CÔN GIANG YÊU DẤU

17/01/201711:20 SA(Xem: 1308)
CÔN GIANG YÊU DẤU

CÔN GIANG YÊU DẤU

tamsong  

Quê tôi Bình Khê có giòng sông

Từ Trường Sơn tưới mát ruộng đồng

Nước Côn Giang ngọt ngào, trong vắt

Nước Côn Giang nuôi tôi lớn khôn

 

Tuổi ấu thơ tôi tắm Côn Giang

Bạn bè tôi một đám bạn vàng

Mùa nước lên chúng tôi chống sõng

Bắt cá tôm, vớt củi giữa dòng

 

Có những sớm mai thật nên thơ

Trong sương mai thấp thoáng con đò

Có những chiều vàng mây ửng sáng

Ước gì thuở ấy biết làm thơ

 

Cơn hồng thủy đẩy tôi đi xa

Nhưng lòng tôi vẫn nhớ quê nhà

Nhớ con sông xưa, bến nước cũ

Tình yêu quê mẹ vẫn thiết tha.

 

Nguyễn Trác Hiếu

(nhân nhìn hình đám trẻ tắm sông, 14 tháng 1 năm 2017)

BÀI MỚI NHẤT
16/10/2018(Xem: 71)
Em ngỡ lá Thu màu đỏ sao ? Em đem Thu tới tự năm nào. Với Thu sắc đỏ trên màu áo, Ta đã nghe lòng ta nao nao... Im vắng như từ cõi hư vô, Thoáng nghe tiếng lá thật mơ hồ. Một thời Thi Sĩ Lưu vang vọng: Ngơ ngác nai vàng dẫm lá khô !
16/10/2018(Xem: 82)
Dung dăng dung dẻ viếng rừng thu Nơi chốn hoang sơ chẳng bụi mù Lá vàng run rẩy thi nhau rụng Lối vắng thưa người khách viễn du Rừng hoang lá đổ ung dung bước Các nàng tiên đẹp dạo rừng phong Dưới chân xào xạc âm vang nhẹ Như khúc tình ca “Tuổi Trăng Rằm”
16/10/2018(Xem: 59)
Nhỏ đi đâu mà áo dài guốc nhọn Mùa về chưa mà lá đã ngập đường Mưa có rơi thì xin hãy nhẹ vương Đừng để lấm gót chân giày rất nhọn...
16/10/2018(Xem: 62)
Vâng, chúng tôi cùng đi chỉ một đoạn đường. Đó có lẽ là duyên là nợ ngắn ngủi trong đời mà tôi có được, bởi tôi là kẻ đến muộn, cái muộn màng nhất là trong tình cảm của đời mình. Cuộc đời đẩy tôi theo dòng một cách tự nhiên mà tôi không định trước, cho đến ngày tôi gặp anh khi ở vào cái tuổi đã hoàng hôn.
16/10/2018(Xem: 35)
Tháng ngày cứ mãi trôi qua Nắng mưa lớt phớt đời này kiếp sau Bốn mùa thay đổi qua mau Nụ hoa ngày trước đổi màu thời gian Dẫu rằng khoe sắc thiệt hơn Ngàn năm cổ tích vẫn còn nhục vinh Trải qua bao cuộc hành trình Sắt son chỉ có nghĩa tình đó thôi !
30/09/2018(Xem: 57)
Mơ ước về quê thăm bà con, Bao năm tình nghĩa đã hao mòn. Ngày xưa “Một mặt hơn mười gói”, Nay gói cần hơn nữa, chẳng còn... Mơ ước về quê được lang thang, Non xanh nước biếc đẹp muôn vàn. Núi ai phá đá làm nham nhở ? Đất cũng đào sâu thành lỗ hang ! ...