Qui Nhơn Biển Nhớ - Dòng Sông Trong Em

31/03/201711:50 SA(Xem: 2329)
Qui Nhơn Biển Nhớ - Dòng Sông Trong Em

(Nguồn: ĐS LTQN 2016)

ngắm biển(ảnh: Internet)

 

Qui Nhơn Biển Nhớ

Một mình ngắm biển Qui Nhơn
Buổi chiều nắng rớt qua cồn cát đau
Ga Diêu Trì thét còi tàu
Em về thăm chốn cũ sầu trăm năm !

Đường đời trắc trở, oái ăm
Đôi ta vững bước cùng thân phận người
Giờ anh thì cõi xa rồi
Em cô đơn khóc giữa trời quạnh hiu

Xanh xưa một thuở nuông chìu
Áo tà huy rớt buồn nhiều hơn vui
Rùng mình, em gọi Nghề ơi !
Bốn bề giao động tiếng cười trùng dương

Qui Nhơn chiều biển mù sương
Hồn anh giờ tựa sâm thương quê nhà
Em về ngày cuối tháng ba
Thay anh em thắp hương ba mẹ mình !

Qui Nhơn biển nhớ nặng tình…

(Qui Nhơn ngày về 07/4/2015)

* * *

Dòng Sông Trong Em

Gửi về BB

Nơi tôi cất tiếng khóc chào đời ở một thị trấn nhỏ Bồng Sơn. Bồng Sơn cũng có dòng sông Lại Giang, nhưng tôi không có một ấn tượng gì về dòng sông đó, bởi vì lúc đó tôi còn quá nhỏ và gia đình tôi rời thị trấn Bồng Sơn đi vào Qui Nhơn lập nghiệp.


Thành phố biển Qui Nhơn nơi tôi lớn lên và trưởng thành với bao thăng trầm trong cuộc sống thời son trẻ. Tôi yêu biển cả mặc dù biển có nhiều giông tố... giống như cuộc đời tôi...

 

Tháng 7/2015 vừa rồi, tôi và hai người bạn thân đi Georgia đến thăm chơi nhà người bạn ở thành phố Milledgeville, cách Atlanta 1 tiếng 30 phút lái xe. Thật là thú vị, vì nhà bạn tôi phía sau giáp dòng sông OCONEE tuyệt đẹp. Chúng tôi ở đó bốn ngày; bốn ngày thật bình an hạnh phúc, lánh xa sự ồn ào của dòng người và xe cộ... Sáng nào và chiều nào chúng tôi cũng ra phía sau Boat House (nhà để thuyền) thưởng thức sự yên tĩnh, nhìn xuống dòng nước lững lờ trôi... Thỉnh thoảng có một vài chiếc thuyền đi ngang qua vẫy tay chào chúng tôi thật thân thiện... Có hôm vợ chồng người bạn chở chúng tôi trên chiếc thuyền chạy dọc bờ sông, ra xa giữa dòng. Ôi ! Thích thú vô cùng. Có hôm chúng tôi thả cần câu cá nhưng chẳng có con nào, làm kiểng để chụp hình kỷ niệm vậy thôi ! Có lúc các bạn tắm đùa nghịch dưới nước thật là vui, tôi cũng muốn xuống cùng các bạn nhưng không thể được, tiếc thật...

 

Có những chiều nước dâng lên, chúng tôi nằm trên sàn gỗ nhà để thuyền ngắm nhìn trên trời, dưới dòng sông nước vỗ mà... hát nghêu ngao, nói chuyện thật vui...

 

Tôi được bạn sắp xếp cho một căn phòng, phòng của tôi nhìn qua khung cửa sổ, thấy được dòng sông, nước lấp lánh dưới ánh hoàng hôn của buổi chiều tà và đêm trăng lên muộn thật nên thơ...

 

Sống bốn ngày ở vùng sông nước thật êm đềm thanh thản, tôi cảm nhận được sự bình an trong tâm hồn... mà hơn nửa đời người tôi mới thưởng thức được... Tôi mơ màng nhìn ra xa dòng sông... liên tưởng đến dòng sông nơi quê nhà... nơi dòng sông đó có những người tôi mến yêu...

 

Từ chuyến đi chơi đó tôi bắt đầu thấy yêu sông... nhất là những dòng sông ở quê nhà, dòng sông SÀI GÒN, dòng sông VÀM CỎ TÂY... và dòng sông DAKBLA chảy ngược ở KONTUM - miền núi cao nguyên... nơi, một thời tôi làm cô giáo trẻ...

 

Nguyễn Bích Sơn

(Chiều mưa nhớ quê nhà 10/9/2015)

BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 615)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 532)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 462)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 485)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 592)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 528)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này