21/03/2018(Xem: 2976)
Sáng nay, qua anh Tạ Chí Thân, chúng tôi bất ngờ hay tin Thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Thái Đệ của chúng tôi đã từ trần vào ngày 17/3/2018 tại Salt Lake City - Tiểu Bang Utah. Thật không có gì đau buồn hơn vì “Thầy như Cha”. Xin kính dâng Thầy một nén hương. Nhân đây chúng tôi xin được gợi lại một trong những kỷ niệm của Thầy Trò chúng tôi.
21/03/2018(Xem: 1895)
Tuổi trẻ qua đi và để lại kinh nghiệm. Khi người ta đã có kinh nghiệm cũng là lúc con người không còn đủ sức để thực hiện theo ý mình. Những người lớn không bao giờ làm được nữa vì không còn tuổi trẻ. Những người trẻ thì không bao giờ hoàn hảo vì thiếu kinh nghiệm. Cuộc đời cứ mãi mãi là một trò đùa...
18/03/2018(Xem: 1905)
Không biết từ lúc nào ? Có lẽ từ sau khi tôi biết nghe và cảm nhận dòng nhạc tiền chiến, tôi thích tìm hiểu về những giai thoại gắn với tên ca khúc và người nhạc sĩ. NS Nguyễn Văn Đông là một trong những nhạc sĩ mà tôi yêu thích. Những ca khúc như : Chiều Mưa Biên Giới, Sắc Hoa Màu Nhớ, Hải Ngoại Thương Ca...
17/03/2018(Xem: 2603)
Không người dân nào có thể thay đổi được hệ thống giáo dục hiện tại. Họ không có quyền hạn để làm điều đó. Tuy nhiên không ai có thể ngăn chặn sự chọn lựa để dung nạp một nền văn hóa khác với “hệ văn hóa” nhồi sọ và tuyên truyền. Cũng không ai có thể ngăn chặn sự chọn lựa đọc gì bên ngoài phạm vi những bài văn mẫu hay nên đọc gì trên những trang mạng xã hội. Đó là sự chọn lựa cần thiết, và cấp bách, để “Tôi yêu tiếng nước tôi” có thể còn tồn tại và còn có cơ may truyền lại cho hậu sinh.
14/03/2018(Xem: 1829)
Lúc trước còn trẻ, mỗi lần nhìn thấy người bản xứ lớn tuổi, hay có thể dùng từ “già lụm khụm”, họ mặc quần áo toàn những màu rực rỡ, hoa lá cành. Những màu sáng chói mà thú thật ngay lúc còn trẻ mình cũng không dám mặc. Mình thấy kỳ cục quá. Tự hỏi, sao già rồi mà diêm dúa thế ?...
09/03/2018(Xem: 1766)
Người ta bảo rằng, trẻ thơ hay nhớ mẹ, nhưng tôi càng lớn tuổi, càng đi dần đến cuối dốc của đời mình tôi lại càng nhớ mẹ da diết, hình ảnh của mẹ càng ngày càng rõ nét cả trong mơ. Lòng tôi se sắc nỗi buồn, thương yêu và day dứt khi nghĩ đến những điều không phải mà mình đã đối với mẹ. Mãi cho đến bây gìơ tôi mới ngộ ra. Mẹ ơi ! Mẹ có biết không ? Con xin lỗi Mẹ, con yêu Mẹ suốt cả cuộc đời này.
06/03/2018(Xem: 3133)
* Xin mượn Trang Nhà kể chuyện bên lề : Mừng 30 Năm Thành Lập Gia Đình Bách Hợp. Sáng chủ nhật ngày 4/3/2018, tình cờ nói chuyện qua phone với Ái Nguyệt tôi mới biết, chiều tối này tại nhà hàng Majesty, sẽ có buổi họp mặt Mừng 30 Năm Thành Lập Gia Đình Bách Hợp của quý Trưởng Niên Hướng Đạo Việt Nam ở Hoa Kỳ. Thế là tôi đổi ý ngay - “quay 180 độ” - không đi xem ca nhạc mà đi dự buổi họp mặt sẽ rất vui nhộn và lý thú này.
