Chỉ vài năm nữa...

21/04/20186:00 SA(Xem: 450)
Chỉ vài năm nữa...

IMG_0355 - (2)Chẳng biết có phải bị ảnh hưởng do bệnh phong thấp của Má mình hay không, mà từ khi bắt đầu bước chân vào tuổi lục tuần, thì hễ cứ đến tiết Thu - Đông là “bệnh nghề nghiệp” của mình lại tái phát. Nên mình tự trấn an : “Có lẽ đau nhức khớp xương chỉ giảm khi tiết trời nắng ấm với sự hỗ trợ của thuốc men, chứ bệnh này thì không bao giờ dứt hẳn đâu !”.

 

Vì thế bọn nhỏ nhà mình cứ vào dịp mừng sinh nhật thì, sau lời : “Chúc Mừng Sinh Nhật Má” thế nào cũng kèm theo “điệp khúc” ghẹo mình :

 

- Năm nay Má nên nghỉ làm đi, thì sẽ bớt đau nhức liền !

 

Mình cười thầm khi nhớ lại lời bác sĩ gia đình cũng khuyên y chang :

 

- Bà muốn hết đau nhức thì nghỉ làm đi !

 

* * *

 

Thời gian rồi cũng qua mau. Vào năm mừng sinh nhật mình sáu-mươi-hai tuổi lại nghe cậu con trai mình gợi ý :

 

- Mừng Sinh Nhật lần này của Má là đến tuổi hưu non rồi đó ! Nếu Má OK thì con sẽ giúp Má điền đơn ở sở An Sinh Xã Hội.

 

Mình liền trả lời :

 

- Chỉ còn vài năm nữa thôi, thì Má được gọi là senior (người cao niên) rồi. Đến tuổi đó Má sẽ tính. Giờ Má chỉ còn làm part-time thôi, các con cứ yên tâm !

 

… Quay lại với dịp mừng Sinh Nhật của mình vào ttháng 4/2018.

 

“Ông Xã” mình nghỉ hưu đã ba năm rưỡi rồi, đang yên vui và quen thuộc với cảnh sinh hoạt thường ngày của gia đình lúc nào cũng đủ bốn người. Vậy mà vào tháng 3/2017 cô con gái lại chuyển về ở một thành phố khác, để hằng ngày khỏi phải kẹt xe cả tiếng rưỡi đồng hồ mới đến được nơi làm việc.

 

Cho nên cuối tuần nào cũng vậy, nếu không phải họp hành với hội đoàn hay bạn bè thì bọn mình lại thích lái xe đi thăm cô con gái cả.

 

Mình còn đi làm phải loay hoay với công việc nên khi về nhà mới cảm thấy trống vắng; chứ còn “Ông Xã” thì... “một ngày như mọi ngày”, chỉ trừ weekend thôi.

 

Bọn mình chưa vơi buồn thì sau một tháng cậu con trai lại phải chuyển nơi làm việc về thành phố khác, và thật tình cờ hai anh em lại được ở gần nhau, nên bọn mình cũng yên tâm phần nào.

                                                                                       

IMG_0433 - (2)

Vào dịp Giáng Sinh 2017, cậu con trai mình đã thành hôn. Vậy là gia đình mình đã có thêm người, vừa vặn năm chỗ ngồi khi cần đi chung xe với nhau.

... Tối Thứ Bảy, mình vừa đi làm về thì cô con gái gọi phone báo :

- Mừng Sinh Nhật Má năm nay con sẽ chở cả nhà mình đến thăm vườn Descanso vào mùa Xuân để xem các loại hoa nở rất đẹp của thành phố Glendale nơi con làm trước đây. Rồi sau đó con sẽ mời Ba Má và Anh Chị đến ăn seafood Buffet cũng ở thành phố này luôn, ngon lắm !

 

Có điều thú vị là cô con gái nhiệt tình trả phần ăn mỗi người khá đắt, nhưng đâu ngờ Ba Má mình chỉ ăn được những món bình thường, còn seafoof thì không hề đụng tới, vì cao tuổi nên ai cũng mang trong người “ba cao một thấp” cả, nên phải kiêng khem thôi.

 

Vậy là xong một ngày gia đình mình sum họp vui chơi với nhau, sau đó ai về nhà nấy để hôm sau đi làm việc tiếp và sẽ còn gặp nhau vào dịp khác nữa.

 

* * *

 

Thời gian vùn vụt trôi qua... Mới ngqày nào gia đình mình định cư ở Mỹ, cô con gái thì mới tròn hai tuổi, còn cậu con trai thì đã bảy tuổi rồi. Vì thế mình vẫn còn nhớ lời cô con gái hỏi :

 

- Sao má sinh con cách xa anh Hiếu nhiều quá vậy !? Con vừa bước chân vào năm Thứ Nhất của đại học thì anh ấy tốt nghiệp đại học và ra trường rồi đi làm, nên con chẳng được ảnh help gì cả.

