Điều tồi tệ ở Singapore - Huỳnh Lộc & Bích Huyền

25/02/201512:00 SA(Xem: 9658)
Điều tồi tệ ở Singapore - Huỳnh Lộc & Bích Huyền

singCác bạn ơi, 

Còn nhiều điều thú vị ở cái Xứ nầy. Trong tuần vừa rồi, Chánh Phủ Singapore đã cấp cho dân chúng và người thường trú 100 SD/người, nhằm khuyến khích đi tập thể dục trong Chương Trình Giảm 1 triệu kgs cho toàn dân trong năm 2014 do Nhà Nước phát động. 

Không hiểu nổi cái Xứ Singapore nầy, người dân được chăm chút từ chuyện nhỏ kể cả những người tàn tật, họ dễ dàng di chuyển bằng xe lăn trên đường phố hoặc bằng xe bus, đều có đường và khoảng trống ưu tiên dành cho họ. Thấy họ rồi ngẫm đến ta… Hổng cười nổi các bạn ạ !

_______________________ 

MỜI CÁC BẠN ĐỌC NHÉ ! 

Lang thang tại Singapore trong mấy ngày vừa qua, tui nhận thấy đất nước này có những điều vô cùng tồi tệ. Kể ra chút cho bà con nghe chơi 

sing1

1- Đầu tiên dễ nhận thấy đó là trên khắp con đường của Sing không hề có bóng dáng cảnh sát. Điều này đã tạo nên một sự đơn điệu vô cùng to lớn cho đường phố. Trong khi ở Việt Nam ta đâu đâu cũng có bóng dáng của cảnh sát giao thông. Đôi khi 1 cột đèn mà tề tựu đến những 4,5 anh - vừa Giao Thông, vừa Xung Kích vừa Cơ Động. Màu áo vàng hòa quyện màu áo xanh thật là đẹp mắt. Khi tui hỏi người Sing "Sao không thấy cảnh sát trên đường?", thì họ trợn mắt ngạc nhiên "Cảnh sát ngoài đường để làm gì? Dân tao ý thức, đất nước tao an toàn mà. Mày có ra đường một mình 2h khuya cũng không sao đâu". Chưa thỏa mãn tui gặng tiếp "OK dân mày tốt, nhưng rủi dân nước khác nó tới làm bậy thì sao ?". Nghe xong thằng Sing nó cười hô hố "Ở Sing cướp giật là tội nặng lắm, Tù cho mọt gông luôn, thậm chí có thể lên tới tử hình á. Mày dám hông?". CHỦ QUAN ! Một đất nước hết sức là chủ quan !

sing2

2- Thứ hai đó là ở Sing không có rác. Cha mạ ơi cái gì mà kiếm miếng rác đỏ con mắt không ra. Một đất nước láng o như vậy thì những ngành nghề như móc bọc, ve chai, lụm rác, phế liệu... sẽ đi về đâu ? Xin hỏi sẽ đi về đâu ???

sing3

3- Ở những nơi công cộng tại Sing người ta hay đặt những máy nước uống để dân du lịch hay người đi đường đều có thể tấp vào hứng uống. Gì chớ vụ này tui thấy chánh phủ Sing quá là dại dột. Vì nếu cứ cho uống “chùa” như vậy thì còn ai bỏ tiền mua nước uống đóng chai nữa ? Và như vậy đất Sing sẽ thất thoát một khoản thu khổng lồ từ ngành công nghiệp nước giải khát. Quá dại, quá dại !

sing4

4- Đa phần toa-lết công cộng ở Sing đều đẹp và sạch sẽ, như cái hình tui chụp mới nhìn cứ tưởng toi-lết khách sạn 5 sao. Đây là một sự LÃNG PHÍ vô cùng nghiêm trọng. Hết chuyện đi đổ tiền đầu tư trang trí cho mấy cái toa-lết.

sing5

5- Toa-lết công cộng ở Sing họ có hẳn một phòng vệ sinh riêng cho Mẹ và Baby. Trong đó họ sẽ thiết kế thêm một cái ghế con cho Baby ngồi để Mẹ có thể thoải mái đi vệ sinh mà không vướng bận con nhỏ. Đây là sự chu đáo hết sức ấu trĩ vì sướng quá sẽ sanh tệ. Cứ cái đà này kỹ năng chăm con của các bà Mẹ dần dần sẽ bị thui chột một cách nghiêm trọng cho coi. 

