Giáng Sinh Ấm Áp

22/12/20177:50 SA(Xem: 2087)
Giáng Sinh Ấm Áp
xmasheater
(ảnh Internet)

Thời gian trôi thật nhanh, mới đó mà đã gần bốn mươi năm rồi. Cứ mỗi lần Giáng Sinh đến thì tôi lại bồi hồi nhớ đến bạn bè tôi. Những người bạn một thời đã cùng tôi học dưới mái trường Sư Phạm.


Noel năm đó, Qui Nhơn trời rét ! Từng cơn gió Mùa Đông Bắc tràn về mang theo cái lạnh và khô. Những cơn gió rít, lùa qua khe cửa lớp học, rồi vốc những luồng khí lạnh thả vào trong phòng làm cho mọi người xuýt xoa, ngồi sát vào nhau vì giá rét.

 

Hôm nay là Noel rồi ! Không khí Giáng Sinh như tràn ngập khắp nơi. Giáng Sinh về trên những con đường phố tấp nập, trên những hàng cây reo vi vu và trên cả những khuôn mặt của mọi người rạng ngời niềm vui.

 

Cứ mỗi lần Giáng sinh về, tuy không khí ngoài trời lúc nào cũng lạnh lẽo nhưng trong lòng tôi lại thấy ấm áp, an vui vô cùng vì bên cạnh luôn có những người thân trong gia đình và những bạn bè xung quanh… Đang suy nghĩ vẩn vơ, cô bạn ngồi bên cạnh “huých” tay vào tôi, làm tôi giật cả mình !

 

- Tối nay, Noel có đi chơi đâu không ?

 

- Chưa biết ?

 

Trong lớp học im ắng, tất cả mọi người chăm chú nghe bạn lớp trưởng đang thuyết trình về đề tài gì đó? Đang là giờ học của thầy Đinh Kim, một mảnh giấy từ dãy bàn phía bên kia chuyền sang cho tôi : “R. ơi ! Noel lại về ! Cứ mỗi lần Noel mình lại buồn và nhớ anh Th. quá... !”.

 

Tôi nhìn sang phía Th., cô nàng ngước nhìn tôi với một khuôn mặt buồn buồn. Th. và tôi cùng tuổi với nhau và là đôi bạn học với nhau từ thời Tiểu Học. Từ lúc còn bé, Th. đã thông minh, nhanh nhẹn, dạn dĩ và ra vẻ “chững” hơn tôi nhiều. Còn tôi thì “khờ” lắm. Tính tình lại hiền, nhút nhát nên không bao giờ dám mạnh dạn trước đám đông.

 

Nhà tôi ờ đường Tăng Bạt Hổ, nhà của Th. ở đường Phan Bội Châu đều gần Chợ Lớn. Má Th. là người cùng quê với ba má tôi nên rất thân quen. Lúc còn học với nhau, mỗi khi tôi bị ốm không đi học được, sau khi khỏi bệnh là ba tôi thường chở tôi qua nhà Thanh để mượn vở về nhà chép bài. Cho nên tình bạn của chúng tôi càng trở nên thân thiết.

 

Sang Trung Học, Th. học trường Trinh Vương, tôi học Nữ Trung Học. Thỉnh thoảng, chúng tôi có gặp nhau trên đường hay ở đâu đó. Hai đứa tôi thường dừng lại hỏi thăm nhau hay chuyện trò với nhau vui vẻ.  

 

Năm 1972, cả hai cùng đậu vào trường Sư Phạm và một điều bất ngờ là được phân vào học chung một lớp.

 

Hôm khai trường, khi biết được cùng học một lớp. Th. mừng lắm ! Cô nàng cười tươi. Tôi nhớ mãi câu nói đầy cảm xúc của Th. :

 

- Th. mừng quá R. ơi ! Không ngờ vào đây có R. bên cạnh. Mình cứ sợ lạc lõng một mình !

 

Tôi cũng vui lắm ! Nhưng chẳng biết nói gì ? Tính tôi là vậy, luôn luôn ngại ngần nên dấu đi những cảm xúc !

 

Thế là từ đó hai đứa tay trong tay như hình với bóng. Hàng ngày đi học hay ra về cùng trên những chuyến xe Lam. Cùng nhau tâm sự những buồn vui. Cùng nhau chia sẻ những thầm kín trong lòng. Qua đó, tôi biết được Th. vừa trải qua một mối tình đau buồn.

