18/02/2018(Xem: 2220)
Theo lịch thời tiết ở xứ Mỹ này thì 20 tháng 3 mới là ngày đầu của mùa Xuân, vậy mà ngày hôm nay (4 tháng 2) tiết trời lại nắng ấm không lạnh lẽo chút nào của mùa Đông cả. Vì thế các tiểu bang khác thường tấm tắc nói : “Dân Nam Cali được Ông Trời ưu đãi nên khí hậu quanh năm ấm áp với tiết trời thật dễ chịu”, cho nên gia đình mình mới được “hưởng ké” khi đi xem cảnh vườn mà lại nhằm vào mùa Đông.
15/02/2018(Xem: 1744)
Ai về thăm lại Quy Nhơn Cho tôi gửi nhớ gửi thương theo về Từ xa, xa mãi chốn quê Mấy mươi năm vẫn mải mê bên trời Tha hương lữ thứ nửa đời Người về bỗng nhớ một thời ấu thơ Quy Nhơn ngày ấy đơn sơ Một vùng thị xã ven bờ biển xanh
14/02/2018(Xem: 1868)
Sáng nay, chạy xe trên đường nắng sớm vẫn còn se lạnh, không gian như bàng bạc hơi sương. Hai hàng cỏ ven đường bung nở những cánh hoa tóc tiên là tôi biết mùa Xuân đang về. Nghe như trong từng cơn gió những nốt nhạc du dương khẽ rung trong hồn. Trên con đường tôi đi, rộn rã tiếng cười, mọi người đưa con đi sắm Tết, những cặp tình nhân dạo gót trên phố hoa. Ngày Xuân len lỏi trong từng mái nhà.
12/02/2018(Xem: 1633)
"Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân", tôi rất tâm đắc với câu trả lời này của Khổng Tử khi có người hỏi ông về chữ Nhân (theo sách Luận ngữ). “Điều gì mình không muốn, thì đừng làm cho người”. Tôi đã xem đó là kim chỉ nam cho mọi suy nghĩ và hành động của mình, tất nhiên chỉ là cố gắng để thực hiện được nhiều nhất. Câu nói tưởng chừng như đơn giản, nhưng mấy người để tâm suy nghĩ và làm được. Có bao giờ bạn tự hỏi, mình đã từng làm tổn thương những ai, dù chỉ là một ánh mắt thản nhiên, một câu nói vô tình...
10/02/2018(Xem: 2270)
Nhìn lại hai bàn tay trắng, nhẹ tênh, nợ tang bồng, trai thời loạn tưởng như trả xong, giã từ vũ khí nhưng trong lòng nặng trỉu nợ tình, trả cho ai đây, 3 mối tình 3 cành hoa thơm nối tiếp nhau rơi rụng, suốt mùa binh đao khói lửa. Tôi cúi đầu chấp nhận lấy số phận hẩm hiu mà tạo hoá đã an bài, tự an ủi “Vì anh là lính chiến” và nhủ thầm "Tình vẫn đẹp khi tình còn dang dở, Đời mất vui, khi đã vẹn câu thề" - (H. DZ.)
08/02/2018(Xem: 1797)
Ngày của nhà Táo nên mình cứ không nguôi nghĩ về ba vị ấy. Không phải chỉ hôm nay, mà suốt năm. Không chỉ mỗi năm nay, mà cả năm ngoái, năm kia, năm kỉa, năm kìa... Càng lui về trước, mình càng nghĩ nhiều về họ, vì hồi ấy trí óc mình sáng suốt hơn, đặt vấn đề cũng lắm mà giải quyết, giải đáp được cũng lắm chuyện lớn lao, trọng đại... Như chuyện ba vợ chồng nhà ông Táo chẳng hạn.
07/02/2018(Xem: 1676)
* Bài viết này xin gởi đến Mai. Mong rằng ở một nơi nào đó bạn đọc được và nhớ ra ngay Thái Thanh của ngày xưa đó. Mai hãy liên lạc với mình nhé ! ... ... ... Cây khế ngày xưa của tôi không phải như cây khế bây giờ được trồng trong chậu kiểng, được uốn nắn cẩn thận và được bán với giá rất cao. Cây khế của tôi mọc lên từ đất, nó đứng giữa thiên nhiên cao to râm mát, cành thấp có, cành cao có và đẹp vô cùng trong mắt của tôi...
