Tình thơ

15/01/20186:00 SA(Xem: 1773)
Tình thơ

* Tng  Sen Nguyn - bạn của ngày xưa.

 

Nhờ có FB mình và Sen đã gặp lại nhau. Cô bạn thuở xưa của tuổi học trò đầy mơ và mộng.


Bây giờ mỗi đứa một mảnh đời riêng, Sen sung sướng bình yên và hạnh phúc bên chồng. Mình gãy cánh uyên ương từ khi còn rất trẻ nhưng cuối cùng mình cũng có được chút hạnh phúc bình yên bên con và cháu của mình... Hai đứa gặp nhau tíu tít kể chuyện vui buồn.

 

Ngày ấy, hai đứa thường đi chung với nhau mỗi độ tan trường, cùng ghé quán chị Cúc bán chè đậu đỏ ở trước cổng trường Nữ Trung Học để ăn mê mẩn món chè đậu đỏ nước dừa khi còn đang mặc chiếc áo dài tơ trắng. Ngày tết hai đứa được má cho tiền đi sắm đồ Tết. Hai đứa cùng may hai cái áo trắng và hai cái quần ống loe màu chói lọi như nhau. Sen màu cam còn mình màu đỏ lại còn xách thêm cái bóp đầm gỗ Pleiku đi khắp phố. Đó gọi là model thời ấy và chúng mình thích thế.

 

Hồi đó mình đã có phòng riêng, chúng mình còn nuôi bướm từ con kén chờ đến khi chú bướm nở ra đủ màu sắc bay lượn trên không. Rồi chiến tranh với những đau thương, anh trai Sen tử trận, nó đi nhận xác anh về vừa đi vừa khóc, trên đầu nó mang vành khăn trắng để tang anh trai, thấy thương lắm.

 

Năm ấy tụi mình chỉ mới học lớp 8 nhưng Sen đã trổ mã thành một cô nữ sinh duyên dáng, xinh đẹp. Trong lần đị Nha Trang để đưa anh về, Sen đã lọt vào mắt xanh của chàng Mã Thành Tiết một sĩ quan Đồng Đế thời ấy. Và tình yêu bắt đầu trong sự ngô nghê của tuổi học trò. Thư chàng Mã Thành Tiết gửi về, Sen mang lên lớp đọc hết cho chúng mình nghe, bọn mình khoái chí lắm khi đọc được thư tình. Thời ấy từ lớp 6 đến lớp 8, mình luôn đứng đầu lớp môn Việt Văn nên Sen và các bạn giao cho mình “nhiệm vụ” viết thư trả lời chàng.

 

Ôi, giờ chẳng nhớ là mình đã viết gì nhưng văn chương, chữ nghĩa có lẽ là “hoa lá cành” lắm đây. Vì mình đâu phải là “nhân vật chính” vì mình chưa biết yêu là gì mờ. Thư đi, thư lại bao lần, tình yêu ấy rất ngọt ngào, rất dịu vợi theo năm tháng dù thời chiến chàng và nàng không thể gặp nhau sau lần gặp gỡ đầu tiên ấy. Đến năm 75 lúc đó chúng mình đang học dở dang lớp 9, chiến tranh chia ly và tan tác, không còn những ngày mơ và mộng và người ấy vẫn xa biệt nghìn trùng...

Mấy mươi năm đã qua, nay nhớ lại đã là kỷ niệm. Nhắc lại nhau hai đứa cười nắc nẻ để mà thương. Thuở học trò ươm mộng kết thành thơ, tình thơ ấy vương hoài trong ký ức...


Tạ Thái Thanh

(NTH Qui Nhơn - 12/11/2017) 

BÀI MỚI NHẤT
19/02/2020(Xem: 170)
Sài Gòn khi đó vẫn còn chưa lớn rộng như bây giờ. Đường Nguyễn Văn Thoại (ngang khu chợ Tân Bình bây giờ) vẫn rậm lá rừng cao su. Thậm chí đoạn từ Lăng Cha Cả đến ngả tư Bảy Hiền, trên đường Hoàng Văn Thụ bây giờ, vẫn còn là khuôn viên của một trung tâm khảo cứu nông nghiệp.
12/02/2020(Xem: 175)
Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...
11/02/2020(Xem: 249)
Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan
17/01/2020(Xem: 393)
Thư Mời Đại Hội SPQN tại Houston / Texas
10/05/2019(Xem: 1361)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 1198)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.