08/11/2017(Xem: 1727)
Một ngày năm 1956 tại thành phố Qui Nhơn, vào một buổi trưa đầy nắng gắt tại bến xe, người ta bu quanh thằng bé bán cà-rem để mua cho được một cây cà-rem. Đây là một hiện tượng lạ! Lần đầu tiên thành phố có cà-rem. Người ta bao quanh thằng nhỏ bán cà-rem, vì người ta không thể đem về nhà, sợ dọc đường nó chảy mất, nên mọi người phải ăn tại chỗ và người ta cũng không thể mua 2 cây...
07/11/2017(Xem: 2206)
Cây ổi sau hè được trồng trước khi tui sinh ra không lâu lắm. Lúc tui lên năm, cây ổi đã cao bằng mười tui, cây xum xuê nhiều cành, với những trái xanh xanh lóm đóm trong chòm lá đậm màu. Từ trên cành cao của cây ổi, tui thấy xa xa có biển xanh lơ với làn sóng bạc màu, thấy trên con sông gần nhà có mấy cánh buồm nhẹ trôi, và thấy trên bờ sông có vài mái tóc dài đang bay theo gió.
05/11/2017(Xem: 3775)
Thường thì viết về – viết, chớ không phải sáng tác - một bản nhạc nào đó tôi thấy không khó mấy; nhưng với nhạc phẩm rất quen thuộc và gần gũi với mình là Rừng Lá Thấp của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh trong video này sao tôi thấy thật khó quá. Một Thương Binh VNCH đã hát bài ca ấy trên chuyến xe đò...
04/11/2017(Xem: 1722)
Dễ chừng bốn mươi năm đôi bạn mới gặp lại nhau, một người lên chức bà và một người còn son rỗi, vẫn mi mi tao tao như cái ngày xưa xa xôi đó… Đôi bạn ngồi bàn đầu, một con nhỏ nói tiếng Huế rặc còn một nhỏ làn da trắng hồng vì uống dừa xứ Tam Quan… nhớ không? Nhớ giờ thể dục hít thở sai chiều rồi cười sặc sụa... nhớ không?
03/11/2017(Xem: 1932)
Câu chuyện bắt đầu cũng bằng hai chữ ngày xưa... Ngôi trường Trung-học Tư-thục nhỏ nằm trên con đường dẫn vào thị xã Qui-Nhơn. Như các trường khác, bước qua cổng trường là khoảng sân rộng. Khi đám con gái nón lá che mặt bước vội tránh những tia nhìn chăm chăm từ lũ con trai...
02/11/2017(Xem: 1590)
Nhớ lại, thời làm cô giáo làng, là chuỗi dài bận rộn. Ngoài ban ngày ra còn những đêm tôi phải đốt đèn dầu, đi ra trường dạy thêm bồ túc văn hoá cho mấy cụ đoàn viên đảng viên học cách đọc viết cho đúng. Rồi họp, rồi hội. Hết đi mít-ting lại họp tồ, bầu bán, kiềm thảo... không kể những đêm đi họp đoàn. Rốt cuộc chẳng ai cho vào đoàn vì tôi là con nhà tư sản có dáng đi tiểu tư sản...
30/10/2017(Xem: 1550)
Qua nhiều tài liệu về lịch sử của các trường trung học Qui Nhơn - Bình Định, nhưng chưa có tài liệu nào đề cập lớp Đệ Nhất đầu tiên của Qui Nhơn - Bình Định. Lớp học đầu tiên này cho tôi nhiều kỷ niệm về thầy cô và bạn bè. Các bạn khóa trước muốn học Đệ Nhất phải ra ngoài tỉnh, tốn kém tiền ăn ở mà không phải gia đình nào cũng gánh vác nổi. Tôi được cái may mắn học lớp đầu tiên này. Năm ấy Cường Để mở ba lớp Đệ Nhất...
28/10/2017(Xem: 1590)
Các bạn ơi, mỗi người là một cuộc đời khác nhau, không ai giống ai, trời cho ai cái gì thì người ấy được hưởng. Tôi chân thành biết ơn cuộc đời đã cho tôi có những người bạn đáng yêu. Một thời thơ ấu ở quê nhà tôi cũng có những người bạn, cùng tuổi thơ khi mới học vỡ lòng ở trường làng. Khi vào cấp hai có ba cô bạn rồi chia tay. Về Qui Nhơn thì có một nhóm bạn cùng lớp cùng trường, cùng thời thơ ấu, cùng tuổi mới biết mộng mơ.
25/10/2017(Xem: 7544)
Tôi thì vẫn thường viết là Quy Nhơn. Có anh chị lại thích viết Qui Nhơn. Chị Oanh của tôi lại thích viết dính Quinhon. Nhớ lại “hầu” đó mỗi lần đạp xe ngang qua nhà thờ Hòa Ninh vẫn đọc thấy hàng chữ rất to sơn trắng kẽ ngay hàng rào “SINH KÝ TỬ QUI - SỐNG GỬI THÁC VỀ" (cũng hỏng nhớ rõ là i ngắn hay y dài nữa). Đất nước thống nhất đã lâu nhưng cách viết hai chữ QUI NHƠN hay QUY NHƠN vẫn chưa thống nhất...
24/10/2017(Xem: 1653)
Gần một tháng nay, tôi bị chứng áp huyết cao hành hạ nên không dám chạy xe máy nhiều. Bác sĩ khuyên bỏ café thuốc lá, tôi lại ngập ngừng. Tôi không uống được bia rượu, có dịp thì chỉ phá mồi và nhâm nhi chút chút gọi là… Nhiều năm nay, tôi chẳng có đam mê gì ngoài ly café và nửa gói thuốc lá mỗi ngày. Ngẫm lại, so với đồng bọn, mình quá hiền, nên thôi không bỏ. Bỏ hết thì khác gì… xuất gia.
BÀI MỚI NHẤT
19/02/2020(Xem: 170)
Sài Gòn khi đó vẫn còn chưa lớn rộng như bây giờ. Đường Nguyễn Văn Thoại (ngang khu chợ Tân Bình bây giờ) vẫn rậm lá rừng cao su. Thậm chí đoạn từ Lăng Cha Cả đến ngả tư Bảy Hiền, trên đường Hoàng Văn Thụ bây giờ, vẫn còn là khuôn viên của một trung tâm khảo cứu nông nghiệp.
12/02/2020(Xem: 175)
Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...
11/02/2020(Xem: 250)
Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan
17/01/2020(Xem: 393)
Thư Mời Đại Hội SPQN tại Houston / Texas
10/05/2019(Xem: 1361)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 1198)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.