Anh Bốn tôi

16/12/20179:41 SA(Xem: 1608)
Anh Bốn tôi

Xin được chia sẻ vài kỷ niệm về anh Bốn, người anh thân thương vừa đã ra đi.

Lúc tôi sinh ra, anh Bốn tôi đã 14 tuổi, anh Bốn tôi vừa là một người anh lớn, vừa là một người gương mẫu cho chúng tôi noi theo.


Lúc nhỏ, khi tôi vừa thức dậy thì anh đã ra đồng làm việc, khi tôi đi ngủ thì anh vẫn còn miệt mài học hành dưới ánh sáng mờ mờ của chiếc đèn dầu nhỏ bé.


Trong nhà anh lúc nào cũng là người thức dậy sớm nhất, và lúc nào cũng là một người đi ngủ trễ nhất.


Siêng năng là một đức tính được thể hiện trong suốt cả cuộc đời của anh Bốn tôi.

Trong lúc khổ công làm việc để nhà có thêm miếng ăn, anh cũng siêng năng học hành để có được một tương lai tươi sáng hơn.

Anh Bốn đã thành công trong học hành, anh đã có thể vào học nghành y khoa như ý cha tôi mong muốn, nhưng anh lại chọn nghành sư phạm.


Anh ra trường là được bổ nhiệm ngay vào chức vụ hiệu trưởng của một trường trong tỉnh nhà.


Từ đó cha tôi quên đi ý muốn có con bác sĩ, và rất vui sướng hãnh diện khi thấy có rất nhiều học trò đến nhà vào dịp tết để bày tỏ lòng kính yêu thầy hàng năm.

Anh tôi đã cưới một cô giáo xinh đẹp và có với nhau 4 con, anh chị và mấy cháu đã sống những chuỗi ngày hạnh phúc bên nhau.


Nhưng rồi chiến tranh cũng tràn tới làng tôi, cả nhà phải dọn lên tỉnh lỵ. Anh lại phải khổ công lo xây dựng một mái nhà mới.


Rồi anh tôi cũng phải lên đường nhập ngũ như bao nhiêu người trai khác trong thời chinh chiến.

Theo thỏa thuận 10 ngày ngưng chiến, anh tôi được phép trở về để ăn tết với gia đình.

Cảnh cả nhà đoàn tụ đón Xuân thật là vui, nhưng giao thừa năm Mậu Thân đó, tiếng súng cộng quân đã lấn át tiếng pháo mừng xuân.


Cộng quân đã bất ngờ tấn công thị xã, chúng tôi lo âu vô cùng.


Nhưng rất may mắn là dù vi phạm ngưng bắn và tấn công bất ngờ, cộng quân vẫn bị đẩy lui.


Sáng hôm sau, anh tôi dặn dò mọi người ở yên trong nhà để anh trở về đơn vị, và anh đã rời nhà để trở lại nhiệm vụ của người lính.

Anh vừa ra khỏi nhà là tôi vội chụp ngay chiếc xe đạp chạy đi xem chiến trận. Tôi chỉ tò mò muốn xem thôi, nhưng vô tình tôi lại bị lọt vào giữa vùng đạn của hai bên đang bắn nhau.


Tiếng đạn bay véo véo quanh người, có vài viên găm vào xe đạp tôi, nhưng lạ lùng thay là không một viên đạn nào bay trúng thân tôi .

Trở về nhà với chiếc xe đạp hư, tôi lo sợ đón chờ sự giận dữ cũa anh; nhưng thật ngạc nhiên là thay vì giận dữ, anh chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo tôi: Nếu cả một rừng đạn đã không trúng được em, thì không còn gì có thế ngăn được bước tiến của em”. Từ đó tôi có thêm tự tin, và tôi luôn cố gắng để khỏi phụ lòng mong đợi của Anh.

Chiến tranh đã không chận được sự tiến thân cũa tôi, nhưng chiến tranh đã cướp đi mạng sống cũa vợ và con gái của anh Bốn.


Sau thảm kịch đó, anh vừa buồn vừa vô cùng bận rộn.


Anh vừa phải chăm nom 3 cháu ở nhà, vừa phải làm nhiêm vụ của một hiệu trưởng kiêm thầy giáo ở trường.

Đau buồn hơn là những bất hạnh không chấm đứt ở đây.


30 thánh Tư năm 75, cộng quân đã xâm chiếm hoàn toàn đất nước, và anh Bốn tôi đã phải đi tù trong 5 năm dài.


Sau khi ra tù, anh đã cùng cháu Trang vượt biển đi tìm tự do. Đến Canada xong anh lo bảo lãnh ngay người vợ mới và 2 cháu còn lại bên nhà.


Trên đất nước tự do này, anh đã siêng năng làm lại từ đầu, và anh đã có được những thành công mới.


Anh đã đã lấy thêm một bằng đại học mới, anh đã tự xây dựng, và anh đã làm chủ được 3 căn nhà ở thành phố này.

Hôm nay, anh Bốn đã bỏ lại tất cả để ra đi.


Nhưng anh Bốn ơi, anh vẫn còn mang theo được những tình cảm của cả ngàn học trò của anh, anh vẫn mang theo được những tình thương của gia đình và của quí vị có mặt hôm nay.

Anh Bốn, chúng em rất hãnh diện về anh, chúng em thương yêu anh rất nhiều. Hãy thanh thản về cõi vĩnh hằng nghen anh.

Chúng xin em cung kính tiễn anh đi.

Nguyễn Tấn Đủ
(Kỹ Thuật Qui Nhơn)

BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 30)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 52)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 65)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 57)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 89)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 99)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !