16/07/2018(Xem: 1227)
Suốt chặng đường dài hơn nửa vòng trái đất quay trở về quê nhà, trong đầu tôi luôn hiện lên những hình ảnh của những ngày qua, nối tiếp nhau như một cuốn phim quay chậm. Bạn bè Thầy Cô bao năm xa cách nay được gặp lại nhau, mừng mừng, tủi tủi. Những cái nắm tay xiết chặt. Những vòng tay ôm không muốn rời. Có những người chưa gặp nhưng như đã quen tự bao giờ.
20/06/2018(Xem: 1479)
Trong thời gian gần đây, tôi thường bị thức giấc lúc nửa đêm. Và mỗi lần như vậy, tôi cứ phải trăn trở thao thức mãi, rất khó khăn, để tìm lại được giấc ngủ. Chính lúc này, tôi chợt nhớ đến thân phận mình, gia đình mình, quê hương và đồng bào dân tộc tôi... Tự nhiên tôi không cầm được giọt nước mắt ! Có bao giờ bạn có cảm giác như thế không ?...
02/06/2018(Xem: 1065)
Một cô gái hỏi : "Bao nhiêu tiền 1 trái dừa vậy ông ?". Ông già bán dừa trả lời cô ta : "Thưa cô... 10 ngàn 1 trái". Cô gái nói : "Bán cho tôi 2 trái 15 ngàn được chứ. Không được, tôi đi chỗ khác". Người bán hàng trả lời : "Cô lấy đi, 15 ngàn 2 trái. Tôi nghĩ như vậy cũng tốt rồi bởi vì cả ngày nay tôi chưa bán được cho ai cả”. Cô gái lấy hai trái dừa và bỏ đi với cảm giác của một người chiến thắng.
20/05/2018(Xem: 1479)
Trong giây phút hoảng hốt như “chỉ mành treo chuông” này, điều đầu tiên là mình nghĩ đến gia đình nhỏ bé của mình mà phần số lại... “sắp phải rời xa”. Đúng là nhờ phép lạ nên số mình chưa bị “gọi tên”. Vốn xưa nay mình vẫn có niềm tin nơi Đấng Vô Hình và những người đã khuất nên mới được phù hộ vậy mà ! Khi gần kề bên vực thẳm giữa sự sống và cái chết, mình càng thấy thấm thía cái tình cảm của gia đình mà mình vốn trân quí và vun đấp cho quãng đời còn lại của bọn mình.
21/04/2018(Xem: 1727)
Chẳng biết có phải bị ảnh hưởng do bệnh phong thấp của Má mình hay không, mà từ khi bắt đầu bước chân vào tuổi lục tuần, thì hễ cứ đến tiết Thu - Đông là “bệnh nghề nghiệp” của mình lại tái phát. Nên mình tự trấn an : “Có lẽ đau nhức khớp xương chỉ giảm khi tiết trời nắng ấm với sự hỗ trợ của thuốc men, chứ bệnh này thì không bao giờ dứt hẳn đâu !”.
19/04/2018(Xem: 1672)
43 năm quê hương trăn trở 43 năm lặng lẽ trôi đi... Bụi thời gian chôn vùi dần nhân chứng Nhưng tìềm thức vẫn âm ỉ gặm nhắm Tháng Tư Đen vẫn chầm chậm quay về - (NG) Buồn thay : “Quê hương ngày nay chỉ là nơi thăm viếng chứ không phải là nơi chốn để trở về... ”.
17/04/2018(Xem: 1570)
Thành thật mà nói, không phải ai cũng nghe được nhạc lính. Để thưởng thức nhạc lính, trước hết phải là… lính. Và là người yêu của… lính. Không là lính hay không mang tâm cảm của một người đêm ngày đợi chờ tin từ chiến trường, thì không thể nào thâm cảm được cái tâm trạng : “Tôi ở miền xa, trời quen đất lạ / Nhiều đông lắm hạ / nối tiếp đi qua / ... ” của Trúc Phương...
13/04/2018(Xem: 1602)
Chuyện chỉ xảy ra ở Hoa Kỳ. Một quốc gia thật tuyệt vời phải không ? Đây là chuyện có thật và tên của nhà hàng là: Sir Scott’ Oasis Steakhouse, 204 W. Main - Manhattan, MT. 59741. Nếu Quý Vị đến đây, xin ngã mũ chào, và thưởng thức một đĩa steak, thưởng cô tiếp viên. Hãy chuyển cho nhau tin này ! Chúng ta không bao giờ quên kẻ phản bội đất nước chúng ta.
23/03/2018(Xem: 2766)
Chuyện vui trong ngày Đại Hội thì nhiều lắm, nói hoài chẳng dứt… Thôi thì cho chúng tôi chân thành cám ơn LTQN đã tổ chức ngày Đại Hội Thường Niên này để Thầy Trò chúng tôi, để Thầy Trò chúng ta có dịp gặp nhau, được tay bắt mặt mừng, thăm hỏi, an ủi và chúc sức khỏe nhau. Mong sao năm tới vẫn còn thấy nhau vì biết rằng không chóng thì chầy chúng ta sẽ lần lượt “từ bỏ cuộc vui vào buổi xế chiều trong cuộc đời này”.
21/03/2018(Xem: 2820)
Sáng nay, qua anh Tạ Chí Thân, chúng tôi bất ngờ hay tin Thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Thái Đệ của chúng tôi đã từ trần vào ngày 17/3/2018 tại Salt Lake City - Tiểu Bang Utah. Thật không có gì đau buồn hơn vì “Thầy như Cha”. Xin kính dâng Thầy một nén hương. Nhân đây chúng tôi xin được gợi lại một trong những kỷ niệm của Thầy Trò chúng tôi.
BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 35)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 53)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 66)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 60)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 89)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 100)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !