Lật chồng thư cũ - Nguyễn Bích Sơn

28/12/201412:00 SA(Xem: 10410)
Lật chồng thư cũ - Nguyễn Bích Sơn

thub(ảnh NBS)

Chắt chiu những lá thư xanh cũ

Lòng vẫn mơ và vẫn thiết tha

(Du Tử Lê)

Không biết từ lúc nào tôi có thói quen là mỗi sáng thức dậy và mỗi tối trước khi ngủ, tôi phải đọc hai lá thư của anh. Tôi thấy lòng mình vui hẳn lên và đi vào giấc ngủ an lành, ấm áp... 

Nhưng cũng có lúc trăn trở, buồn phiền... Nỗi buồn man mát vây kín tâm hồn cô độc, sự trống vắng lẻ loi giữa đêm trường u tịch, thanh vắng... làm cho lòng tôi rối bời... suy nghĩ miên man... mơ mộng đủ điều... 

Giá như mà anh còn bên em... giá như mà anh chưa chết... giá như mà... thì... để rồi nuối tiếc ngẫn ngơ... ngậm ngùi... cay đắng... và xót xa...

Có nhiều đêm tôi âm thầm khóc thương nhớ anh quay quắt... ray rức... Sự cô đơn hiu hắt thương cho thân phận mình, rồi muốn... cùng anh đi về miền miên viễn...

Những lá thư đầu tiên và cuối cùng (73 lá) được tôi đọc đi đọc lại mỗi ngày... mỗi đêm... đến độ bì thư rách te tua. Tôi lấy băng keo dán lại chằn chịt như nỗi buồn phiền thương nhớ anh hằn ghi lên đó...

Nguyễn Bích Sơn

(Mùa Thu Houston – Oct. 2014)

BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 30)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 52)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 65)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 57)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 89)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 99)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !