02/01/2019(Xem: 323)
Với vẻ đẹp lộng lẫy thoáng u buồn của giai điệu cũng như cách phối âm tài tình, rất giản dị mà tao nhã, bài hát Happy New Year của ABBA đã trở thành một bài hát bất hủ. Mỗi một dịp năm mới là bài hát này lại được ngân vang lên khắp mọi nơi trên thế giới. Và còn một điều thú vị khác, đó là tính tiên tri lạ lùng của bài hát.
28/12/2018(Xem: 384)
Bạn bè tôi cũng chơi Phây-búc lâu nay, có rủ tôi nhưng tôi giấu dốt, làm bộ chê là trò vớ vẩn, mất thì giờ. Sau buổi gặp Trang, thằng Nghĩa bắt đầu hướng dẫn tôi vào cuộc. Từng bước một, tôi dần dần bị cuốn hút vào trò chơi mới. Cũng động chút là chụp hình, pốt, ghi sì-ta-tớt, like, còm… cả ngày. Bạn bè đông dần, trong đó bạn ngoài đời càng ngày càng ít hơn bạn ảo.
25/12/2018(Xem: 415)
Tôi đến Bồng Sơn vào mùa hè năm 72. Sau những ngày tháng thảnh thơi "ru hồn mình bồng bềnh" bên dòng sông Đà Rằng nước xanh biêng biếc. Bỏ lại núi Nhạn buồn vu vơ trơ trọi một mình giữa khoảng trời mênh mông. Bỏ lại nàng và những đêm nhâm nhi cà phê Vị Thủy nghe nhạc Trịnh nát vụn hồn mình...
15/12/2018(Xem: 254)
Đã có những bài báo, những tranh luận sôi nổi về thứ nhạc «sến hay không sến” này. “Sến” mà sao người ta thuộc, người ta khắc cốt ghi tâm ? “Sến” mà sao người ta cười, người ta khóc ?… Gần đây trên mạng, nhiều bạn trẻ «còm » rằng nhờ “sến” mà nuôi dưỡng được tâm hồn trong một thế giới vô cảm, và có bạn còn rất tự hào rằng đã sưu tầm được hàng ngàn bản nhạc «sến»...
18/11/2018(Xem: 445)
Hằng năm, ở xứ Hợp Chủng Quốc này, hễ cứ đúng vào Thứ Năm / tuần thứ tư / tháng Mười Một là Thanksgiving Day, và nổi bật nhất vẫn là hình ảnh của những chú turkey (gà tây). Đây là món ăn chính trong bữa tiệc sum họp tạ ơn của hầu hết gia đình người bản xứ cũng như của gia đình di dân luôn.
10/11/2018(Xem: 372)
Ngày xưa, khi gia đình tôi dọn đến Qui Nhơn, những con đường từ đầu sân bay vào khu 6 còn lầy lội... Riêng con đường nhựa dẫn vào Air Viet Nam, đã có từ lâu và tương đối ít ổ gà. Đầu đường Cường Để đi xuống khỏang 100 mét, bên trái có hẻm rộng đi vào mé sau “Collège de Cường Để”. Tôi đã đọc, và đọc rất nhiều lần quyển truyện tựa đề : “TUẤN CHÀNG TRAI NƯỚC VIỆT”,
08/11/2018(Xem: 2055)
Những người có thói quen “ngồi lê đôi mách” đa số đều có khiếu nói chuyện: họ biết cách làm cho câu chuyện trở nên hài hước hay bi thương, biết “nhấn nhá” đúng chỗ và tập trung vào nhân vật khi cần thiết... Với họ, việc kể chuyện này chuyện nọ là điều hoàn toàn hết sức bình thường, thậm chí họ nghĩ là người đối diện thích nghe chuyện của họ nên càng “phát huy” thói quen này hơn...
07/11/2018(Xem: 409)
Hôm nay, ngồi buồn nhớ lại bài ca Biệt Kinh Kỳ của nhạc sĩ Minh Kỳ do Nguyễn Quốc Tuấn hát với Tony Tâm trong một nhạc cảnh nhân ngày Đại Hội CHS LTQN năm 2017 : “Bạn ơi… Quan hà xin cạn chén ly bôi / Ngày mai tôi đã... ”. Với chất giọng khỏe khoắn và thiết tha, đôi song ca này – một lính, một học trò – đã hát và diễn thật hay, thật “tới”.
