10/11/2018(Xem: 58)
Ngày xưa, khi gia đình tôi dọn đến Qui Nhơn, những con đường từ đầu sân bay vào khu 6 còn lầy lội... Riêng con đường nhựa dẫn vào Air Viet Nam, đã có từ lâu và tương đối ít ổ gà. Đầu đường Cường Để đi xuống khỏang 100 mét, bên trái có hẻm rộng đi vào mé sau “Collège de Cường Để”. Tôi đã đọc, và đọc rất nhiều lần quyển truyện tựa đề : “TUẤN CHÀNG TRAI NƯỚC VIỆT”,
08/11/2018(Xem: 136)
Những người có thói quen “ngồi lê đôi mách” đa số đều có khiếu nói chuyện: họ biết cách làm cho câu chuyện trở nên hài hước hay bi thương, biết “nhấn nhá” đúng chỗ và tập trung vào nhân vật khi cần thiết... Với họ, việc kể chuyện này chuyện nọ là điều hoàn toàn hết sức bình thường, thậm chí họ nghĩ là người đối diện thích nghe chuyện của họ nên càng “phát huy” thói quen này hơn...
07/11/2018(Xem: 126)
Hôm nay, ngồi buồn nhớ lại bài ca Biệt Kinh Kỳ của nhạc sĩ Minh Kỳ do Nguyễn Quốc Tuấn hát với Tony Tâm trong một nhạc cảnh nhân ngày Đại Hội CHS LTQN năm 2017 : “Bạn ơi… Quan hà xin cạn chén ly bôi / Ngày mai tôi đã... ”. Với chất giọng khỏe khoắn và thiết tha, đôi song ca này – một lính, một học trò – đã hát và diễn thật hay, thật “tới”.
03/11/2018(Xem: 53)
... thật ra thì cũng đã khá lâu rồi nay mới gặp lại nét chữ của bạn ngày xưa. Nét bút phóng khoáng nhưng lả lướt đã từng giúp cho tờ báo tường của lớp “nổi tiếng” khắp trường. Tôi mân mê phong thư, miết nhè nhẹ từng hàng chữ ngoài phong bì một lúc khá lâu chỉ vì muốn giữ cảm giác bâng khuâng ấy dài thêm chút nữa. Cái cảm giác mà đã khá lâu rồi nay tôi mới có dịp gặp lại...
02/11/2018(Xem: 191)
Rồi mùa Thu bay đi… Bay đi… Bay đến Thu 1974 thì tôi được gặp và quen em tại thị trấn thời chiến bên bờ Lại Giang đó. Em là cô giáo vừa tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn - Khóa 11. Hỏi ra mới biết em là cô hàng xóm gần xịt của tôi trên đường Gia Long quen thuộc, kẻ xóm trên người xóm dưới cách nhau chừng một / hai trăm thước chớ có xa xôi gì đâu.
27/10/2018(Xem: 130)
- Thưa ông, không có gì ngon lành hơn món lưỡi. Lưỡi là chìa khóa của sự hiểu biết, nhờ có lưỡi mà ông có thể thuyết giáo được điều hay lẽ phải. Lưỡi tô vẽ lên cái đẹp, biến cái không thành có, cái xấu thành tốt... - Thưa ông, lưỡi là thứ dở nhất trên đời. Nó là đầu mối của sự chia rẽ. Nó là biểu hiện của sự sai lầm, mọi sự đặt điều vu khống, dựng chuyện... Cũng do cái lưỡi mà sinh ra bất hòa...
24/10/2018(Xem: 101)
Có lẽ tựa đề “Chuyện Xạo” sẽ làm người đọc tò mò và chú ý hơn. Xin thưa với quý vị rằng đó không phải là mục đích của người viết. Tôi có thể dùng những từ ngữ bớt đường đột hơn như “Chuyện Không Thật”, “Chuyện Không Có”, nhưng “Xạo” là một từ ngữ vừa chính xác vừa diễn tả được cái nhìn của tôi về con người và đời sống thời nay.
