Tháng Tư, năm 75

19/04/20186:18 SA(Xem: 479)
Tháng Tư, năm 75

Tháng Tư gợi lại niềm sầu,
Một ngày ảm đạm, một màu tang thương.


Tháng Tư lại về, mới đó mà đã hơn 43 năm. Dù hơn 43 năm đã trôi qua, nhưng ngày 30/4/75 không thể nào trôi đi được mà nó dừng ở đó mỗi khi nhớ về...

“Em ơi… Mất nước rồi... !” - anh thảng thốt kêu lên, nước mắt lưng tròng...

Đã mấy mươi năm qua, dù tôi muốn quên đi nhưng không thể nào quên được. Hể cứ tới ngày này là tiềm thức tôi trổi dậy, bắt tôi phải nhớ tới, nhớ tới khúc ngoặt của lịch sử, định mệnh đau buồn của đất nước và của đời tôi... Nhiều lúc tôi tự nhủ lòng hãy quên đi và "buông xả" tất cả, bỏ lại sau lưng những đau buồn bất hạnh... Nhưng sao thấy khó quá, có lẽ tôi chỉ là một con người bình thường, chưa vượt nổi chính mình nên không thể quên được nỗi bất hạnh của một dĩ vãng đau buồn đã theo tôi suốt thời gian còn lại của đời người...


Năm 93, tôi đành phải rời xa những người thân yêu, rời xa đất nước... - nơi tôi đã được sinh ra và trưởng thành.


Thế là quê hương yêu dấu tôi đành phải bỏ lại sau lưng mình.


Bây giờ đây, nơi xứ lạ quê người, tôi một mình với tấm thân tàn, cảm thấy đơn độc mặc dù bên cạnh tôi có con cháu bạn bè, nhưng sao tôi vẫn thấy trống vắng cô đơn, vẫn còn thương nhớ quê nhà và thương nhớ anh ngút ngàn - người chồng quá cố của tôi - bởi vì trước đây tôi sống lệ thuộc vào anh quá nhiều, hoàn toàn nương tựa vào anh như cây "tầm gửi". Anh đã cho tôi quá nhiều, cho cả cuộc đời anh đến hơi thở cuối cùng... Cho nên từ khi vắng anh, không có anh bên cạnh tôi như rớt xuống vực sâu cùng thẳm, sống những ngày tẻ nhạt, trống rỗng... cô đơn...

43 năm quê hương trăn trở
43 năm lặng lẽ trôi đi...
Bụi thời gian chôn vùi dần nhân chứng
Nhưng tìềm thức vẫn âm ỉ gặm nhắm
Tháng Tư Đen vẫn chầm chậm quay về
- (NG)


Buồn thay : “Quê hương ngày nay chỉ là nơi thăm viếng chứ không phải là nơi chốn để trở về... ”.


Nguyễn Bích Sơn

(Apr. 2018)

BÀI MỚI NHẤT
16/10/2018(Xem: 71)
Em ngỡ lá Thu màu đỏ sao ? Em đem Thu tới tự năm nào. Với Thu sắc đỏ trên màu áo, Ta đã nghe lòng ta nao nao... Im vắng như từ cõi hư vô, Thoáng nghe tiếng lá thật mơ hồ. Một thời Thi Sĩ Lưu vang vọng: Ngơ ngác nai vàng dẫm lá khô !
16/10/2018(Xem: 82)
Dung dăng dung dẻ viếng rừng thu Nơi chốn hoang sơ chẳng bụi mù Lá vàng run rẩy thi nhau rụng Lối vắng thưa người khách viễn du Rừng hoang lá đổ ung dung bước Các nàng tiên đẹp dạo rừng phong Dưới chân xào xạc âm vang nhẹ Như khúc tình ca “Tuổi Trăng Rằm”
16/10/2018(Xem: 59)
Nhỏ đi đâu mà áo dài guốc nhọn Mùa về chưa mà lá đã ngập đường Mưa có rơi thì xin hãy nhẹ vương Đừng để lấm gót chân giày rất nhọn...
16/10/2018(Xem: 62)
Vâng, chúng tôi cùng đi chỉ một đoạn đường. Đó có lẽ là duyên là nợ ngắn ngủi trong đời mà tôi có được, bởi tôi là kẻ đến muộn, cái muộn màng nhất là trong tình cảm của đời mình. Cuộc đời đẩy tôi theo dòng một cách tự nhiên mà tôi không định trước, cho đến ngày tôi gặp anh khi ở vào cái tuổi đã hoàng hôn.
16/10/2018(Xem: 35)
Tháng ngày cứ mãi trôi qua Nắng mưa lớt phớt đời này kiếp sau Bốn mùa thay đổi qua mau Nụ hoa ngày trước đổi màu thời gian Dẫu rằng khoe sắc thiệt hơn Ngàn năm cổ tích vẫn còn nhục vinh Trải qua bao cuộc hành trình Sắt son chỉ có nghĩa tình đó thôi !
30/09/2018(Xem: 57)
Mơ ước về quê thăm bà con, Bao năm tình nghĩa đã hao mòn. Ngày xưa “Một mặt hơn mười gói”, Nay gói cần hơn nữa, chẳng còn... Mơ ước về quê được lang thang, Non xanh nước biếc đẹp muôn vàn. Núi ai phá đá làm nham nhở ? Đất cũng đào sâu thành lỗ hang ! ...