sing6

6- Cái vụ cuối cùng mới “đỉnh” nè. Bữa tui đi uống nước với mấy người Sing. Uống xong thì họ chồm tới xin tui cái khoen lon Coca cola. Tui hỏi xin làm gì thì họ hào hứng cho biết "Tụi tao gom góp cái khoen này để ủng hộ giúp đỡ cho mấy trường học. Vì nhà trường sẽ bán nó để gây quỹ học đường. Và những khoen này sau đó sẽ được tái chế phục vụ việc sản xuất chân tay giả cho người tàn tật. Tụi tao làm như vậy nhà trường vừa có quỹ mà người tàn tật cũng đã gián tiếp được giúp đỡ". Úi giời ơi, tưởng đâu Singapore nó giàu có lắm, ai ngờ nó KEO KIỆT thấy mà ghê. Có cái khoen lon mà cũng đi gom góp...

Nói tới, nói lui đi đâu cũng thấy chỉ có Xứ Ta mới đúng nghĩa là thiên đường. Hề hề hề! 

(http://vietnamdanden.blogspot.com/)

BÀI MỚI NHẤT
02/08/2020(Xem: 27)
Nếu ai hỏi tôi, ảnh hưởng lớn nhất để tôi trở thành người ngày hôm nay, biết rung động trước hình ảnh của Ngoại già lầm lũi quang gánh đổ bóng gầy dưới ánh đèn vàng, biết nhung nhớ một khe gió luồn qua hai tấm ván hở của vách tường ngày xưa nhà Mẹ, biết man mác buồn mỗi khi đến hè và trống vắng với một tiếng gà khan gáy ở sau đồi,... Câu trả lời là Âm Nhạc Miền Nam.
26/07/2020(Xem: 65)
Ngày mai, tôi phải đi viện dưỡng lão… Không phải bất đắc dĩ, thì tôi cũng không muốn đi viện dưỡng lão đâu. Nhưng mà từ khi sinh hoạt hàng ngày không còn có thể tự xoay xở, mà con gái vừa làm việc bận rộn vừa phải chăm sóc cháu trai, không rảnh để quan tâm mình, đây dường như là sự lựa chọn duy nhất đối với tôi.
20/07/2020(Xem: 106)
“Một thế hệ ngoảnh mặt lại với lịch sử là một thế hệ không có quá khứ – và cũng không có tương lai” (Robert A Heinlein) Là một học sinh từng say mê môn Sử, tôi không thể tưởng tượng được, có một ngày môn học đó bị khai tử !
18/07/2020(Xem: 111)
Con người là cả trời mâu thuẫn. Có những lúc chúng ta cảm thấy rất đau khổ, buồn bã và luôn than vãn "Sao tôi khổ quá vậy Trời?". Nhưng cũng có những lúc chúng ta thấy tâm hồn phơi phới, đất trời ngời sáng và niềm vui dâng lên trong lòng. Bạn có muốn những phút vui tươi và hạnh phúc kéo dài và những giây phút buồn chán giảm thiểu không ?
01/07/2020(Xem: 194)
Qua hai ngày xếp hàng từ 2 giờ sáng vẫn không mua được vé xe đò, ba tôi đành đưa tôi lên tàu, lúc bấy giờ đường xe lửa chỉ đến được Phù Mỹ. Ba tôi cầm tay tôi trấn an "Từ đây con đón xe đò ra Bồng Sơn, không xa đâu nhưng Ba phải về". Tôi leo lên chiếc xe lam ọp ẹp mà nước mắt cứ ứa ra, tôi sẽ đến một nơi xa lạ, không người quen biết, không chốn ăn ở...
30/06/2020(Xem: 214)
Vinh kể tiếp : “Hôm sau, may quá khách sạn gọi cho biết họ đã tìm ra tấm thẻ bài đó và sẽ cho người đem vô Cam Ranh cho em. Em mừng quá, mừng đến chảy nước mắt, còn mừng hơn bắt được vàng. Em cũng không quên hậu tạ cảm ơn người đem tấm thẻ bài lại cho em. Vậy là anh Thanh lại phù hộ cho em nữa rồi... "