Tháng Tư, năm 75

19/04/20186:18 SA(Xem: 1814)
Tháng Tư, năm 75

Tháng Tư gợi lại niềm sầu,
Một ngày ảm đạm, một màu tang thương.


Tháng Tư lại về, mới đó mà đã hơn 43 năm. Dù hơn 43 năm đã trôi qua, nhưng ngày 30/4/75 không thể nào trôi đi được mà nó dừng ở đó mỗi khi nhớ về...

“Em ơi… Mất nước rồi... !” - anh thảng thốt kêu lên, nước mắt lưng tròng...

Đã mấy mươi năm qua, dù tôi muốn quên đi nhưng không thể nào quên được. Hể cứ tới ngày này là tiềm thức tôi trổi dậy, bắt tôi phải nhớ tới, nhớ tới khúc ngoặt của lịch sử, định mệnh đau buồn của đất nước và của đời tôi... Nhiều lúc tôi tự nhủ lòng hãy quên đi và "buông xả" tất cả, bỏ lại sau lưng những đau buồn bất hạnh... Nhưng sao thấy khó quá, có lẽ tôi chỉ là một con người bình thường, chưa vượt nổi chính mình nên không thể quên được nỗi bất hạnh của một dĩ vãng đau buồn đã theo tôi suốt thời gian còn lại của đời người...


Năm 93, tôi đành phải rời xa những người thân yêu, rời xa đất nước... - nơi tôi đã được sinh ra và trưởng thành.


Thế là quê hương yêu dấu tôi đành phải bỏ lại sau lưng mình.


Bây giờ đây, nơi xứ lạ quê người, tôi một mình với tấm thân tàn, cảm thấy đơn độc mặc dù bên cạnh tôi có con cháu bạn bè, nhưng sao tôi vẫn thấy trống vắng cô đơn, vẫn còn thương nhớ quê nhà và thương nhớ anh ngút ngàn - người chồng quá cố của tôi - bởi vì trước đây tôi sống lệ thuộc vào anh quá nhiều, hoàn toàn nương tựa vào anh như cây "tầm gửi". Anh đã cho tôi quá nhiều, cho cả cuộc đời anh đến hơi thở cuối cùng... Cho nên từ khi vắng anh, không có anh bên cạnh tôi như rớt xuống vực sâu cùng thẳm, sống những ngày tẻ nhạt, trống rỗng... cô đơn...

43 năm quê hương trăn trở
43 năm lặng lẽ trôi đi...
Bụi thời gian chôn vùi dần nhân chứng
Nhưng tìềm thức vẫn âm ỉ gặm nhắm
Tháng Tư Đen vẫn chầm chậm quay về
- (NG)


Buồn thay : “Quê hương ngày nay chỉ là nơi thăm viếng chứ không phải là nơi chốn để trở về... ”.


Nguyễn Bích Sơn

(Apr. 2018)

BÀI MỚI NHẤT
01/07/2020(Xem: 78)
Qua hai ngày xếp hàng từ 2 giờ sáng vẫn không mua được vé xe đò, ba tôi đành đưa tôi lên tàu, lúc bấy giờ đường xe lửa chỉ đến được Phù Mỹ. Ba tôi cầm tay tôi trấn an "Từ đây con đón xe đò ra Bồng Sơn, không xa đâu nhưng Ba phải về". Tôi leo lên chiếc xe lam ọp ẹp mà nước mắt cứ ứa ra, tôi sẽ đến một nơi xa lạ, không người quen biết, không chốn ăn ở...
30/06/2020(Xem: 89)
Vinh kể tiếp : “Hôm sau, may quá khách sạn gọi cho biết họ đã tìm ra tấm thẻ bài đó và sẽ cho người đem vô Cam Ranh cho em. Em mừng quá, mừng đến chảy nước mắt, còn mừng hơn bắt được vàng. Em cũng không quên hậu tạ cảm ơn người đem tấm thẻ bài lại cho em. Vậy là anh Thanh lại phù hộ cho em nữa rồi... "
28/06/2020(Xem: 84)
... Thật vậy, ở đây khi không còn lái được xe thì không chủ động được gì nhiều. Đi lại và giao tiếp bị hạn chế. Nếu không chuẩn bị trước thì tinh thần sẽ xuống nhanh. Do vậy người già vẫn cố gắng lái xe dù mỗi năm thêm một tuổi. Và dĩ nhiên, người già thì thường không lái giỏi.
25/06/2020(Xem: 95)
Chính họ là những anh hùng thầm lặng. Họ không được chết trên chiến trường, thân xác mang về Nhà Vĩnh Biệt với những tràng hoa ghi ơn, huy chương truy tặng, với những thủ tục chào kính cùng với điệu kèn ai oán, quan tài đi giữa hai hàng quân danh dự, và những phát súng chào tiển biệt.
20/06/2020(Xem: 103)
Cổ nhân có câu: "sinh, bệnh, lão, tử". Bốn giai đoạn này không ai có thể tránh khỏi. Chuẩn bị ứng phó với bệnh tật và tuổi già của mình và của thân nhân mình là điều ai cũng có dịp nghĩ tới, kể cả chính kẻ viết bài này là tôi cũng đang sắp sửa bước vào tuổi “thất thập cổ lai hi”.
15/06/2020(Xem: 99)
Bùng phát trên các trang mạng xã hội hình ảnh một người da đen biểu tình cho phong trào Black Lives Matter khiêng trên vai một người da trắng phản biểu tình bị thương ra khỏi chỗ nguy hiểm trong cuộc biểu tình chống kỳ thị chủng tộc tại thủ đô London, nước Anh, hôm Thứ Bảy, 13 Tháng Sáu.