05/03/2015(Xem: 5421)
Cho đến tận bây giờ, khi đang gõ những hàng chữ này, em vẫn nghe vang vang trong đầu mình câu hát : “Ai phá tan quân Sầm nghi Đống ? Đất Đống Đa chôn vạn quân thù !!! Ai phá tan binh đoàn giặc Thanh ? Đất Hà Hồi còn vọng hồi chiêng !!!”… Và cứ sau mỗi câu hỏi là lời đáp trầm hùng vang lên “Vua Quang Trung !!!”.
11/01/2015(Xem: 14378)
Nói và viết là phương cách tốt nhất để bắt cầu cảm thông giữa con người và con người, cũng có nghĩa là một cách thế chạy trốn “Cái Tôi Cô Đơn” của mình. Vì vậy ngôn từ và chữ viết được con người sử dụng nhiều nhất để bày tỏ những cảm xúc, những suy tư, những rung động của mình như một cách thế đòi hỏi sự cảm thông giữa con người với con người.
03/07/2014(Xem: 12373)
Có một chuyện nho nhỏ vui vui như thế này. Trong kỳ Hội Ngộ năm nào đó, tại một bàn nọ các bạn cũ đang quây quần với nhau chuyện trò vui vẻ; chợt một chị (có “ông xã” ngồi kế bên) lên tiếng hỏi : “Hồi đó ông nào… mê tui… Giơ tay lên !”. Câu hỏi bất ngờ thật… cắc cớ, quý anh… đảo mắt nhìn nhau, chẳng có “ma” nào giơ tay lên hết; rồi “không hẹn mà … hò” cả nhóm đồng loạt khua muỗng đũa nhặng xị cả lên…
23/01/2014(Xem: 15234)
Có những người đàn ông rất hào phóng, thấy bạn bè nghèo không có chỗ ở liền mời về nhà ở chung, vô quán nhậu nhớ bạn hiền cũng bấm phone rủ đến lai rai ba sợi, có cái xe hơi, bạn muốn mượn, cứ lấy đi thoải mái. Loại đàn ông ấy trên đời này không phải là hiếm.
BÀI MỚI NHẤT
21/03/2019(Xem: 17)
Tuổi già nhàn lắm các cụ ơi ! Công việc giờ đây dẹp hết rồi Rộng rãi thênh thang, nhà hai đứa Thoải mái ra vào, đôi ta thôi ! Tuổi già khỏe lắm các cụ ơi ! Luẩn quẩn lợi danh, rũ sạch rồi Giờ đây tóc bạc, ta hai đứa Sáng tối nắm tay: đi bộ thôi !
20/03/2019(Xem: 33)
Hỡi các bạn già của tôi ơi ! Đừng có tủi thân, hoặc trách đời. Thời gian, năm, tháng, qua nhanh lắm, Hãy sống từng giây phút tuyệt vời. Bao năm lăn lóc, cũng đủ rồi, Bôn ba thời vận, sống nổi trôi. Nhục vinh, sướng khổ, đều có cả, Giờ chỉ mình ta, với đất trời.
03/03/2019(Xem: 107)
Nếu một mai tôi bỗng dưng bị stroke, Liệt toàn thân không cử động, nói năng. Bài thơ này là nguyện vọng, trối trăn, Hãy giải thoát tôi khỏi thân tầm gởi. Ngày chia tay sớm muộn gì cũng tới, Ở lại đừng buồn nhớ tiếc thương nha. Coi như tôi đang du lịch phương xa, Đang bay bổng với mây xanh, gió mát.
25/02/2019(Xem: 115)
Ngày 17 Tháng Sáu, 1988, Thống Đốc George Deukmejian đích thân đến thương xá Phước Lộc Thọ, Westminster, làm lễ khánh thành bảng chỉ dẫn “Little Saigon Next Exit.” Hành động này có nghĩa thống đốc tiểu bang chấp nhận danh xưng “Little Saigon” và ấn định một khu vực địa lý mang tên ấy. Và từ đấy, thủ đô tị nạn của người gốc Việt tại Hoa Kỳ chính thức có tên trên bản đồ.
22/02/2019(Xem: 145)
Hôm Mùng 5 Tết Kỷ Hợi (Thứ Bảy 9/2/2019) bọn mình đã cùng Hội Ái Hữu Tây Sơn Bình Định tham gia Diễn Hành Xe Hoa của Cộng Đồng Người Việt tổ chức hằng năm ở Little Saigon trên Đại Lộ Bolsa...
15/02/2019(Xem: 197)
Hằng năm ở xứ Cờ Hoa này, hễ cứ sau Mùng 1 Tết Âm Lịch thì Cộng Đồng Người Việt ở Nam Cali tổ chức Diễn Hành Xe Hoa vào Thứ Bảy (bất cứ Mùng nào trong tuần của Tết Nguyên Đán) trên Đại Lộ Bolsa / thành phố Westminster. Năm này (2019) thì Thứ Bảy ngày 9/2 lại nhằm đúng vào Mùng 5 Tết Kỷ Hợi, ngày mà Hội Ái Hữu Tây Sơn thường tổ chức hằng năm Lễ Kỷ Niệm Chiến Thắng Đống Đa của Đại Đế Quang Trung.