03/03/2018(Xem: 2945)
... Vào đúng thời điểm giao thừa, ngọn đèn bão dưới chiến hào thắp sáng lên như đón chào năm mới thì cũng là lúc những tràng súng liên thanh nổ rền từ chốt tiền tiêu. Khi ấy vào buổi tinh mơ của trời đất giao hòa, vạn vật như hòa quyện vào trong tôi, có hồn thiêng của sông núi, có khí phách của tiền nhân. Tôi nghe tâm hồn nghệ sĩ của mình rộn lên những xúc cảm lạ thường, làm nảy lên những cung bậc đầu tiên của bài Phiên Gác Đêm Xuân :
23/02/2018(Xem: 1857)
Tôi suy nghĩ khúc nhạc dạo đầu cho một tình yêu, cho một mái ấm gia đình, cho cuộc sống lứa đôi đâu phải dễ dàng đơn giản. Tôi mơ một tình yêu có hoa bướm, có trăng sao, có những chiều bên nhau cùng thủ thỉ chuyện tâm tình giữa một khung cảnh tình tứ lãng mạn nên thơ. Cuộc sống phải có tình yêu, phải thông cảm san sẻ yêu thương và phải hiểu nhau tường tận. Sẽ vô vàn khó khăn khi hai người chưa hiểu thấu nhau mà vội vàng hấp tấp sẽ đi đến đổ vỡ...
21/02/2018(Xem: 2987)
... cứ mỗi lần Tết đến là mọi người đều nhắc nhở lại chiến công Đống Đa bất diệt mà vị anh hùng Quang Trung Nguyễn Huệ đã thực hiện được và thành công vào dịp Tết oai hùng năm nào… Bất cứ một người Việt Nam nào, một người học trò Việt Nam nào cũng đều biết trận Đống Đa của dân tộc Việt Nam anh dũng, một trận chiến thắng nổi tiếng nhất của Quang Trung Nguyễn Huệ...
BÀI MỚI NHẤT
01/07/2020(Xem: 43)
Qua hai ngày xếp hàng từ 2 giờ sáng vẫn không mua được vé xe đò, ba tôi đành đưa tôi lên tàu, lúc bấy giờ đường xe lửa chỉ đến được Phù Mỹ. Ba tôi cầm tay tôi trấn an "Từ đây con đón xe đò ra Bồng Sơn, không xa đâu nhưng Ba phải về". Tôi leo lên chiếc xe lam ọp ẹp mà nước mắt cứ ứa ra, tôi sẽ đến một nơi xa lạ, không người quen biết, không chốn ăn ở...
30/06/2020(Xem: 53)
Vinh kể tiếp : “Hôm sau, may quá khách sạn gọi cho biết họ đã tìm ra tấm thẻ bài đó và sẽ cho người đem vô Cam Ranh cho em. Em mừng quá, mừng đến chảy nước mắt, còn mừng hơn bắt được vàng. Em cũng không quên hậu tạ cảm ơn người đem tấm thẻ bài lại cho em. Vậy là anh Thanh lại phù hộ cho em nữa rồi... "
28/06/2020(Xem: 46)
... Thật vậy, ở đây khi không còn lái được xe thì không chủ động được gì nhiều. Đi lại và giao tiếp bị hạn chế. Nếu không chuẩn bị trước thì tinh thần sẽ xuống nhanh. Do vậy người già vẫn cố gắng lái xe dù mỗi năm thêm một tuổi. Và dĩ nhiên, người già thì thường không lái giỏi.
25/06/2020(Xem: 52)
Chính họ là những anh hùng thầm lặng. Họ không được chết trên chiến trường, thân xác mang về Nhà Vĩnh Biệt với những tràng hoa ghi ơn, huy chương truy tặng, với những thủ tục chào kính cùng với điệu kèn ai oán, quan tài đi giữa hai hàng quân danh dự, và những phát súng chào tiển biệt.
20/06/2020(Xem: 72)
Cổ nhân có câu: "sinh, bệnh, lão, tử". Bốn giai đoạn này không ai có thể tránh khỏi. Chuẩn bị ứng phó với bệnh tật và tuổi già của mình và của thân nhân mình là điều ai cũng có dịp nghĩ tới, kể cả chính kẻ viết bài này là tôi cũng đang sắp sửa bước vào tuổi “thất thập cổ lai hi”.
15/06/2020(Xem: 74)
Bùng phát trên các trang mạng xã hội hình ảnh một người da đen biểu tình cho phong trào Black Lives Matter khiêng trên vai một người da trắng phản biểu tình bị thương ra khỏi chỗ nguy hiểm trong cuộc biểu tình chống kỳ thị chủng tộc tại thủ đô London, nước Anh, hôm Thứ Bảy, 13 Tháng Sáu.