 

Th. đã có “fiancé” rồi. Đó là một phi công. Anh ấy cũng tên Th. Chắc ai ở Qui Nhơn cũng đều biết đến ở góc đường Lê Lợi - Phan Bội Châu sát bên tiệm vàng Mỹ Phụng đối diện xeo xéo với rạp ciné Lê Lợi có quán giải khát Th.Th. đó là nhà của anh ấy. Th. Th. là tên ghép của hai người.

 

Dạo ấy, cuộc chiến bùng phát khốc liệt ở Miền Nam. Cũng giống như bao cuộc tình trong thời chiến, các cô gái đều là những người “có người yêu là lính mấy người đi trở lại…”. Thế rồi, một hôm nhận được “hung tin”, trong một chuyến bay, anh ấy đã vĩnh viễn ra đi, không bao giờ trở về nữa !

 

“… Bạn bè còn đó anh biết không anh ?

Người tình còn đó anh nhớ không anh ?

Vườn cỏ còn xanh, mặt trời còn lên !

Khi bóng anh như cánh chim chìm xuống…”

(Cho Một Người Nằm Xuống - TCS)

 

Th. lịm người đi khi nghe tin “dữ”. Làm sao không buồn được trước nỗi đau mất mát quá to lớn ! Tình yêu đầu tiên với một kết cuộc không được trọn vẹn. Từ đó, đôi mắt Th. trở nên u uẩn. Khuôn mặt Th. vốn đã có nét buồn buồn nay lại càng buồn vời vợi.

 

Khi vào học Sư Phạm, hàng ngày đến trường, bên cạnh các bạn bè nỗi buồn của Th. có phần nào vơi đi. Thỉnh thoảng vào buổi chiều cuối tuần hay những buổi chiều có giờ trống Th. thường mang hoa đến nghĩa trang viếng mộ người yêu. Hôm qua, tan học Th. nói :

 

- Noel đến là mình lại nhớ anh Th. Noel mọi năm anh đều xin phép đơn vị về đưa mình đi chơi. Thế mà Giáng Sinh năm nay…

 

Th. nghẹn ngào, đôi mắt rưng rưng ngấn lệ… Tôi chỉ biết cầm tay bạn bóp nhẹ :

 

- Thôi ! Th. đừng buồn nữa !

 

- Ừ, R. về trước nhen ! Th. đi thăm anh ấy đây !

 

Tôi nhìn theo, cho đến khi bóng Th. khuất cuối con đường đi về nghĩa trang, tà áo dài trắng bay bay trong gió chiều…

 

“… Em đi qua cầu, chở chiều trên vai, ngậm buồn trên môi, trái tim u hoài. Một người nằm xuống. Một người nơi đây…” - (Em đi trong chiều - TCS).

 

Tôi thấy thương cho Th. quá !

 

Hôm sau, đến trường, tôi thấy đôi mắt Th. có quầng thâm – Hồi hôm, cô bạn của tôi lại mất ngủ nữa rồi !”. Bây giờ, lại nhận được tờ giấy này của Th. tự nhiên trong lòng tôi dâng lên một niềm xót xa, thương cảm vô hạn !

 

Thú thật là vào lúc đó, tôi chưa có người yêu và lại càng không có người yêu là lính. Nhưng những năm đầu của thập kỷ ‘70 đó, khi mà chiến tranh lên đến đỉnh điểm, tôi đã chứng kiến chung quanh tôi những cái chết thương tâm: Những giọt nước mắt, những mất mát, những cuộc chia ly, những vành khăn sô chít vội vàng … cho nên tôi rất cảm thông trước những số phận của những cuộc tình !

 

Nghĩ đến đó, tôi vội quay sang cô bạn ngồi bên cạnh, nói nhỏ rồi hai đứa bắt đầu viết những mảnh giấy chuyền đi cho các bạn trong lớp hẹn tối nay đi chơi Giáng Sinh. Những ánh mắt lướt nhẹ lên những tờ giấy, những nụ cười tươi vui, những cái gật đầu đồng ý…

 

Chiều hôm đó, không có giờ học, tôi qua nhà Th. Cô nàng còn nằm cuộn tròn trong chăn như một con mèo ốm. Tôi báo cho Th. rằng tối nay bạn bè sẽ đến nhà Th. vui Giáng Sinh. Nghe tôi nói như thế Th. ngồi bật dậy !

 

- Thiệt hả ! Các bạn đến nhà mình hả ?

