Chỉ vài năm nữa...

21/04/20186:00 SA(Xem: 211)
Chỉ vài năm nữa...

IMG_0355 - (2)Chẳng biết có phải bị ảnh hưởng do bệnh phong thấp của Má mình hay không, mà từ khi bắt đầu bước chân vào tuổi lục tuần, thì hễ cứ đến tiết Thu - Đông là “bệnh nghề nghiệp” của mình lại tái phát. Nên mình tự trấn an : “Có lẽ đau nhức khớp xương chỉ giảm khi tiết trời nắng ấm với sự hỗ trợ của thuốc men, chứ bệnh này thì không bao giờ dứt hẳn đâu !”.

 

Vì thế bọn nhỏ nhà mình cứ vào dịp mừng sinh nhật thì, sau lời : “Chúc Mừng Sinh Nhật Má” thế nào cũng kèm theo “điệp khúc” ghẹo mình :

 

- Năm nay Má nên nghỉ làm đi, thì sẽ bớt đau nhức liền !

 

Mình cười thầm khi nhớ lại lời bác sĩ gia đình cũng khuyên y chang :

 

- Bà muốn hết đau nhức thì nghỉ làm đi !

 

* * *

 

Thời gian rồi cũng qua mau. Vào năm mừng sinh nhật mình sáu-mươi-hai tuổi lại nghe cậu con trai mình gợi ý :

 

- Mừng Sinh Nhật lần này của Má là đến tuổi hưu non rồi đó ! Nếu Má OK thì con sẽ giúp Má điền đơn ở sở An Sinh Xã Hội.

 

Mình liền trả lời :

 

- Chỉ còn vài năm nữa thôi, thì Má được gọi là senior (người cao niên) rồi. Đến tuổi đó Má sẽ tính. Giờ Má chỉ còn làm part-time thôi, các con cứ yên tâm !

 

… Quay lại với dịp mừng Sinh Nhật của mình vào ttháng 4/2018.

 

“Ông Xã” mình nghỉ hưu đã ba năm rưỡi rồi, đang yên vui và quen thuộc với cảnh sinh hoạt thường ngày của gia đình lúc nào cũng đủ bốn người. Vậy mà vào tháng 3/2017 cô con gái lại chuyển về ở một thành phố khác, để hằng ngày khỏi phải kẹt xe cả tiếng rưỡi đồng hồ mới đến được nơi làm việc.

 

Cho nên cuối tuần nào cũng vậy, nếu không phải họp hành với hội đoàn hay bạn bè thì bọn mình lại thích lái xe đi thăm cô con gái cả.

 

Mình còn đi làm phải loay hoay với công việc nên khi về nhà mới cảm thấy trống vắng; chứ còn “Ông Xã” thì... “một ngày như mọi ngày”, chỉ trừ weekend thôi.

 

Bọn mình chưa vơi buồn thì sau một tháng cậu con trai lại phải chuyển nơi làm việc về thành phố khác, và thật tình cờ hai anh em lại được ở gần nhau, nên bọn mình cũng yên tâm phần nào.

                                                                                       

IMG_0433 - (2)

Vào dịp Giáng Sinh 2017, cậu con trai mình đã thành hôn. Vậy là gia đình mình đã có thêm người, vừa vặn năm chỗ ngồi khi cần đi chung xe với nhau.

... Tối Thứ Bảy, mình vừa đi làm về thì cô con gái gọi phone báo :

- Mừng Sinh Nhật Má năm nay con sẽ chở cả nhà mình đến thăm vườn Descanso vào mùa Xuân để xem các loại hoa nở rất đẹp của thành phố Glendale nơi con làm trước đây. Rồi sau đó con sẽ mời Ba Má và Anh Chị đến ăn seafood Buffet cũng ở thành phố này luôn, ngon lắm !

 

Có điều thú vị là cô con gái nhiệt tình trả phần ăn mỗi người khá đắt, nhưng đâu ngờ Ba Má mình chỉ ăn được những món bình thường, còn seafoof thì không hề đụng tới, vì cao tuổi nên ai cũng mang trong người “ba cao một thấp” cả, nên phải kiêng khem thôi.

 

Vậy là xong một ngày gia đình mình sum họp vui chơi với nhau, sau đó ai về nhà nấy để hôm sau đi làm việc tiếp và sẽ còn gặp nhau vào dịp khác nữa.

 

* * *

 

Thời gian vùn vụt trôi qua... Mới ngqày nào gia đình mình định cư ở Mỹ, cô con gái thì mới tròn hai tuổi, còn cậu con trai thì đã bảy tuổi rồi. Vì thế mình vẫn còn nhớ lời cô con gái hỏi :

 

- Sao má sinh con cách xa anh Hiếu nhiều quá vậy !? Con vừa bước chân vào năm Thứ Nhất của đại học thì anh ấy tốt nghiệp đại học và ra trường rồi đi làm, nên con chẳng được ảnh help gì cả.

