Chỉ vài năm nữa...

21/04/20186:00 SA(Xem: 1867)
Chỉ vài năm nữa...

IMG_0355 - (2)Chẳng biết có phải bị ảnh hưởng do bệnh phong thấp của Má mình hay không, mà từ khi bắt đầu bước chân vào tuổi lục tuần, thì hễ cứ đến tiết Thu - Đông là “bệnh nghề nghiệp” của mình lại tái phát. Nên mình tự trấn an : “Có lẽ đau nhức khớp xương chỉ giảm khi tiết trời nắng ấm với sự hỗ trợ của thuốc men, chứ bệnh này thì không bao giờ dứt hẳn đâu !”.

 

Vì thế bọn nhỏ nhà mình cứ vào dịp mừng sinh nhật thì, sau lời : “Chúc Mừng Sinh Nhật Má” thế nào cũng kèm theo “điệp khúc” ghẹo mình :

 

- Năm nay Má nên nghỉ làm đi, thì sẽ bớt đau nhức liền !

 

Mình cười thầm khi nhớ lại lời bác sĩ gia đình cũng khuyên y chang :

 

- Bà muốn hết đau nhức thì nghỉ làm đi !

 

* * *

 

Thời gian rồi cũng qua mau. Vào năm mừng sinh nhật mình sáu-mươi-hai tuổi lại nghe cậu con trai mình gợi ý :

 

- Mừng Sinh Nhật lần này của Má là đến tuổi hưu non rồi đó ! Nếu Má OK thì con sẽ giúp Má điền đơn ở sở An Sinh Xã Hội.

 

Mình liền trả lời :

 

- Chỉ còn vài năm nữa thôi, thì Má được gọi là senior (người cao niên) rồi. Đến tuổi đó Má sẽ tính. Giờ Má chỉ còn làm part-time thôi, các con cứ yên tâm !

 

… Quay lại với dịp mừng Sinh Nhật của mình vào ttháng 4/2018.

 

“Ông Xã” mình nghỉ hưu đã ba năm rưỡi rồi, đang yên vui và quen thuộc với cảnh sinh hoạt thường ngày của gia đình lúc nào cũng đủ bốn người. Vậy mà vào tháng 3/2017 cô con gái lại chuyển về ở một thành phố khác, để hằng ngày khỏi phải kẹt xe cả tiếng rưỡi đồng hồ mới đến được nơi làm việc.

 

Cho nên cuối tuần nào cũng vậy, nếu không phải họp hành với hội đoàn hay bạn bè thì bọn mình lại thích lái xe đi thăm cô con gái cả.

 

Mình còn đi làm phải loay hoay với công việc nên khi về nhà mới cảm thấy trống vắng; chứ còn “Ông Xã” thì... “một ngày như mọi ngày”, chỉ trừ weekend thôi.

 

Bọn mình chưa vơi buồn thì sau một tháng cậu con trai lại phải chuyển nơi làm việc về thành phố khác, và thật tình cờ hai anh em lại được ở gần nhau, nên bọn mình cũng yên tâm phần nào.

                                                                                       

IMG_0433 - (2)

Vào dịp Giáng Sinh 2017, cậu con trai mình đã thành hôn. Vậy là gia đình mình đã có thêm người, vừa vặn năm chỗ ngồi khi cần đi chung xe với nhau.

... Tối Thứ Bảy, mình vừa đi làm về thì cô con gái gọi phone báo :

- Mừng Sinh Nhật Má năm nay con sẽ chở cả nhà mình đến thăm vườn Descanso vào mùa Xuân để xem các loại hoa nở rất đẹp của thành phố Glendale nơi con làm trước đây. Rồi sau đó con sẽ mời Ba Má và Anh Chị đến ăn seafood Buffet cũng ở thành phố này luôn, ngon lắm !

 

Có điều thú vị là cô con gái nhiệt tình trả phần ăn mỗi người khá đắt, nhưng đâu ngờ Ba Má mình chỉ ăn được những món bình thường, còn seafoof thì không hề đụng tới, vì cao tuổi nên ai cũng mang trong người “ba cao một thấp” cả, nên phải kiêng khem thôi.

 

Vậy là xong một ngày gia đình mình sum họp vui chơi với nhau, sau đó ai về nhà nấy để hôm sau đi làm việc tiếp và sẽ còn gặp nhau vào dịp khác nữa.

