Qui Nhơn Biển Nhớ - Dòng Sông Trong Em

31/03/201711:50 SA(Xem: 2771)
Qui Nhơn Biển Nhớ - Dòng Sông Trong Em

(Nguồn: ĐS LTQN 2016)

ngắm biển(ảnh: Internet)

 

Qui Nhơn Biển Nhớ

Một mình ngắm biển Qui Nhơn
Buổi chiều nắng rớt qua cồn cát đau
Ga Diêu Trì thét còi tàu
Em về thăm chốn cũ sầu trăm năm !

Đường đời trắc trở, oái ăm
Đôi ta vững bước cùng thân phận người
Giờ anh thì cõi xa rồi
Em cô đơn khóc giữa trời quạnh hiu

Xanh xưa một thuở nuông chìu
Áo tà huy rớt buồn nhiều hơn vui
Rùng mình, em gọi Nghề ơi !
Bốn bề giao động tiếng cười trùng dương

Qui Nhơn chiều biển mù sương
Hồn anh giờ tựa sâm thương quê nhà
Em về ngày cuối tháng ba
Thay anh em thắp hương ba mẹ mình !

Qui Nhơn biển nhớ nặng tình…

(Qui Nhơn ngày về 07/4/2015)

* * *

Dòng Sông Trong Em

Gửi về BB

Nơi tôi cất tiếng khóc chào đời ở một thị trấn nhỏ Bồng Sơn. Bồng Sơn cũng có dòng sông Lại Giang, nhưng tôi không có một ấn tượng gì về dòng sông đó, bởi vì lúc đó tôi còn quá nhỏ và gia đình tôi rời thị trấn Bồng Sơn đi vào Qui Nhơn lập nghiệp.


Thành phố biển Qui Nhơn nơi tôi lớn lên và trưởng thành với bao thăng trầm trong cuộc sống thời son trẻ. Tôi yêu biển cả mặc dù biển có nhiều giông tố... giống như cuộc đời tôi...

 

Tháng 7/2015 vừa rồi, tôi và hai người bạn thân đi Georgia đến thăm chơi nhà người bạn ở thành phố Milledgeville, cách Atlanta 1 tiếng 30 phút lái xe. Thật là thú vị, vì nhà bạn tôi phía sau giáp dòng sông OCONEE tuyệt đẹp. Chúng tôi ở đó bốn ngày; bốn ngày thật bình an hạnh phúc, lánh xa sự ồn ào của dòng người và xe cộ... Sáng nào và chiều nào chúng tôi cũng ra phía sau Boat House (nhà để thuyền) thưởng thức sự yên tĩnh, nhìn xuống dòng nước lững lờ trôi... Thỉnh thoảng có một vài chiếc thuyền đi ngang qua vẫy tay chào chúng tôi thật thân thiện... Có hôm vợ chồng người bạn chở chúng tôi trên chiếc thuyền chạy dọc bờ sông, ra xa giữa dòng. Ôi ! Thích thú vô cùng. Có hôm chúng tôi thả cần câu cá nhưng chẳng có con nào, làm kiểng để chụp hình kỷ niệm vậy thôi ! Có lúc các bạn tắm đùa nghịch dưới nước thật là vui, tôi cũng muốn xuống cùng các bạn nhưng không thể được, tiếc thật...

 

Có những chiều nước dâng lên, chúng tôi nằm trên sàn gỗ nhà để thuyền ngắm nhìn trên trời, dưới dòng sông nước vỗ mà... hát nghêu ngao, nói chuyện thật vui...

 

Tôi được bạn sắp xếp cho một căn phòng, phòng của tôi nhìn qua khung cửa sổ, thấy được dòng sông, nước lấp lánh dưới ánh hoàng hôn của buổi chiều tà và đêm trăng lên muộn thật nên thơ...

 

Sống bốn ngày ở vùng sông nước thật êm đềm thanh thản, tôi cảm nhận được sự bình an trong tâm hồn... mà hơn nửa đời người tôi mới thưởng thức được... Tôi mơ màng nhìn ra xa dòng sông... liên tưởng đến dòng sông nơi quê nhà... nơi dòng sông đó có những người tôi mến yêu...

 

Từ chuyến đi chơi đó tôi bắt đầu thấy yêu sông... nhất là những dòng sông ở quê nhà, dòng sông SÀI GÒN, dòng sông VÀM CỎ TÂY... và dòng sông DAKBLA chảy ngược ở KONTUM - miền núi cao nguyên... nơi, một thời tôi làm cô giáo trẻ...

 

Nguyễn Bích Sơn

(Chiều mưa nhớ quê nhà 10/9/2015)

BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 30)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 52)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 65)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 57)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 89)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 99)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !