Khu phố buồn thiu

10/05/20209:54 SA(Xem: 432)
Khu phố buồn thiu

socdis 11

Trong cơn đại dịch COVID-19 này có gì vui đâu mà viết. Thôi thì thử san sẻ cái boring buồn tẻ cho các bạn già xem sao !

 

Hai ba tháng nay, xóm tôi buồn thiu. Cạnh đó, khu phố tôi cũng buồn thiu. Xa hơn nữa, các nơi khác cũng buồn thiu – Con COVID-19 đang hoành hành ngày càng táo tợn hơn, hung hãn hơn. Khắp nơi trên toàn cầu, số người lây nhiễm và tử vong vì nó ngày càng gia tăng nhanh và cao. Tháng trước, chúng tôi còn mạnh dạn chạy xuống Little Saigon mua sắm thực phẩm và vài vật gia dụng cần thiết. Đến khi có lệnh của Thị Trưởng Los Angeles “Ở nhà an toàn hơn” là bắt đầu dè dặt, rồi dần dần “nghiêm khắc” với chính mình hơn.

 

Chiều ngày 19/3, cô con gái text về : *“Ba Ma nen o nha, dung di dau, nguy hiem lam” - *Chúng tôi hiểu. Trước đó, con gái text : *“Ma dung di lam nua, nguy hiem lam. Tui con lo cho Ba Ma duoc ma” *– Tôi hiểu. Và, cái text này khiến tôi nghẹn lời khi phone lên tiệm cho “bà xã” : “Em đọc text của Cali chưa ?” – “Em đọc rồi”. Im lặng – một khoảng im lặng thật mông mênh...

Hôm sau, cậu con trai text về nguyên văn Anh Ngữ lệnh của Mr. Garcetti - Thị Trưởng Los Angeles – “Ban hành khẩn cấp lệnh ‘Ở nhà an toàn hơn’, dừng các hoạt động không thiết yếu bên ngoài khu dân cư để đáp ứng với COVID-19.

*Thị Trưởng Eric Garcetti hôm nay đã ban hành khẩn cấp lệnh ‘Ở nhà an toàn hơn’, kêu gọi cư dân của thành phố Los Angeles ở lại nơi cư trú của họ và hạn chế mọi hoạt động bên ngoài nhà của họ ngoài những gì thực sự cần thiết cho các nhiệm vụ thiết yếu”. – *(Trích Safer at Home Order)

 

Vậy là xong, cặp chân ưa đi của tôi đành phải “pó” lại, bị giam lỏng - Còn gì tù túng hơn !

Một anh bạn già gần nhà than thở qua phone : *“Ở nhà quanh quẩn trong bốn bức tường chán quá. Hết phòng khách đến nhà bếp, phòng ngủ rồi rest room... Đếch khá !” - "Cường quốc nào cũng đều bị trọng thương trước 'đế quốc' này hết". *

 

Đi tập ở gym là việc cần thiết cho tôi cũng đành phải gác lại vì nơi này đông người, nên vấn đề vệ sinh phòng dịch không an toàn mấy.

* * *

socdis 17


Trưa nay nắng đẹp trời trong gió mát, như thường lệ chúng tôi đi bộ exercise quanh xóm. Con xóm thật yên ắng, thưa người, họ dắt chó đi dạo; gặp nhau lên tiếng chào từ xa “Hi... !”, vậy thôi. Đó đây, vài nhóm hai ba người cao niên giữ social distancing chuyện trò ngắn ngủi với nhau. Công viên cũng rất ít người đến chơi. Không còn cảnh thanh niên chia nhóm thi đấu bóng rổ nữa, mà mỗi người một trái banh chơi một mình trong social distancing. Môn trượt skateboard không còn nhộn nhịp nữa.

 

Con phố chính cũng lưa thưa ế ẩm. Đoạn phố chính ngắn ngủn có 4 tiệm nails đều dán thông báo “Chúng tôi đóng cửa cho đến khi có thông báo mới”. Các tiệm ăn thì treo bảng “To-Go” hay “Take-Out”...