 

* * *

 

Thời gian vùn vụt trôi qua... Mới ngqày nào gia đình mình định cư ở Mỹ, cô con gái thì mới tròn hai tuổi, còn cậu con trai thì đã bảy tuổi rồi. Vì thế mình vẫn còn nhớ lời cô con gái hỏi :

 

- Sao má sinh con cách xa anh Hiếu nhiều quá vậy !? Con vừa bước chân vào năm Thứ Nhất của đại học thì anh ấy tốt nghiệp đại học và ra trường rồi đi làm, nên con chẳng được ảnh help gì cả.

 

Thế mà giờ đây các con đều đã trưởng thành, riêng mình chỉ còn vài năm nữa thôi cũng sẽ đến tuổi hưởng quyền lợi của những người cao niên rồi đó.

 

Kết thúc dòng hồi ký ngắn này, mình chỉ mong sao quãng đời còn lại sẽ được vừa ý như những lời ca thiết tha tình người trong ca khúc Nếu Có Yêu Tôi do nhạc sĩ Trần Duy Đức phổ thơ của thi sĩ Ngô Tịnh Yên:

 

... Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ

Đừng để ngày mai đến lúc tôi xa người

Đừng để ngày mai đến khi tôi phải ra đi...

 

Kim Loan

(Los Angeles, Apr. 2018) 

BÀI MỚI NHẤT
01/07/2020(Xem: 78)
Qua hai ngày xếp hàng từ 2 giờ sáng vẫn không mua được vé xe đò, ba tôi đành đưa tôi lên tàu, lúc bấy giờ đường xe lửa chỉ đến được Phù Mỹ. Ba tôi cầm tay tôi trấn an "Từ đây con đón xe đò ra Bồng Sơn, không xa đâu nhưng Ba phải về". Tôi leo lên chiếc xe lam ọp ẹp mà nước mắt cứ ứa ra, tôi sẽ đến một nơi xa lạ, không người quen biết, không chốn ăn ở...
30/06/2020(Xem: 90)
Vinh kể tiếp : “Hôm sau, may quá khách sạn gọi cho biết họ đã tìm ra tấm thẻ bài đó và sẽ cho người đem vô Cam Ranh cho em. Em mừng quá, mừng đến chảy nước mắt, còn mừng hơn bắt được vàng. Em cũng không quên hậu tạ cảm ơn người đem tấm thẻ bài lại cho em. Vậy là anh Thanh lại phù hộ cho em nữa rồi... "
28/06/2020(Xem: 84)
... Thật vậy, ở đây khi không còn lái được xe thì không chủ động được gì nhiều. Đi lại và giao tiếp bị hạn chế. Nếu không chuẩn bị trước thì tinh thần sẽ xuống nhanh. Do vậy người già vẫn cố gắng lái xe dù mỗi năm thêm một tuổi. Và dĩ nhiên, người già thì thường không lái giỏi.
25/06/2020(Xem: 95)
Chính họ là những anh hùng thầm lặng. Họ không được chết trên chiến trường, thân xác mang về Nhà Vĩnh Biệt với những tràng hoa ghi ơn, huy chương truy tặng, với những thủ tục chào kính cùng với điệu kèn ai oán, quan tài đi giữa hai hàng quân danh dự, và những phát súng chào tiển biệt.
20/06/2020(Xem: 103)
Cổ nhân có câu: "sinh, bệnh, lão, tử". Bốn giai đoạn này không ai có thể tránh khỏi. Chuẩn bị ứng phó với bệnh tật và tuổi già của mình và của thân nhân mình là điều ai cũng có dịp nghĩ tới, kể cả chính kẻ viết bài này là tôi cũng đang sắp sửa bước vào tuổi “thất thập cổ lai hi”.
15/06/2020(Xem: 99)
Bùng phát trên các trang mạng xã hội hình ảnh một người da đen biểu tình cho phong trào Black Lives Matter khiêng trên vai một người da trắng phản biểu tình bị thương ra khỏi chỗ nguy hiểm trong cuộc biểu tình chống kỳ thị chủng tộc tại thủ đô London, nước Anh, hôm Thứ Bảy, 13 Tháng Sáu.