03/11/2018(Xem: 235)
... thật ra thì cũng đã khá lâu rồi nay mới gặp lại nét chữ của bạn ngày xưa. Nét bút phóng khoáng nhưng lả lướt đã từng giúp cho tờ báo tường của lớp “nổi tiếng” khắp trường. Tôi mân mê phong thư, miết nhè nhẹ từng hàng chữ ngoài phong bì một lúc khá lâu chỉ vì muốn giữ cảm giác bâng khuâng ấy dài thêm chút nữa. Cái cảm giác mà đã khá lâu rồi nay tôi mới có dịp gặp lại...
02/11/2018(Xem: 479)
Rồi mùa Thu bay đi… Bay đi… Bay đến Thu 1974 thì tôi được gặp và quen em tại thị trấn thời chiến bên bờ Lại Giang đó. Em là cô giáo vừa tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn - Khóa 11. Hỏi ra mới biết em là cô hàng xóm gần xịt của tôi trên đường Gia Long quen thuộc, kẻ xóm trên người xóm dưới cách nhau chừng một / hai trăm thước chớ có xa xôi gì đâu.
BÀI MỚI NHẤT
21/03/2019(Xem: 17)
Tuổi già nhàn lắm các cụ ơi ! Công việc giờ đây dẹp hết rồi Rộng rãi thênh thang, nhà hai đứa Thoải mái ra vào, đôi ta thôi ! Tuổi già khỏe lắm các cụ ơi ! Luẩn quẩn lợi danh, rũ sạch rồi Giờ đây tóc bạc, ta hai đứa Sáng tối nắm tay: đi bộ thôi !
20/03/2019(Xem: 33)
Hỡi các bạn già của tôi ơi ! Đừng có tủi thân, hoặc trách đời. Thời gian, năm, tháng, qua nhanh lắm, Hãy sống từng giây phút tuyệt vời. Bao năm lăn lóc, cũng đủ rồi, Bôn ba thời vận, sống nổi trôi. Nhục vinh, sướng khổ, đều có cả, Giờ chỉ mình ta, với đất trời.
03/03/2019(Xem: 107)
Nếu một mai tôi bỗng dưng bị stroke, Liệt toàn thân không cử động, nói năng. Bài thơ này là nguyện vọng, trối trăn, Hãy giải thoát tôi khỏi thân tầm gởi. Ngày chia tay sớm muộn gì cũng tới, Ở lại đừng buồn nhớ tiếc thương nha. Coi như tôi đang du lịch phương xa, Đang bay bổng với mây xanh, gió mát.
25/02/2019(Xem: 115)
Ngày 17 Tháng Sáu, 1988, Thống Đốc George Deukmejian đích thân đến thương xá Phước Lộc Thọ, Westminster, làm lễ khánh thành bảng chỉ dẫn “Little Saigon Next Exit.” Hành động này có nghĩa thống đốc tiểu bang chấp nhận danh xưng “Little Saigon” và ấn định một khu vực địa lý mang tên ấy. Và từ đấy, thủ đô tị nạn của người gốc Việt tại Hoa Kỳ chính thức có tên trên bản đồ.
22/02/2019(Xem: 145)
Hôm Mùng 5 Tết Kỷ Hợi (Thứ Bảy 9/2/2019) bọn mình đã cùng Hội Ái Hữu Tây Sơn Bình Định tham gia Diễn Hành Xe Hoa của Cộng Đồng Người Việt tổ chức hằng năm ở Little Saigon trên Đại Lộ Bolsa...
15/02/2019(Xem: 197)
Hằng năm ở xứ Cờ Hoa này, hễ cứ sau Mùng 1 Tết Âm Lịch thì Cộng Đồng Người Việt ở Nam Cali tổ chức Diễn Hành Xe Hoa vào Thứ Bảy (bất cứ Mùng nào trong tuần của Tết Nguyên Đán) trên Đại Lộ Bolsa / thành phố Westminster. Năm này (2019) thì Thứ Bảy ngày 9/2 lại nhằm đúng vào Mùng 5 Tết Kỷ Hợi, ngày mà Hội Ái Hữu Tây Sơn thường tổ chức hằng năm Lễ Kỷ Niệm Chiến Thắng Đống Đa của Đại Đế Quang Trung.