05/02/2018(Xem: 1715)
Tên Du Đãng nguyên không phải là du đãng mà từng là một chàng du ca tài hoa lãng tử trong nhóm Tuổi Trẻ Hôm Nay của thầy Quang. Chúa ơi ! Nhìn chàng ôm đàn đến giữa đời là mấy trăm đôi mắt hai mí, một mí, lá răm, lá mít, bồ câu, bồ hòn... gì gì đi nữa cũng đều đứng hình, nhìn chàng không chớp, chỉ mong có cơ duyên mang chàng, ủa quên, ủa quên, mang tiếng hát của chàng về bỏ túi riêng không cho ai nghe ké !
02/02/2018(Xem: 3934)
Tại nơi nầy đã có ba chiếc xe đò bị tai nạn giống y như trường hợp này, cách đây hai năm về trước, khiến một số hành khách bị thương và bị chết. Khi cảnh sát đến lập biên bản tai nạn, hỏi tài xế lý do nào khiến xảy ra tai nạn. Các tài xế đều trả lời giống nhau là thấy bóng người đột ngột xuất hiện trước đầu xe, nên tài xế đạp thắng xe quá gấp, khiến xe lật nhào, trong khi một vài nhân chứng xác nhận lúc đó trên đường hoàn toàn vắng vẻ, không có người và xe cộ nào khác chạy trên đường.
26/01/2018(Xem: 2342)
Là người con của thành phố biển Qui Nhơn tôi được hít thở không khí của biển cả thấm đượm mùi mặn của biển ngay khi chào đời. Rồi tôi lớn lên dần cùng với biển xanh, nắng vàng, và cát trắng để hưởng một cái cảm giác chung: biển mãi bên tôi như dấu ấn của tuổi thơ tôi lớn lên từng ngày.
BÀI MỚI NHẤT
01/07/2020(Xem: 52)
Qua hai ngày xếp hàng từ 2 giờ sáng vẫn không mua được vé xe đò, ba tôi đành đưa tôi lên tàu, lúc bấy giờ đường xe lửa chỉ đến được Phù Mỹ. Ba tôi cầm tay tôi trấn an "Từ đây con đón xe đò ra Bồng Sơn, không xa đâu nhưng Ba phải về". Tôi leo lên chiếc xe lam ọp ẹp mà nước mắt cứ ứa ra, tôi sẽ đến một nơi xa lạ, không người quen biết, không chốn ăn ở...
30/06/2020(Xem: 57)
Vinh kể tiếp : “Hôm sau, may quá khách sạn gọi cho biết họ đã tìm ra tấm thẻ bài đó và sẽ cho người đem vô Cam Ranh cho em. Em mừng quá, mừng đến chảy nước mắt, còn mừng hơn bắt được vàng. Em cũng không quên hậu tạ cảm ơn người đem tấm thẻ bài lại cho em. Vậy là anh Thanh lại phù hộ cho em nữa rồi... "
28/06/2020(Xem: 51)
... Thật vậy, ở đây khi không còn lái được xe thì không chủ động được gì nhiều. Đi lại và giao tiếp bị hạn chế. Nếu không chuẩn bị trước thì tinh thần sẽ xuống nhanh. Do vậy người già vẫn cố gắng lái xe dù mỗi năm thêm một tuổi. Và dĩ nhiên, người già thì thường không lái giỏi.
25/06/2020(Xem: 53)
Chính họ là những anh hùng thầm lặng. Họ không được chết trên chiến trường, thân xác mang về Nhà Vĩnh Biệt với những tràng hoa ghi ơn, huy chương truy tặng, với những thủ tục chào kính cùng với điệu kèn ai oán, quan tài đi giữa hai hàng quân danh dự, và những phát súng chào tiển biệt.
20/06/2020(Xem: 73)
Cổ nhân có câu: "sinh, bệnh, lão, tử". Bốn giai đoạn này không ai có thể tránh khỏi. Chuẩn bị ứng phó với bệnh tật và tuổi già của mình và của thân nhân mình là điều ai cũng có dịp nghĩ tới, kể cả chính kẻ viết bài này là tôi cũng đang sắp sửa bước vào tuổi “thất thập cổ lai hi”.
15/06/2020(Xem: 74)
Bùng phát trên các trang mạng xã hội hình ảnh một người da đen biểu tình cho phong trào Black Lives Matter khiêng trên vai một người da trắng phản biểu tình bị thương ra khỏi chỗ nguy hiểm trong cuộc biểu tình chống kỳ thị chủng tộc tại thủ đô London, nước Anh, hôm Thứ Bảy, 13 Tháng Sáu.