 

Nhân tiện chúng tôi ghé chợ. Trước khi vào chợ chúng tôi cẩn thận đeo khẩu trang và bao tay. Mọi người trong chợ – khách và nhân viên – đều như vậy hết. Khi chọn hàng bỏ vào xe thì dù muốn hay không khách cũng phải đứng cạnh nhau, khó giữ social distancing. Gần lối vào từng quày trả tiền, chợ dán trên lối đi những line băng keo màu vàng ấn định social distancing.

Ra về, chúng tôi tháo bao tay, chỉ còn đeo khẩu trang. Đang đi thong dong thì chợt có một người bản xứ hỏi :

- Hey... What happen to you ?

- Nothing... Thank you ! – Tôi thật thà trả lời.

Người kia vừa chỉ vào mặt mình vừa hỏi :

- Why ?

Vậy là chúng tôi hiểu ý, từ từ gỡ khẩu trang ra.

 

Tối đến, tôi đem chuyện này kể lại cho một anh bạn già ở Portland / Oregon nghe. Bạn tôi “chia sẻ” :

- Vậy là cụ may lắm rồi. Nếu ở chỗ tui thì cụ gặp “rắc rối” đấy !

 

Chuyện phiếm của tôi trong một ngày đại dịch nó buồn thiu, boring thế đấy !

 

Phạm Lê Huy

(Gardena, Mar. 28 – 2020)

BÀI MỚI NHẤT
02/08/2020(Xem: 70)
Nếu ai hỏi tôi, ảnh hưởng lớn nhất để tôi trở thành người ngày hôm nay, biết rung động trước hình ảnh của Ngoại già lầm lũi quang gánh đổ bóng gầy dưới ánh đèn vàng, biết nhung nhớ một khe gió luồn qua hai tấm ván hở của vách tường ngày xưa nhà Mẹ, biết man mác buồn mỗi khi đến hè và trống vắng với một tiếng gà khan gáy ở sau đồi,... Câu trả lời là Âm Nhạc Miền Nam.
26/07/2020(Xem: 108)
Ngày mai, tôi phải đi viện dưỡng lão… Không phải bất đắc dĩ, thì tôi cũng không muốn đi viện dưỡng lão đâu. Nhưng mà từ khi sinh hoạt hàng ngày không còn có thể tự xoay xở, mà con gái vừa làm việc bận rộn vừa phải chăm sóc cháu trai, không rảnh để quan tâm mình, đây dường như là sự lựa chọn duy nhất đối với tôi.
20/07/2020(Xem: 147)
“Một thế hệ ngoảnh mặt lại với lịch sử là một thế hệ không có quá khứ – và cũng không có tương lai” (Robert A Heinlein) Là một học sinh từng say mê môn Sử, tôi không thể tưởng tượng được, có một ngày môn học đó bị khai tử !
18/07/2020(Xem: 145)
Con người là cả trời mâu thuẫn. Có những lúc chúng ta cảm thấy rất đau khổ, buồn bã và luôn than vãn "Sao tôi khổ quá vậy Trời?". Nhưng cũng có những lúc chúng ta thấy tâm hồn phơi phới, đất trời ngời sáng và niềm vui dâng lên trong lòng. Bạn có muốn những phút vui tươi và hạnh phúc kéo dài và những giây phút buồn chán giảm thiểu không ?
01/07/2020(Xem: 247)
Qua hai ngày xếp hàng từ 2 giờ sáng vẫn không mua được vé xe đò, ba tôi đành đưa tôi lên tàu, lúc bấy giờ đường xe lửa chỉ đến được Phù Mỹ. Ba tôi cầm tay tôi trấn an "Từ đây con đón xe đò ra Bồng Sơn, không xa đâu nhưng Ba phải về". Tôi leo lên chiếc xe lam ọp ẹp mà nước mắt cứ ứa ra, tôi sẽ đến một nơi xa lạ, không người quen biết, không chốn ăn ở...
30/06/2020(Xem: 255)
Vinh kể tiếp : “Hôm sau, may quá khách sạn gọi cho biết họ đã tìm ra tấm thẻ bài đó và sẽ cho người đem vô Cam Ranh cho em. Em mừng quá, mừng đến chảy nước mắt, còn mừng hơn bắt được vàng. Em cũng không quên hậu tạ cảm ơn người đem tấm thẻ bài lại cho em. Vậy là anh Thanh lại phù hộ cho em nữa rồi... "