14/05/2015(Xem: 8382)
Siêu máy bay của Tổng Thống Obama xịn đến mức nào? Nhìn bên ngoài, Air Force One của Tổng Thống Mỹ trông như bao chiếc Boeing 747 khác, nhưng những công nghệ mà chiếc máy bay này mới được cải tiến đã biến nó thành một Nhà Trắng di động. Máy bay Air Force One (AFO) của Tổng Thống Mỹ có lẽ là chiếc máy bay nổi tiếng nhất thế giới.
25/04/2015(Xem: 8712)
Tháng Tư, cà phê đắng, đắng thêm khi pha vào những giọt nước mắt vì nước mắt bao giờ cũng có muối ở trong. Nỗi đau tháng Tư với một số đông người Việt ở thế hệ bạn hữu tôi, là một vết thương không thành sẹo được, nó lên da non, rồi ngưng lại ở đó. Nhìn xuống vẫn thấy màu hồng, vẫn thấy như còn rơm rớm máu. Tôi cúi xuống nhìn chiếc ly không, tự lấy tay áo lau thầm những giọt nước mắt mình.
05/03/2015(Xem: 6036)
Cho đến tận bây giờ, khi đang gõ những hàng chữ này, em vẫn nghe vang vang trong đầu mình câu hát : “Ai phá tan quân Sầm nghi Đống ? Đất Đống Đa chôn vạn quân thù !!! Ai phá tan binh đoàn giặc Thanh ? Đất Hà Hồi còn vọng hồi chiêng !!!”… Và cứ sau mỗi câu hỏi là lời đáp trầm hùng vang lên “Vua Quang Trung !!!”.
11/01/2015(Xem: 15139)
Nói và viết là phương cách tốt nhất để bắt cầu cảm thông giữa con người và con người, cũng có nghĩa là một cách thế chạy trốn “Cái Tôi Cô Đơn” của mình. Vì vậy ngôn từ và chữ viết được con người sử dụng nhiều nhất để bày tỏ những cảm xúc, những suy tư, những rung động của mình như một cách thế đòi hỏi sự cảm thông giữa con người với con người.
03/07/2014(Xem: 13058)
Có một chuyện nho nhỏ vui vui như thế này. Trong kỳ Hội Ngộ năm nào đó, tại một bàn nọ các bạn cũ đang quây quần với nhau chuyện trò vui vẻ; chợt một chị (có “ông xã” ngồi kế bên) lên tiếng hỏi : “Hồi đó ông nào… mê tui… Giơ tay lên !”. Câu hỏi bất ngờ thật… cắc cớ, quý anh… đảo mắt nhìn nhau, chẳng có “ma” nào giơ tay lên hết; rồi “không hẹn mà … hò” cả nhóm đồng loạt khua muỗng đũa nhặng xị cả lên…
23/01/2014(Xem: 15824)
Có những người đàn ông rất hào phóng, thấy bạn bè nghèo không có chỗ ở liền mời về nhà ở chung, vô quán nhậu nhớ bạn hiền cũng bấm phone rủ đến lai rai ba sợi, có cái xe hơi, bạn muốn mượn, cứ lấy đi thoải mái. Loại đàn ông ấy trên đời này không phải là hiếm.
BÀI MỚI NHẤT
19/02/2020(Xem: 170)
Sài Gòn khi đó vẫn còn chưa lớn rộng như bây giờ. Đường Nguyễn Văn Thoại (ngang khu chợ Tân Bình bây giờ) vẫn rậm lá rừng cao su. Thậm chí đoạn từ Lăng Cha Cả đến ngả tư Bảy Hiền, trên đường Hoàng Văn Thụ bây giờ, vẫn còn là khuôn viên của một trung tâm khảo cứu nông nghiệp.
12/02/2020(Xem: 175)
Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...
11/02/2020(Xem: 250)
Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan
17/01/2020(Xem: 393)
Thư Mời Đại Hội SPQN tại Houston / Texas
10/05/2019(Xem: 1361)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 1198)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.