20/12/2017(Xem: 3563)
“Góc Phố Sài Gòn Xưa” là chủ đề mừng Giáng Sinh do Viện Bảo Tàng Lịch Sử Quân Lực VNCH, Westminster, tổ chức trong hai ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật, 16 và 17 Tháng Mười Hai. Từ 10 giờ sáng 16 Tháng Mười Hai, đông đảo đồng hương đến dự Lễ Giáng Sinh và xem triển lãm nhiều quân trang, quân dụng của QLVNCH,...
19/12/2017(Xem: 2163)
Tháng Tư lại về... Một tháng của một năm. Chỉ là một tháng trong mười hai tháng. Mỗi năm, khi bước qua tháng Tư tôi lại thấy lòng nặng trĩu. Bước đi cứ chông chênh như đi giữa lưng chừng trời. Dù đã qua từng ấy năm... ... Sau Tết Ất Mão, tôi càng cảm nhận ngày chia xa gần kề. Dù rất bận rộn với bài vở cho kỳ thi Tú Tài IBM sắp tới, nhưng tôi vẫn tìm mọi cách để níu kéo thời gian. Tôi luôn luôn hốt hoảng vì cảm thấy dường như thời gian đi nhanh quá...
17/12/2017(Xem: 2093)
Một cuộc hội ngộ ấm áp mà mắt ai cũng rưng rưng. Khi nói vài lời trước thầy cô và các bạn, Đông Oanh đã nhắc lại lần cô lên đường đi Mỹ, Oanh muốn ra sân bay tiễn cô nhưng cô không cho vì sợ quyến luyến rồi khóc lóc, cô bảo: "Giữa chúng ta không có sự chia ly, khi cô trò luôn nhớ về nhau...". Vừa nhắc lại, Oanh vừa khóc làm chúng tôi người nào cũng muốn rơi nước mắt theo. Ra về, chúng tôi tranh nhau đến ôm cô giã biệt...
16/12/2017(Xem: 1470)
Tiếng đạn bay véo véo quanh người, có vài viên găm vào xe đạp tôi, nhưng lạ lùng thay là không một viên đạn nào bay trúng thân tôi . Trở về nhà với chiếc xe đạp hư, tôi lo sợ đón chờ sự giận dữ cũa anh; nhưng thật ngạc nhiên là thay vì giận dữ, anh chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo tôi: “Nếu cả một rừng đạn đã không trúng được em, thì không còn gì có thế ngăn được bước tiến của em”. Từ đó tôi có thêm tự tin, và tôi luôn cố gắng để khỏi phụ lòng mong đợi của Anh.
12/12/2017(Xem: 1984)
Bởi đã từng khâm phục tinh thần chiến đấu và mến phục văn tài của anh; và cũng bởi anh là Người Lính Viết Văn gốc Đà Lạt / Huế đã hai lần nhuộm thắm máu mình trên đất Bình Định quê tôi, nên trong phạm vi nhỏ bé của mình, tôi cố gắng tìm hiểu về anh qua các tài liệu mà tôi đọc được và xin trang trải dưới đây...
09/12/2017(Xem: 3052)
Điểm đến đầu tiên là Grand Tradition Estate & Gardens / thành phố Fallbrook phía bắc quận San Diego. Đây là nơi tổ chức đám cưới với phong cảnh thiên nhiên bao la tuyệt đẹp. Kế tiếp là Pechanga Resort & Casino / thành phố Temecula. Quang cảnh nơi này đang được trang trí lộng lẫy đẹp mắt...
08/12/2017(Xem: 1522)
Lại một mùa Vu Lan nữa đến với con trên mảnh đất không phải là quê mẹ, con lại nhớ má vô cùng và nhớ cả ngôi trường Nhơn Phước của má nơi đầy ắp toàn là kỷ niệm tuổi thơ. Ngôi trường má đã chăm chút để đó là chốn riêng của má, má không lệ thuộc vào quy luật nào cho má thong dong trổ hết niềm thương yêu: yêu nghề và yêu cả cái nghiệp giáo mà má và con đã mang vào thân. Sao bây giờ con lại muốn nói đến những nơi chốn đó: nơi các ngôi trường của má...
05/12/2017(Xem: 1660)
Khi các con vào Sài Gòn để học tôi và mẹ tôi đã cùng sống bên nhau ở căn nhà này. Tôi nhớ những bước chân dò dẫm của mẹ trên từng bậc thang trong những ngày hè nắng nóng mẹ không ngủ được. Tôi nhớ những ngày mưa mẹ ngồi co ro ở một góc nhà nhà. Mẹ vịn thành cầu thang khi mưa to nước trên mái tôn dột xuống, nơi ấy có cái điện thoại bàn, mẹ gọi cho tôi về với mẹ. Như thế đó, nhưng mẹ lại thích ngôi nhà này, nhiều lần tôi định bán vì không có tiền sửa mẹ đều ngăn lại không cho bán.
03/12/2017(Xem: 2241)
Chỉ những giai đoạn tiếng Việt bay bổng thì nền văn hóa mới thăng hoa, hay là ngược lại, thật khó có thể nói chính xác. Nhưng, có thể đoan chắc rằng một nền văn hóa xuống cấp luôn đi đôi với việc ngôn ngữ và cách dùng ngôn ngữ xuống cấp. Nó bị dùng sai là một chuyện. Nó bị xem thường mới là điều đáng nói. Khi tiếng Việt không còn được tôn trọng, văn hóa và xã hội sẽ không còn được tôn trọng. Con người cũng không còn được tôn trọng.
30/11/2017(Xem: 1837)
Mình không biết đi xe máy, cho đến giờ cũng vậy và sở trường của mình đị bộ rất giỏi. Thời còn trẻ ngoại trừ khi con bị đau nặng, phải đưa con đi viện mình mới phải đi xích lô mà thôi. Còn hầu như là mình đi bộ, mỗi lần đi ăn, đi chơi, v.v… cả ba mẹ con mình đều đi bộ. Một tay mình dắt thằng Vũ và lưng thì cõng bé Kim. Thế đấy, ...
BÀI MỚI NHẤT
19/02/2020(Xem: 170)
Sài Gòn khi đó vẫn còn chưa lớn rộng như bây giờ. Đường Nguyễn Văn Thoại (ngang khu chợ Tân Bình bây giờ) vẫn rậm lá rừng cao su. Thậm chí đoạn từ Lăng Cha Cả đến ngả tư Bảy Hiền, trên đường Hoàng Văn Thụ bây giờ, vẫn còn là khuôn viên của một trung tâm khảo cứu nông nghiệp.
12/02/2020(Xem: 175)
Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...
11/02/2020(Xem: 249)
Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan
17/01/2020(Xem: 393)
Thư Mời Đại Hội SPQN tại Houston / Texas
10/05/2019(Xem: 1361)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 1198)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.