức đi lên những quãng dốc cao, vừa đến đỉnh đã nằm dài ra nghỉ mệt. Rồi tiếp tục đi lên dốc cao hơn… cao hơn nữa…

Hai chị em rất sợ bị lạc đường. Theo lời hướng dẫn của dân làng, khi gặp ngã ba có cây khô to trắng mốc bị trúng bom, chỉ còn một nhánh chỉa về bên trái có tàng lá xanh và bông tím thì rẽ trái, đi thêm một quãng nữa là đến. Ấy thế mà khi gặp một ngã ba, vì ngại đường nhỏ, bọn em tiếp tục đi thêm. Đến một ngã ba nữa, em nói rẽ trái, Hoa nghi ngờ phân vân không muốn đi, nhưng vì chìu em nên rẽ theo… cầu may. Nào ngờ đi một quãng khá xa mà chẳng thấy trại đâu cả, em lo sợ, muốn quay trở lại, nhưng vì nóng lòng cho anh nên em cứ đi tiếp…

Trời tối dần, mà con đường thì càng lúc càng hun hút. Bọn em sợ thật rồi đó anh. Nhưng biết sao hơn, lỡ rồi. Nhìn quanh chỉ thấy rừng núi âm u dễ sợ. Lẫn trong tiếng thú rừng tru gầm là tiếng chân bước đi sột soạt. Hai chị em ôm chặt lấy nhau cho bớt sợ, thần kinh căng thẳng tột cùng. 

Ánh trăng rừng không đủ tỏ để soi rõ lối đi. Định thần nhìn kỹ, em thấy từng bóng người mang gạo, chống gậy leo lên dốc. Họ mang gạo bằng cách dùng quần dài của mình cột túm hai ống quần lại, đổ gạo vào rồi quàng qua cổ, trên mình chỉ còn mặc chiếc quần đùi với cái áo mà thôi.

 

Mặc dầu mệt mỏi nhưng thương hại bọn em, có vài người hỏi :

- Hai cô đi đâu trên đường này mà tối vậy ?

Hai em trả lời :

 

- Dạ… Đi thăm anh ở trên này.

 

Nhiều tiếng nói cùng một lúc :

 

- Trời đất… Mấy cô bị lạc rồi. Đây là đường xuống Sông Ba mà !

 

Rồi có người nói :

 

- Tiện chúng tôi cõng gạo về trại đây, hai chị em ráng đi theo nghe, đến đó còn có chỗ ngủ, chớ ngủ ở đây nguy hiểm lắm !

 

- Dạ… Bọn em cám ơn các anh nhiều lắm !

 

thapnhanxua
Tháp Nhạn (xưa)

Hai chị em theo toán cõng gạo đi ngược chiều mình đi hồi nãy. Vừa đi Hoa vừa nói nhỏ :


- Chị thấy em nghi ngờ vậy mà đúng không ! Hèn chi đi hoài mà chẳng thấy trại đâu !

Đi được một lúc lâu, đến chỗ tương đối trống trải và ánh trăng sáng tỏ hơn, toán cõng gạo được dừng lại nghỉ chân. Nghỉ được một lát lại đi tiếp. Và cứ thế đoàn người im lặng, lầm lũi đi về hướng trại. Lúc đó Hoa mệt lắm rồi, làm sao đi nổi nữa. Em bình tĩnh khuyên Hoa hãy ráng lên, nhưng Hoa mệt quá, cứ đòi ngủ tại đây. Em nghĩ đến anh đang mê man trên giường bệnh và nóng ruột không biết chị Hai có đem kịp sérum cho anh hay không, hay là lạc đường như bọn em thì chết ! Nếu phải ngủ tại đây không một bóng người em lo sợ quýnh cả lên, khóc không ra tiếng. Em nói với Hoa trong nước mắt :

- Em mệt, thôi lên chị cõng. Mình ráng đến chỗ anh rồi nghỉ, em ơi ! Chớ em đòi ngủ tại đây chị sợ lắm !

Hoa cũng khóc : 


- Chị cõng em sao nổi. Thôi để em vịn vai chị, mình ráng đi xem sao.

