Chuyện vui - Ông hàng xóm

13/10/20177:08 SA(Xem: 2165)
Chuyện vui - Ông hàng xóm

Ông hàng xóm ở sau lưng nhà tui, thỉnh thoảng gặp tui ổng nói:

 

- Khu mình lúc trước nhiều Việt Nam lắm chị ! Sau này có tiền họ move tới ở khu Mỹ trắng hết rồi !

 

Tui hỏi:

 

- Vậy khu Mỹ trắng còn trắng không ?

 

Ổng nói:

 

- Không... ! Giờ khu tụi nó lốm đốm chỗ trắng chỗ vàng !

 

Ổng còn khoe lúc trước ở Việt Nam ổng làm báo. Ổng là phóng viên nhà báo ở toà soạn báo Con Ong. Ổng nói lúc đó ổng với nhà “văng”... viết Duyên Anh và nhà viết... “văng” Công Tử Hà Đông cầm viết... đi moi... đi móc... đi chọt... đi chích đã đời... !

 

Ổng nói tiếp:

 

- Giờ qua đây tui cũng còn làm báo đó chị ! Mà là phóng báo viên cho báo Mercury News… “Toà... soạn báo của tui ở garage xe... Cứ sáng sớm là tui với bả ra garage soạn báo. Đứa bỏ bì... đứa cột dây thun... Xong... tui vừa lái xe vừa phóng bên trái... còn bả thì phóng bên phải !

 

Ổng hỏi:

 

- Chị có muốn... thỉnh thoảng tui phóng dô nhà chị một tờ cho chị “coi cọp” không ?


Nguyễn Thị Hồng Phong

BÀI MỚI NHẤT
02/08/2020(Xem: 24)
Nếu ai hỏi tôi, ảnh hưởng lớn nhất để tôi trở thành người ngày hôm nay, biết rung động trước hình ảnh của Ngoại già lầm lũi quang gánh đổ bóng gầy dưới ánh đèn vàng, biết nhung nhớ một khe gió luồn qua hai tấm ván hở của vách tường ngày xưa nhà Mẹ, biết man mác buồn mỗi khi đến hè và trống vắng với một tiếng gà khan gáy ở sau đồi,... Câu trả lời là Âm Nhạc Miền Nam.
26/07/2020(Xem: 65)
Ngày mai, tôi phải đi viện dưỡng lão… Không phải bất đắc dĩ, thì tôi cũng không muốn đi viện dưỡng lão đâu. Nhưng mà từ khi sinh hoạt hàng ngày không còn có thể tự xoay xở, mà con gái vừa làm việc bận rộn vừa phải chăm sóc cháu trai, không rảnh để quan tâm mình, đây dường như là sự lựa chọn duy nhất đối với tôi.
20/07/2020(Xem: 106)
“Một thế hệ ngoảnh mặt lại với lịch sử là một thế hệ không có quá khứ – và cũng không có tương lai” (Robert A Heinlein) Là một học sinh từng say mê môn Sử, tôi không thể tưởng tượng được, có một ngày môn học đó bị khai tử !
18/07/2020(Xem: 111)
Con người là cả trời mâu thuẫn. Có những lúc chúng ta cảm thấy rất đau khổ, buồn bã và luôn than vãn "Sao tôi khổ quá vậy Trời?". Nhưng cũng có những lúc chúng ta thấy tâm hồn phơi phới, đất trời ngời sáng và niềm vui dâng lên trong lòng. Bạn có muốn những phút vui tươi và hạnh phúc kéo dài và những giây phút buồn chán giảm thiểu không ?
01/07/2020(Xem: 194)
Qua hai ngày xếp hàng từ 2 giờ sáng vẫn không mua được vé xe đò, ba tôi đành đưa tôi lên tàu, lúc bấy giờ đường xe lửa chỉ đến được Phù Mỹ. Ba tôi cầm tay tôi trấn an "Từ đây con đón xe đò ra Bồng Sơn, không xa đâu nhưng Ba phải về". Tôi leo lên chiếc xe lam ọp ẹp mà nước mắt cứ ứa ra, tôi sẽ đến một nơi xa lạ, không người quen biết, không chốn ăn ở...
30/06/2020(Xem: 214)
Vinh kể tiếp : “Hôm sau, may quá khách sạn gọi cho biết họ đã tìm ra tấm thẻ bài đó và sẽ cho người đem vô Cam Ranh cho em. Em mừng quá, mừng đến chảy nước mắt, còn mừng hơn bắt được vàng. Em cũng không quên hậu tạ cảm ơn người đem tấm thẻ bài lại cho em. Vậy là anh Thanh lại phù hộ cho em nữa rồi... "