16/10/2018(Xem: 131)
Vâng, chúng tôi cùng đi chỉ một đoạn đường. Đó có lẽ là duyên là nợ ngắn ngủi trong đời mà tôi có được, bởi tôi là kẻ đến muộn, cái muộn màng nhất là trong tình cảm của đời mình. Cuộc đời đẩy tôi theo dòng một cách tự nhiên mà tôi không định trước, cho đến ngày tôi gặp anh khi ở vào cái tuổi đã hoàng hôn.
30/09/2018(Xem: 112)
Khi tuổi về chiều, người ta thường thích một mình, thích lặng trầm tư về năm tháng cũ. Năm nay tôi đã gần tròn 60, cái tuổi về chiều. Có những điều rất gần, rất quen thuộc hằng ngày mà sao tôi lại lãng quên, nhưng có những điều rất xa trong quá khứ mà sao cứ còn hoài còn mãi trong tôi. Hồi ấy tôi chỉ mới học lớp 9, tuổi đời vừa chẵn trăng rằm...
29/09/2018(Xem: 131)
Mỗi lần có ai đi chơi xa về, mình thường hỏi thăm là đi chơi vui không. Thì đa số đều bảo là vui, dĩ nhiên, đi chơi mà! Nhưng có một chuyện mà phần lớn người đi khu vực Châu Á khi về phàn nàn là, chuyện đi ăn chung với người địa phương và “bị” người ta gắp đồ ăn mời, ôi ớn ớn mà ngại không dám nói!
BÀI MỚI NHẤT
16/11/2018(Xem: 23)
... Có những buổi tối họp mặt gia đình thiếu Mẹ thật là lạnh lẽo. Ba hay kể về Mẹ thời còn trẻ những đoạn đường sống khó khăn nhưng vẫn cố vượt qua... Thật tội nghiệp cho Mẹ quá, cuộc đời Mẹ sao nhiều vất vả, không có được một ngày vui... Mẹ ơi... Bây giờ thì con đã xa Mẹ nghìn trùng, con không còn thấy Mẹ trên cõi đời này nữa. Con nhớ Mẹ lắm... Mẹ ơi... !
16/11/2018(Xem: 13)
lá thư viết mấy mươi năm trước giờ đọc chơi sao vẫn nhói lòng yêu lén bờ lưng hồi trung học xưa rồi ai biết cũng bằng không !... định thi cử xong tình sẽ trải ai ngờ lửa đỏ đốt quê hương lệnh tổng động viên hồn nước gọi những chàng trai hăm hở quân trường !...
13/11/2018(Xem: 62)
- Thằng Hải là đứa con cầu tự của tôi đấy... Trung Úy có biết không... Tôi đã đi năm bảy chùa chiền, đền thờ để xin có được một mụn con. Và Thánh Thần đã ban cho tôi thằng Hải. Nó từ bé đã rất khó nuôi, hết bệnh này tới bệnh kia... Và vì thế mà nó yếu ớt... Khổ nỗi, tuy yếu đuối nhưng con tôi lại thích đời sống oai hùng, ngang dọc... nên nó đã tình nguyện vào lính.
13/11/2018(Xem: 55)
Mai tôi đi... chẳng có gì quan trọng, Lẽ thường tình, như lá rụng công viên, Như hoa rơi trước gió ở bên thềm, Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn... Trên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng, Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an, Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn, Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.
10/11/2018(Xem: 58)
Ngày xưa, khi gia đình tôi dọn đến Qui Nhơn, những con đường từ đầu sân bay vào khu 6 còn lầy lội... Riêng con đường nhựa dẫn vào Air Viet Nam, đã có từ lâu và tương đối ít ổ gà. Đầu đường Cường Để đi xuống khỏang 100 mét, bên trái có hẻm rộng đi vào mé sau “Collège de Cường Để”. Tôi đã đọc, và đọc rất nhiều lần quyển truyện tựa đề : “TUẤN CHÀNG TRAI NƯỚC VIỆT”,
09/11/2018(Xem: 42)
Đêm mơ - huyền ảo dịu dàng Heo may nhẹ đến lá vàng vấn vương Đêm lung linh tỏa ngát hương Không gian tĩnh mịch đêm trường cô liêu Đêm im lặng - gió hắt hiu Ánh trăng lấp lánh yêu kiều dáng tiên Đêm ơi - đêm mãi triền miên Cho em ru giấc bình yên mơ màng