Tình Táo ngọt...

08/02/20185:04 CH(Xem: 578)
Tình Táo ngọt...

Ngày của nhà Táo nên mình cứ không nguôi nghĩ về ba vị ấy.

Không phải chỉ hôm nay, mà suốt năm. Không chỉ mỗi năm nay, mà cả năm ngoái, năm kia, năm kỉa, năm kìa... Càng lui về trước, mình càng nghĩ nhiều về họ, vì hồi ấy trí óc mình sáng suốt hơn, đặt vấn đề cũng lắm mà giải quyết, giải đáp được cũng lắm chuyện lớn lao, trọng đại... Như chuyện ba vợ chồng nhà ông Táo chẳng hạn.


Từ bé, nghe chuyện nhà ông là mình đã rất thích thú, tò mò và ngưỡng mộ. Chẳng phải thế sao... Trong nhà mình, nhà các bạn hàng xóm, đứa nào cũng chỉ có một ba - một mẹ mà thôi. Thỉnh thoảng cũng có nghe nhà ai đó, khu phố xa nào đó không gần nhà, cũng có bác trai nào đó, đầy duyên ngầm, duyên nổi có thêm một bác gái. Và bác trai ấy thường mình thấy rất bận bịu. Và những lúc tới nhà các bạn cùng giới thăm nhau, thường mình cũng thấy các bác trai chụm đầu nhau, thì thầm, rì rầm rồi cười phá tung trời... Rất thời sự, rất đầy tính “bí mật quốc phòng”. Riêng bác có liên quan gần nhất với nội dung câu chuyện là mặt đỏ hơn cả, tuy lúc ấy rượu chưa về tới, lời chưa tuôn ra ồ ạt như thác đổ.


Thời ấy, mấy đời Tổng Thống đều cho thông qua luật "Hôn thú bậc hai" (là quý bác trai được quyền có hai vợ, hợp lệ trong luật hôn nhân thời ấy). Trước, chắc tư lợi cho quý ông Tổng Thống là chính, đám phe phái đồng giới, ăn theo đóm theo tàn là phụ,... Mình chỉ lờ mờ nhận ra thế, còn hiểu sâu hơn xuống từng chi, nhánh, đầu ngọn lá lay, từng cặp ba cụ thể thì mình chịu thua... Mức độ ổn định của gia đình các bác trong diện "bậc hai" ấy xem ra khó tự đứng dậy được. Mà cứ phải nhờ cậy hàng xóm "xốc nách", đỡ đần… Khổ !


Mình thấy hết, mình biết hết và ghi nhận vào "hộp đen" hết ! Biết để được hạnh phúc với hạnh phúc gia đình mình đang có. Biết để chia sẻ từ xa những khó khăn, hại não của các bác gái trai trong cuộc, lũ bạn mình dính chùm trong mớ bòng bong ấy !


Lại chuyện ba bác Táo.


Thật tình mà nói, mình tỏ tường được chuyện gia cảnh bác Táo trước, rồi mới hiểu được luật "Hôn thú bậc hai" sau. Cái biết sau vận vào cái biết trước làm mình đau đầu quá đi... Là bác Táo í ! Thời bác Táo đã có luật này chưa nhỉ? Nếu chưa, thì không chừng bác là tiền nhân, ông tổ của luật ấy đấy chứ ! Và cuộc hôn nhân của ba bác Táo là một minh chứng cho một gia đình "Hôn thú bậc hai" gương mẫu nhất. Chung thủy nhất. Đáng ngưỡng mộ nhất.