Thế rồi theo chân toán cõng gạo hai chị em cũng đến được trại. Bọn em cám ơn các anh ấy vô cùng, vì nếu không gặp họ dẫn đường thì không biết bọn em sẽ ra sao. Thật hú hồn !

 

Đến nơi, thấy khá đông người, hỏi ra mới biết đây là những thân nhân đi thăm nuôi;vì khi đến nơi thì trời đã tối, nên phải ngủ tại khu tiếp dân, chờ đến ngày hôm sau mới được thăm. Khu tiếp dân thật sơ sài, chẳng có lấy một mái lá che mưa che nắng, chung quanh toàn là những thân cây to. Chúng em mắc võng ngủ tại đó. Hoa mệt quá, lăn đùng ra ngủ. Cả ngày đường chẳng có gì cho vào bụng, sợ kiệt sức, em nhóm lửa nấu hai gói mì rồi đánh thức Hoa dậy ăn. Xong, bọn em bắt đầu kêu nho nhỏ tìm chị Hai trong đám thân nhân. Nhưng kêu hoài mà vẫn không nghe tiếng chị Hai trả lời, bọn em sợ quá, nếu chỉ cũng đi lạc nữa thì sao ! 

 

Nỗi lo sợ chị Hai bị lạc, không đem thuốc kịp cho anh khiến em trằn trọc suốt đêm, mắt cứ ráo hoảnh, không chợp được chút nào…

 

Kim Loan

(Cali, tháng 3 / 2013)

BÀI MỚI NHẤT
01/07/2020(Xem: 71)
Qua hai ngày xếp hàng từ 2 giờ sáng vẫn không mua được vé xe đò, ba tôi đành đưa tôi lên tàu, lúc bấy giờ đường xe lửa chỉ đến được Phù Mỹ. Ba tôi cầm tay tôi trấn an "Từ đây con đón xe đò ra Bồng Sơn, không xa đâu nhưng Ba phải về". Tôi leo lên chiếc xe lam ọp ẹp mà nước mắt cứ ứa ra, tôi sẽ đến một nơi xa lạ, không người quen biết, không chốn ăn ở...
30/06/2020(Xem: 79)
Vinh kể tiếp : “Hôm sau, may quá khách sạn gọi cho biết họ đã tìm ra tấm thẻ bài đó và sẽ cho người đem vô Cam Ranh cho em. Em mừng quá, mừng đến chảy nước mắt, còn mừng hơn bắt được vàng. Em cũng không quên hậu tạ cảm ơn người đem tấm thẻ bài lại cho em. Vậy là anh Thanh lại phù hộ cho em nữa rồi... "
28/06/2020(Xem: 73)
... Thật vậy, ở đây khi không còn lái được xe thì không chủ động được gì nhiều. Đi lại và giao tiếp bị hạn chế. Nếu không chuẩn bị trước thì tinh thần sẽ xuống nhanh. Do vậy người già vẫn cố gắng lái xe dù mỗi năm thêm một tuổi. Và dĩ nhiên, người già thì thường không lái giỏi.
25/06/2020(Xem: 83)
Chính họ là những anh hùng thầm lặng. Họ không được chết trên chiến trường, thân xác mang về Nhà Vĩnh Biệt với những tràng hoa ghi ơn, huy chương truy tặng, với những thủ tục chào kính cùng với điệu kèn ai oán, quan tài đi giữa hai hàng quân danh dự, và những phát súng chào tiển biệt.
20/06/2020(Xem: 99)
Cổ nhân có câu: "sinh, bệnh, lão, tử". Bốn giai đoạn này không ai có thể tránh khỏi. Chuẩn bị ứng phó với bệnh tật và tuổi già của mình và của thân nhân mình là điều ai cũng có dịp nghĩ tới, kể cả chính kẻ viết bài này là tôi cũng đang sắp sửa bước vào tuổi “thất thập cổ lai hi”.
15/06/2020(Xem: 87)
Bùng phát trên các trang mạng xã hội hình ảnh một người da đen biểu tình cho phong trào Black Lives Matter khiêng trên vai một người da trắng phản biểu tình bị thương ra khỏi chỗ nguy hiểm trong cuộc biểu tình chống kỳ thị chủng tộc tại thủ đô London, nước Anh, hôm Thứ Bảy, 13 Tháng Sáu.