 

Thế mà giờ đây các con đều đã trưởng thành, riêng mình chỉ còn vài năm nữa thôi cũng sẽ đến tuổi hưởng quyền lợi của những người cao niên rồi đó.

 

Kết thúc dòng hồi ký ngắn này, mình chỉ mong sao quãng đời còn lại sẽ được vừa ý như những lời ca thiết tha tình người trong ca khúc Nếu Có Yêu Tôi của nhạc sĩ Trần Duy Đức :

 

... Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ

Đừng để ngày mai đến lúc tôi xa người

Đừng để ngày mai đến khi tôi phải ra đi...

 

Kim Loan

(Los Angeles, Apr. 2018) 

BÀI MỚI NHẤT
19/08/2018(Xem: 123)
Anh Mạc... Biết viết gì đây để tiễn anh, bởi tấm lòng và nhân cách của anh luôn ở “trên vùng chữ nghĩa tâm tình” của chúng em. Chúng em, một nhóm CHS LTQN đã biết chị, rồi được biết anh qua những lần Liên Trường Qui Nhơn Họp Mặt Thường Niên. Và hơn thế nữa, hiểu thêm tấm lòng của anh qua những buổi Ban Văn Nghệ “Liên Trường by Noon” tập dợt tại nhà anh chị.
19/08/2018(Xem: 51)
Mỹ ơi vĩnh biệt em tôi ! Thương em từ thuở xa xôi quê nhà ! Hai em mất Mẹ, còn Cha, Tuổi thơ vất vả cũng qua lâu rồi ! Anh em thành đạt, cao ngôi ! Trải qua chiến cuộc mấy hồi trắng tay. Gia đình qua Mỹ mới hay, Bắt đầu khởi nghiệp, ra tay tảo tần.
17/08/2018(Xem: 86)
* Cầu mong cho hương hồn anh Nguyễn Trọng Mạc an vui nơi cõi Vĩnh Hằng. Lẵng hoa này như một lời nhắc nhở rằng, chúng em sẽ mãi nhớ về anh. An nghỉ anh nhé ! Chia Buồn Cùng Nghĩa Nguyễn Bích Sơn Bạn tôi nay trở thành quả phụ Đang lúc tình nồng ở cạnh bên Rồi nay lại khóc thân đơn lẻ Anh hỡi ! Sao mà vội sớm đi ? Gia Đình Nguyễn Bích Sơn THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
17/08/2018(Xem: 117)
Nghe tin anh Mạc qua đời, Lòng Sen hốt hoảng, rã rời Nghĩa ơi ! Xa xôi thương bạn lệ rơi, Xót cho thêm một cõi đời đơn côi ! “Năm mươi năm đã cùng nhau, Sẻ chia hạnh phúc, buồn đau đời thường. Giờ đây đứt gánh giữa đường, Đau thương gánh cuối anh nhường mình em !” Bạn bè càng xót xa thêm, Nguyền xin sát cánh, ngày đêm chăm cùng. Khóc người hoà lệ khóc chung, Sẻ chia cùng bạn mấy dòng tâm tư.
16/08/2018(Xem: 210)
* Mến gởi chị Nghĩa Chị ơi... Đời quá vô thường ! Anh đi chị ở vấn vương ít nhiều. Bạn bè khắp chốn buồn theo, Mắt rưng rưng lệ lòng heo hắt sầu !!! Cầu xin Thượng Đế nhiệm mầu, Đón anh vui vẻ nhập vào Thiên Cung. Chúng em ôm chị vào lòng, Sống vui trong cõi hồng trần xôn xao. Đừng buồn nữa chị yêu ơi ! Vô thường là thế lẽ nào dám quên. Mong chị nén đau thương !!! Chúng em luôn bên chị !!!
16/08/2018(Xem: 195)
* Thân tặng Nghĩa Nghe tin anh rời xa nhân thế Đâu đây còn vẳng tiếng saxo Chưa gặp lại, kể từ mùa Hè năm xưa Thật buồn, một tâm hồn rộng mở Cảnh chia phôi, khung trời bỏ ngỏ... Xin Anh đi vui, Thiên Thần đang đón đưa. Tháng Sáu anh còn bước đi dưới lá cờ xưa Góp ý nguyện chủ quyền cho dân tộc Việt Nam tinh thần bất khuất không cô độc Trưng Triệu Lý Lê Trần... còn đây Nhiệt huyết kẻ tha hương còn đầy...