 

- !

 

- Vậy thì để mình sẽ chuẩn bị trang hoàng nhà cửa và cả bữa tiệc Reveillon nữa !

 

Th. mừng lắm ! Th. ríu rít nói chuyện với tôi. Cả người Th. như linh hoạt hẳn lên. Tôi theo Th. đi ra phòng khách. Hai đứa vội dọn dẹp, trang trí… Th. bàn với tôi chuẩn bị một vài món ăn nhẹ…

 

Hoàng hôn vừa xuống, như đã hẹn, tôi đi qua nhà Th. thật sớm khi đường phố chưa kịp lên đèn.

 

Từ xa, tôi đã thấy Th. đứng chờ tôi ở nơi cửa. Th. nở nụ cười tươi vui :

 

- Nhanh lên ! Hai đứa mình đi vào trường để đón các bạn nữ ở nội trú chở ra nhà mình.

 

Nói rồi, Th. kéo tay tôi lên chiếc xe jeep trắng đang đậu trước hiên nhà. Tôi leo lên ngồi một bên còn Th. cầm chiếc volant và rồ “ga”. Chiếc xe chạy đi nhẹ nhàng. Tôi đã nghe Th. biết lái xe hơi nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy tận mắt cô bạn tôi lái xe một cách thành thạo.

 

Xe chạy xuống đường Lê Thánh Tôn vòng lên đường Nguyễn Huệ qua Eo Nín Thở rồi dừng lại trước cổng trường Sư Phạm.

 

Buổi chiều trời lạnh, gió từ biển thổi vào mang theo cái rét buốt. Các bạn từng tốp từ trong trường đi ra. Tiếng nói tiếng cười lao xao. Các bạn lớp tôi : Lệ Thu, Ánh Tuyết, Tỏi, Kim Phúc, Tâm Thanh… cũng vừa ra tới cổng định đón xe Lam. Thấy tôi và Th. đến các bạn vui mừng leo lên xe. Chiếc xe jeep chở tất cả các bạn nữ ở nội trú của lớp tôi. Trên xe chúng tôi chuyện trò với nhau rôm rả.

 

Trời tối dần, những con đường dẫn đến Nhà Thờ đã rộn rịp đông đúc hơn. Trước Nhà Thờ Hòa Ninh nằm trên con đường Nguyễn Huệ tấp nập người đi. Đèn điện sáng rực. Những dây đèn xanh đỏ vàng tím đủ màu, nhạc Giáng Sinh vang vang… Lòng của chúng tôi cũng rộn ràng theo.

 

Càng gần xuống con đường Lê Thánh Tôn dẫn đến nhà thờ Chánh Tòa thì người người càng đông hơn. Th. cho xe chạy chầm chậm. Tôi quay qua Th. nói :

 

- Đường đông người quá, Th. !

 

- Ừ, Không sao đâu ? – Th. mỉm cười trấn an tôi.

 

Chúng tôi đến nhà Th. thì đã thấy có một số bạn nam đứng chờ ở trước nhà tự bao giờ. Thế là tất cả bước vào phòng. Th. bật đèn lên! Ánh sáng xanh tím dìu dịu.

 

Chiếc bàn ăn được trải khăn. Giữa bàn là bình hoa glaieul đỏ nổi bật. Một cây thông lớn đặt ở giữa nhà trang trí với những quả chuông đủ màu, những tấm thiệp với hình ông già Noel hay những con tuần lộc kéo xe trên tuyết… Tôi bước ra phía sau bếp chào mẹ Th. Thì ra bác ấy đã chuẩn bị tất cả đâu đó rồi.

 

Thức ăn dọn lên, chúng tôi ngồi vào bàn. Tiếng nhạc từ dàn máy Akai vang vang giai điệu dễ thương của bài ca Giáng Sinh quen thuộc : Jingle Bells.

 

Dashing through the snow

In a one horse open sleigh

O’er the fields we go

Laughing all the way

Bells on bob tails ring

Jingle bells, jingle bells

Jingle all the way

Oh, what fun it is to ride

In a one horse open sleigh…

 

Trong bầu không khí ấm cúng của căn phòng, bên cạnh những người bạn lớp 6 khóa 11 thân thương, Th. như xúc động đứng lên mời các bạn cùng nâng một ly rượu vang thơm thơm… Th. cắt chiếc bánh pudding.

