30/11/2017(Xem: 1968)
Được ra khỏi tù và về lại với anh em trong đội bóng, về với sở trường và sở thích của mình trong giai đoạn khá phức tạp sau ngày mất nước; như một phép màu, một định mệnh, một biến cố quan trọng cho đời tôi và cho gia đình. Tôi được yên ổn trong thời gian năm năm để thực hiện mộng vượt biên tìm Tự Do và tôi đã may mắn thành công trong chuyến vượt biên đầu tiên đến Hong Kong vào cuối năm 1979.
25/11/2017(Xem: 1738)
Tiếng Việt thật lạ lùng, cái gì biểu hiện phúc lợi lập tức có chữ “ăn” đi kèm. Từ “ăn đám cưới, ăn đám giỗ, ăn tiệc, ăn chơi…”, bây giờ ở Mỹ có thêm cụm từ “ăn tiền già, ăn tiền bệnh, ăn tiền thất nghiệp, ăn tiền SSI…”. Những người đi làm như chúng tôi khi về hưu sẽ không dùng từ “ăn tiền già” hay “ăn tiền trợ cấp” mà được gọi bằng “hưởng tiền hưu bổng”,
23/11/2017(Xem: 1778)
Năm nay 47 tuổi, ông Thanh Phạm, một người vô gia cư, xin tiền trước cửa tiệm bánh mì Cali trong khu chợ ABC, Westminster, cho biết ông bắt đầu cuộc sống không nhà năm ông 32 tuổi. “Năm 1999, một trận bão kéo dài từ ngày 2 đến ngày 8 Tháng Năm tại Oklahoma đã cuốn mất vợ tôi và hai con còn rất nhỏ” - ông hồi tưởng trong nỗi nghẹn ngào.
23/11/2017(Xem: 2034)
Thứ Năm tuần lễ cuối của tháng 11, là Lễ Tạ Ơn tại Mỹ. Mời quý vị và các bạn đọc bài viết đặc biệt cho mùa Lễ Tạ Ơn năm nay của tác giả Hoàng Thanh. Cô tên thật Võ Ngọc Thanh, một dược sĩ thuộc lớp tuổi 30’, hiện là cư dân Westminster, Orange County. Bài viết về Lễ Tạ Ơn của cô mang tựa đề “Xin Cám Ơn Cuộc Đời” kể lại câu chuyện xúc động, giản dị mà khác thường, ...
18/11/2017(Xem: 1948)
... nắng trên mặt đường nhựa bốc hơi, người tôi bốc hơi, tôi không còn chút sức lực nào, hai chân như khuỵu xuống... Tôi như vậy thì con tôi ra sao ! Tôi đi mà như lết, thỉnh thoảng cúi nhìn con gặp đôi mắt tròn đen bé Hân ngước nhìn lại... Đôi mắt ẩn chứa bao câu hỏi bao chịu đựng, nhưng con vẫn im lặng bước, bước chân nhỏ nhắn với bàn tay nắm chặt tay tôi.
16/11/2017(Xem: 1647)
Em thương mến, Sáng nay tôi thấy em dẫn đứa con trai nhỏ kháu khỉnh của mình lên chùa. Nhìn em hạnh phúc rạng ngời nắm tay con trai mình tung tăng trong sân chùa với đóa hoa hồng nhỏ màu đỏ cài trên áo của cả hai mẹ con tôi bất chợt thấy lòng có chút niềm vui. Em là đứa học trò nhỏ năm nào của tôi, nay đã là mẹ và cũng là một nhà doanh nghiệp trẻ thành đạt, có nhiều người biết đến tên em...
14/11/2017(Xem: 1542)
Tình tôi chỉ là tình câm. Tôi nghĩ con gái hay “nhìn lên”, tuy học chung lớp nhưng tôi chẳng có chi đặc biệt để được lọt vào mắt xanh nhỏ đó. May thay Ông Trời cho tôi cơ hội làm quen với nhỏ. Số là hằng ngày tôi ra biển bơi lội, nên chi tôi bơi như rái. Tôi là tay Vô Địch Bơi Lội Miền Trung Cấp Thiếu Niên; trong khi nhỏ đó là người dễ say tàu say xe. Đã vậy còn ham vui theo cả lớp đi du ngoạn ngoài Phương Mai. Mới bước lên thuyền mấy phút đã thấy mặt mũi xanh dờn, mắt nhắm nghiền;
12/11/2017(Xem: 1639)
Sáu năm trước, tôi không có điện thoại riêng, không biết sử dụng Computer, Internet... Nói chung tôi là người đàn bà thời đại cổ lỗ sĩ ! Những lúc rảnh rỗi sau bữa dinner tôi nằm dài thoải mái xem phim bộ truyền hình... Còn thời gian trong ngày giữa hai người khách hẹn thì tôi đọc sách...
11/11/2017(Xem: 2073)
Cho đến bây giờ cũng ít người biết rằng tôi chính là “đứa bé thơ” với “tấm khăn sô bơ vơ” trong bài hát Người Ở Lại Charlie của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Và tôi lớn lên cùng với ký ức về một người Cha hào hùng như vậy. Tôi không thần tượng Cha tôi từ một bài hát viết về Người, cũng không thần tượng từ một hai trận đánh trong cuộc đời binh nghiệp của người,...
09/11/2017(Xem: 1559)
Phạm Thiên Thư là một nhà thơ được nhiều người biết đến nhờ những tác phẩm thơ dài hơi của ông (những tác phẩm dài như Đoạn Trường Vô Thanh, Tự Điển Cười, Việt Sử Thi…), và nhất là những bài thơ được phổ nhạc như “Em Lễ Chùa Này, Ngày Xưa Hoàng Thị, Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng”. Ngoài ra ông còn được nhiều người coi như một Thiền Sư vì những ý tưởng trong các bài thơ của ông... Tôi nhỏ hơn Phạm Thiên Thư đúng một con giáp, và tuy ít khi gặp ông nhưng vẫn được ông xem như một cô em gái...
BÀI MỚI NHẤT
19/02/2020(Xem: 170)
Sài Gòn khi đó vẫn còn chưa lớn rộng như bây giờ. Đường Nguyễn Văn Thoại (ngang khu chợ Tân Bình bây giờ) vẫn rậm lá rừng cao su. Thậm chí đoạn từ Lăng Cha Cả đến ngả tư Bảy Hiền, trên đường Hoàng Văn Thụ bây giờ, vẫn còn là khuôn viên của một trung tâm khảo cứu nông nghiệp.
12/02/2020(Xem: 175)
Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...
11/02/2020(Xem: 249)
Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan
17/01/2020(Xem: 393)
Thư Mời Đại Hội SPQN tại Houston / Texas
10/05/2019(Xem: 1361)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 1198)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.