... Sau này mình cũng có nghe người ta ngâm nga rằng "... trăm năm dù không gặp, nghìn năm vẫn không quên, vẫn nhớ y nguyên...".Thoạt nghe, mình cũng không tin đâu, vì con số thời gian quá lớn, quá dài - toàn hai số 0, ba số 0... Trong khi tuổi thời gian của mình chỉ giới hạn trong một số 0 nhắc thọt về sau...60... 7... 0... Thảm quá, sao tin ! Nhưng qua mối lương duyên của ba Táo, khi chợt nhớ lại, thì mình tin. Ba bác an tọa trên ba đầu rau trong cả hàng ngàn năm nhưng lúc nào cũng cơm lành, canh ngọt... Nhờ đâu nhỉ ? Nhờ thế chân vạc vững vàng, hay nhờ bác Táo gái nhỉ? Hay nhờ một trong hai bác trai bị "điếc", "điếc" đặc (!!!)..Hay nhờ là một hình tượng mẫu cho một mái ấm gia đình biết linh động, hóa giải trong mọi trường hợp...


Thế nào thì mặc, thôi không cần lần ra hết lý lẽ. Mình chỉ thấy rất yêu hạnh phúc tay ba của gia đình bác Táo. Cúng, mình luôn sắp đặt phần hai bác Táo trai đồng đều, bác Táo gái đỡ giải thích, phân trần..., hết hơi. Ba bác Táo quá già, may thay còn tấm tình cổ cũ dễ thương trẻ mãi... Trăm năm... Nghìn năm...


Phạm Hà Quyên

(Nữ Trung Học Qui Nhơn)

BÀI MỚI NHẤT
16/11/2018(Xem: 23)
... Có những buổi tối họp mặt gia đình thiếu Mẹ thật là lạnh lẽo. Ba hay kể về Mẹ thời còn trẻ những đoạn đường sống khó khăn nhưng vẫn cố vượt qua... Thật tội nghiệp cho Mẹ quá, cuộc đời Mẹ sao nhiều vất vả, không có được một ngày vui... Mẹ ơi... Bây giờ thì con đã xa Mẹ nghìn trùng, con không còn thấy Mẹ trên cõi đời này nữa. Con nhớ Mẹ lắm... Mẹ ơi... !
16/11/2018(Xem: 13)
lá thư viết mấy mươi năm trước giờ đọc chơi sao vẫn nhói lòng yêu lén bờ lưng hồi trung học xưa rồi ai biết cũng bằng không !... định thi cử xong tình sẽ trải ai ngờ lửa đỏ đốt quê hương lệnh tổng động viên hồn nước gọi những chàng trai hăm hở quân trường !...
13/11/2018(Xem: 62)
- Thằng Hải là đứa con cầu tự của tôi đấy... Trung Úy có biết không... Tôi đã đi năm bảy chùa chiền, đền thờ để xin có được một mụn con. Và Thánh Thần đã ban cho tôi thằng Hải. Nó từ bé đã rất khó nuôi, hết bệnh này tới bệnh kia... Và vì thế mà nó yếu ớt... Khổ nỗi, tuy yếu đuối nhưng con tôi lại thích đời sống oai hùng, ngang dọc... nên nó đã tình nguyện vào lính.
13/11/2018(Xem: 55)
Mai tôi đi... chẳng có gì quan trọng, Lẽ thường tình, như lá rụng công viên, Như hoa rơi trước gió ở bên thềm, Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn... Trên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng, Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an, Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn, Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.
10/11/2018(Xem: 58)
Ngày xưa, khi gia đình tôi dọn đến Qui Nhơn, những con đường từ đầu sân bay vào khu 6 còn lầy lội... Riêng con đường nhựa dẫn vào Air Viet Nam, đã có từ lâu và tương đối ít ổ gà. Đầu đường Cường Để đi xuống khỏang 100 mét, bên trái có hẻm rộng đi vào mé sau “Collège de Cường Để”. Tôi đã đọc, và đọc rất nhiều lần quyển truyện tựa đề : “TUẤN CHÀNG TRAI NƯỚC VIỆT”,
09/11/2018(Xem: 42)
Đêm mơ - huyền ảo dịu dàng Heo may nhẹ đến lá vàng vấn vương Đêm lung linh tỏa ngát hương Không gian tĩnh mịch đêm trường cô liêu Đêm im lặng - gió hắt hiu Ánh trăng lấp lánh yêu kiều dáng tiên Đêm ơi - đêm mãi triền miên Cho em ru giấc bình yên mơ màng