Anh Bốn tôi

16/12/20179:41 SA(Xem: 1128)
Anh Bốn tôi

Xin được chia sẻ vài kỷ niệm về anh Bốn, người anh thân thương vừa đã ra đi.

Lúc tôi sinh ra, anh Bốn tôi đã 14 tuổi, anh Bốn tôi vừa là một người anh lớn, vừa là một người gương mẫu cho chúng tôi noi theo.


Lúc nhỏ, khi tôi vừa thức dậy thì anh đã ra đồng làm việc, khi tôi đi ngủ thì anh vẫn còn miệt mài học hành dưới ánh sáng mờ mờ của chiếc đèn dầu nhỏ bé.


Trong nhà anh lúc nào cũng là người thức dậy sớm nhất, và lúc nào cũng là một người đi ngủ trễ nhất.


Siêng năng là một đức tính được thể hiện trong suốt cả cuộc đời của anh Bốn tôi.

Trong lúc khổ công làm việc để nhà có thêm miếng ăn, anh cũng siêng năng học hành để có được một tương lai tươi sáng hơn.

Anh Bốn đã thành công trong học hành, anh đã có thể vào học nghành y khoa như ý cha tôi mong muốn, nhưng anh lại chọn nghành sư phạm.


Anh ra trường là được bổ nhiệm ngay vào chức vụ hiệu trưởng của một trường trong tỉnh nhà.


Từ đó cha tôi quên đi ý muốn có con bác sĩ, và rất vui sướng hãnh diện khi thấy có rất nhiều học trò đến nhà vào dịp tết để bày tỏ lòng kính yêu thầy hàng năm.

Anh tôi đã cưới một cô giáo xinh đẹp và có với nhau 4 con, anh chị và mấy cháu đã sống những chuỗi ngày hạnh phúc bên nhau.


Nhưng rồi chiến tranh cũng tràn tới làng tôi, cả nhà phải dọn lên tỉnh lỵ. Anh lại phải khổ công lo xây dựng một mái nhà mới.


Rồi anh tôi cũng phải lên đường nhập ngũ như bao nhiêu người trai khác trong thời chinh chiến.

Theo thỏa thuận 10 ngày ngưng chiến, anh tôi được phép trở về để ăn tết với gia đình.

Cảnh cả nhà đoàn tụ đón Xuân thật là vui, nhưng giao thừa năm Mậu Thân đó, tiếng súng cộng quân đã lấn át tiếng pháo mừng xuân.


Cộng quân đã bất ngờ tấn công thị xã, chúng tôi lo âu vô cùng.


Nhưng rất may mắn là dù vi phạm ngưng bắn và tấn công bất ngờ, cộng quân vẫn bị đẩy lui.


Sáng hôm sau, anh tôi dặn dò mọi người ở yên trong nhà để anh trở về đơn vị, và anh đã rời nhà để trở lại nhiệm vụ của người lính.

Anh vừa ra khỏi nhà là tôi vội chụp ngay chiếc xe đạp chạy đi xem chiến trận. Tôi chỉ tò mò muốn xem thôi, nhưng vô tình tôi lại bị lọt vào giữa vùng đạn của hai bên đang bắn nhau.


Tiếng đạn bay véo véo quanh người, có vài viên găm vào xe đạp tôi, nhưng lạ lùng thay là không một viên đạn nào bay trúng thân tôi .

Trở về nhà với chiếc xe đạp hư, tôi lo sợ đón chờ sự giận dữ cũa anh; nhưng thật ngạc nhiên là thay vì giận dữ, anh chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo tôi: Nếu cả một rừng đạn đã không trúng được em, thì không còn gì có thế ngăn được bước tiến của em”. Từ đó tôi có thêm tự tin, và tôi luôn cố gắng để khỏi phụ lòng mong đợi của Anh.

Chiến tranh đã không chận được sự tiến thân cũa tôi, nhưng chiến tranh đã cướp đi mạng sống cũa vợ và con gái của anh Bốn.


Sau thảm kịch đó, anh vừa buồn vừa vô cùng bận rộn.


Anh vừa phải chăm nom 3 cháu ở nhà, vừa phải làm nhiêm vụ của một hiệu trưởng kiêm thầy giáo ở trường.

Đau buồn hơn là những bất hạnh không chấm đứt ở đây.


30 thánh Tư năm 75, cộng quân đã xâm chiếm hoàn toàn đất nước, và anh Bốn tôi đã phải đi tù trong 5 năm dài.


Sau khi ra tù, anh đã cùng cháu Trang vượt biển đi tìm tự do. Đến Canada xong anh lo bảo lãnh ngay người vợ mới và 2 cháu còn lại bên nhà.


Trên đất nước tự do này, anh đã siêng năng làm lại từ đầu, và anh đã có được những thành công mới.


Anh đã đã lấy thêm một bằng đại học mới, anh đã tự xây dựng, và anh đã làm chủ được 3 căn nhà ở thành phố này.

Hôm nay, anh Bốn đã bỏ lại tất cả để ra đi.


Nhưng anh Bốn ơi, anh vẫn còn mang theo được những tình cảm của cả ngàn học trò của anh, anh vẫn mang theo được những tình thương của gia đình và của quí vị có mặt hôm nay.

Anh Bốn, chúng em rất hãnh diện về anh, chúng em thương yêu anh rất nhiều. Hãy thanh thản về cõi vĩnh hằng nghen anh.

Chúng xin em cung kính tiễn anh đi.

Nguyễn Tấn Đủ
(Kỹ Thuật Qui Nhơn)

BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 619)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 534)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 465)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 487)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 595)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 530)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này