 

Thế mà giờ đây các con đều đã trưởng thành, riêng mình chỉ còn vài năm nữa thôi cũng sẽ đến tuổi hưởng quyền lợi của những người cao niên rồi đó.

 

Kết thúc dòng hồi ký ngắn này, mình chỉ mong sao quãng đời còn lại sẽ được vừa ý như những lời ca thiết tha tình người trong ca khúc Nếu Có Yêu Tôi của nhạc sĩ Trần Duy Đức :

 

... Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ

Đừng để ngày mai đến lúc tôi xa người

Đừng để ngày mai đến khi tôi phải ra đi...

 

Kim Loan

(Los Angeles, Apr. 2018) 

BÀI MỚI NHẤT
21/05/2018(Xem: 54)
Thành phần Ban Tổ Chức ĐẠI HỘI CHS LIÊN TRƯỜNG QUI NHƠN 2018 tại Nam Cali. Trưởng ban Tổ chức : Văn Công Định. Phụ trách tổng quát Đại hội: Tạ Chí Thân. MC chương trình Đại hội: Cai Văn Khiêm, Lê Mây Lan. MC chương trình Văn nghệ Đại hội: Nguyễn Mạc Nghĩa, Đặng Phú Phong. Phụ trách Tiền Đại hội: Cao Thế Định. MC: Đặng Thị Huyền Nhung. Phụ trách Thông tin liên lạc: Đặng Phú Phong. ...
20/05/2018(Xem: 109)
Ngày 20/5/2018 tại Cinderella Flower Shop / Westminster, Ban Đại Diện CHS LTQN đã tổ chức buổi họp bàn chuẩn bị cho ngày ĐH LTQN vào tháng 7/2018 sắp tới. Khoảng bốn mươi anh chị em CHS cùng GS Trương Hữu Kha, GS Vũ Xuân Trinh, BS Nguyễn Chi Vỹ, anh Đinh Kim Phương (Hội Ái Hữu Tây Sơn Bình Định)… đã đến tham dự buổi họp khá quan trọng này.
20/05/2018(Xem: 84)
Trong giây phút hoảng hốt như “chỉ mành treo chuông” này, điều đầu tiên là mình nghĩ đến gia đình nhỏ bé của mình mà phần số lại... “sắp phải rời xa”. Đúng là nhờ phép lạ nên số mình chưa bị “gọi tên”. Vốn xưa nay mình vẫn có niềm tin nơi Đấng Vô Hình và những người đã khuất nên mới được phù hộ vậy mà ! Khi gần kề bên vực thẳm giữa sự sống và cái chết, mình càng thấy thấm thía cái tình cảm của gia đình mà mình vốn trân quí và vun đấp cho quãng đời còn lại của bọn mình.
17/05/2018(Xem: 172)
* Cách đây 48 năm, thời học sinh nhiều mơ lắm mộng... Nay sắp về chiều nhớ lại cho vui ! "Nhớ lại tuổi học sinh vô tư và lãng mạn, khi bước vào đời mới nghiệm ra... Rồi tất cả cũng qua đi. Anh và Em đang bước vào giai đoạn cuối, cùng vui lên nào... !”. Vài hình ảnh hiện tại chụp vào tháng 5/2018, xin chia sẻ đến quý bạn làm vui. Chúc tất cả bình an và hạnh phúc.
16/05/2018(Xem: 116)
Chiều tàn... Bên ngôi mộ anh, chị lặng lẽ thầm thì những lời thương yêu mà lúc anh còn sống chị đã không thể nói... Theo gió... chị gởi tới anh, những lời tình muôn thuở của một tình yêu mà chị biết, kiếp này và... cho tới kiếp sau chị vẫn ao ước được có, cũng như được gặp lại. ... Văng vẳng bên tai chị nghe có tiếng anh thì thầm : "... Nếu có kiếp sau, xin em đừng nói câu "Xin lỗi". “Tóc mai sợi vắn sợi dài Lấy nhau chẵng đặng, thương hoài ngàn năm” - (PD)
16/05/2018(Xem: 60)
Sáng nay hoa nở đẹp tuyệt vời, Dưới gốc Thiên Thần mãi ngồi chơi. Có biết khi nào hoa tàn úa, Là xong đời một kiếp hoa thôi ! Cho nên ta mới chộp hình hoa, Níu giữ mùi hương sắc mặn mà. Cái đẹp vĩnh hằng trong tâm tưởng, Bạn bè tri kỷ khắp gần xa.