 

Từng miếng bánh được chuyền đến cho mỗi bạn. Tôi thầm thì :

 

- Oh, bring us a figgy pudding ! - (Ôi, Hãy mang đến cho chúng tôi một chút bánh pudding may mắn!)

 

Những khuôn mặt của mọi người như ẩn hiện, lung linh trong ánh đèn nhấp nháy. Dường như tất cả chúng tôi không phải chỉ vui với không khí lễ Giáng Sinh rộn ràng hay ngây ngất bởi cái nồng nồng của rượu, cái ngọt ngào của bánh mà là rất ấm áp vì quây quần bên nhau trong tình thân yêu, trong vòng tay của bè bạn.

 

Khuôn mặt Th. rạng ngời niềm vui nhìn tôi và các bạn nói khẽ :

 

- Th. cám ơn R. và các bạn đã đem đến cho mình một đêm Giáng Sinh thật ấm áp.

 

Tất cả chúng tôi vỗ tay, nói lớn :

 

- Merry Christmas !

 

Tiếng cười, tiếng nói chuyện râm ran vang vang rộn rã cả căn phòng.

 

Khi chúng tôi bước ra khỏi nhà Th. thì trời đã khuya. Sương xuống nhiều, trời càng lạnh giá ! Ngoài đường mọi người vẫn còn đông. Các bạn đi theo từng tốp, Th. đi bên tôi. Chúng tôi co ro trong những chiếc áo ấm, những chiếc khăn quàng cổ… tiến về hướng Nhà Thờ.

 

Nhà Thờ Chánh Tòa Qui Nhơn rực rỡ ánh đèn. Mọi người nói cười rộn ràng. Chúng tôi len lõi giữa dòng người đông đúc đang tiến vào bên trong Thánh Đường…

 

Bàn tay Th. ấm áp trong bàn tay tôi :

 

- Chúc Giáng Sinh an lành !

 

Tôi mỉm cười với Th. và thấy lòng rộn vui, ấm áp trong đêm Giáng Sinh, mặc dù ngoài trời đêm Đông lạnh giá. Đúng như ai đó đã nói : “Đừng đóng chặt trái tim mình. Hãy mở cửa trái tim để biết rằng giữa mùa Đông mình vẫn thấy ấm áp”.

 

Tôi và Th. cùng hát nho nhỏ :

 

We wish you a merry Christmas

We wish you a merry Christmas

We wish you a merry Christmas

And a happy New Year…

 

Tuy tôi là người ngoại đạo nhưng tôi cảm nhận được sự mầu nhiệm trong giờ phút thiêng liêng này. Tiếng chuông Giáng Sinh ngân vang, ngân vang...

 

Tôi ngước nhìn lên tượng Chúa Jesus và nói vào tai Th. :

 

- I wish you Merry Christmas and happy New Year !

 

Bây giờ, những bạn bè năm xưa ấy, người còn, người mất ? Người trôi dạt khắp nơi ?… Nhưng rất mừng là chúng tôi đã tìm gặp lại nhau hay liên lạc được hầu hết các bạn. Tôi và Th. lại cùng nhau tâm sự những vui buồn trong đời thường sau bao nhiêu năm xa cách. Không ngờ rằng thời gian qua, mỗi chúng tôi đều có những chông chênh, những thăng trầm, những khúc rẽ…

 

Giáng Sinh năm nay lại về ! Tôi xin gởi đến Th., các bạn và mọi người lời chúc chân thành nhất :

 

- Chúc tất cả bạn bè tôi và mọi người trên thế giới này một Mùa Giáng Sinh ấm áp, vui vẻ, may mắn, an lành và hạnh phúc.

 

Sài Gòn, Mùa Giáng Sinh 2012

Irene

 

BÀI MỚI NHẤT
19/02/2020(Xem: 170)
Sài Gòn khi đó vẫn còn chưa lớn rộng như bây giờ. Đường Nguyễn Văn Thoại (ngang khu chợ Tân Bình bây giờ) vẫn rậm lá rừng cao su. Thậm chí đoạn từ Lăng Cha Cả đến ngả tư Bảy Hiền, trên đường Hoàng Văn Thụ bây giờ, vẫn còn là khuôn viên của một trung tâm khảo cứu nông nghiệp.
12/02/2020(Xem: 175)
Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...
11/02/2020(Xem: 249)
Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan
17/01/2020(Xem: 393)
Thư Mời Đại Hội SPQN tại Houston / Texas
10/05/2019(Xem: 1361)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 1198)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.