Thư Gửi Người Anh Đã Khuất

02/08/201810:55 SA(Xem: 155)
Thư Gửi Người Anh Đã Khuất

Anh Hữu rất thương mến,

Mãi đến hôm nay, khi anh đã rời bỏ gia đình và chúng bạn mà đột ngột ra đi em mới có chút bình tâm và thời giờ để gõ cho anh những dòng chữ này.


Thực lòng mà nói, khi em nhận được tin anh đã không còn trên cõi đời này qua email của chị Kim Oanh từ Texas gửi qua, em đã quá đỗi bàng hoàng, đau xót và không thể nào tin cũng như chấp nhận được đến nỗi cho đến tận giờ này khi anh đã an nghỉ trong rừng hoa thương tiếc của bạn bè mà em vẫn chưa trả lời email này của chị Oanh...


Anh Hữu thương mến,


Những giòng thư này viết trước tiên là để xin lỗi anh vì em đã không thể có mặt trong lần chào vĩnh biệt anh cùng với các anh chị và các bạn Liên Trường Qui Nhơn vì một vài lý do bất khả kháng của gia đình. Nhưng trong ngày hôm đó và cho mãi tận bây giờ em vẫn không có ngày nào mà không nhớ tới anh và không có chút băn khoăn vì việc không tiễn đưa anh lần cuối, cho dù em biết anh cũng chẳng trách móc gì em đâu. Em biết khi còn sống có thể mình không biết người ta nói thật hay dối, nhưng khi hồn đã thanh thản bay về cõi khác thì ai nói dối là mình biết ngay phải không anh; thế nên em không e ngại khi nói rằng em rất buồn và nhớ anh. Nói thì nói thế, nhưng mãi đến bây giờ em vẫn còn nợ anh một lời xin lỗi. Em nói “nợ” vì không ai nghe được, đọc được lời xin lỗi của em, chỉ mình em biết và chỉ có thể anh nghe được ở nơi cõi khác. Món nợ dai quá phải không anh. Thôi anh tha lỗi cho đứa em nhỏ này nghen.


Anh Hữu thương mến,


Thời gian qua nhanh quá, mới đó mà đại hội này nữa là ba lần anh vắng bóng, mọi người ai cũng nhớ anh theo một cách nào đó của riêng mình, tùy theo mối quan hệ thân sơ, tùy theo thời gian quen biết mà bày tỏ cảm xúc của họ. Ví như tình cảm chị Kim Oanh dành cho anh. Riêng với em, tình cảm dành cho anh, ngoài những lúc rảnh rỗi công việc, bất chợt nhớ đến anh còn là nỗi nhớ hiện về trong những lần hội họp chuẩn bị cho đại hội; và nhất là ngày đại hội, cho dù bận rộn cách nào em cũng không quên được dáng đi, dáng đứng ngó qua nhìn lại tấm banner treo trang trí trước nhà hàng, và nụ cười khi bất chợt quay qua nhìn thấy anh chị em đang đến tham dự cười với mình. Và em lúc nào cũng cười cười nắm chặt bàn tay anh và nói đùa Bắt tay trái nghen ông anh !”.


Thật lòng mà nói, em chỉ là người mới đối với Liên Trường, nhiều anh chị em nghe biết tên em, có đọc bài em viết hiếm hoi ở đâu đó, hay trong trang web “tvqn.info” của trường Trinh Vương, nhưng không biết mặt, và ngược lại em cũng vậy. Có những anh chị em mỗi lần hội họp, tay bắt mặt mừng nhưng chẳng biết tên; đôi khi cũng ngại không dám hỏi tên, mà chỉ gọi bằng anh, bằng chị thế thôi. Mà thật ra, có hỏi tên đó rồi cũng vì cái tuổi già đang làm chủ con người mình nên rồi lại cũng quên ngay. Hỏi lại thì e người ta cho là mình vô tình hay thiếu lịch sự, nên mãi mà chẳng thuộc tên ai. Anh cũng không ngoại lệ đối với em. Em nghe tên anh nhiều lần mỗi khi hội họp, gặp anh nhiều lần trong các kỳ đại hội. Tên nghe cũng thật quen, nhưng tên đó là của anh thì em thật tình không biết. Mãi cho đến hôm họp ra mắt Ban Đại Diện Liên Trường tại quán Bún Chả Cá 84 Qui Nhơn, anh em mình mới thực thụ biết rõ con người và họ tên kèm theo của nhau.


Em nhớ hôm đó anh Huy và Hải ghé nhà chở em đi, nên em đến sớm cùng một số anh chị em khác. Anh đến sau em một chút, và tình cờ chiếc ghế đầu bàn em ngồi còn để trống, khi nghe anh Định giới thiệu tên em, anh mới nói : “Gỏa, Thiên Thu há bay, anh đọc bài của em hoài mà đâu có biết em là Thiên Thu”. Em cũng cườì và trả lời đùa với anh : Gỏa, anh Hữu đây na, anh em gặp hoài mà đâu có biết, bữa nay mới biết, lạ dữ héng !”. Thế rồi câu chuyện giữa hai anh em nổ như pháo. Chỉ trừ những lúc các thày và các anh chị trong Ban Đại Diện phát biểu thì lắng nghe, còn thì hai anh em mình rù rì cho tới lúc ăn uống cũng không ngơi. Thậm chí cho tới lúc họp và ăn uống xong, ra trước cửa chụp hình rồi cùng nhau đi qua nơi họp của hội Tây Sơn cũng chưa nói hết. Anh nói với anh Huy là “bắt cóc” em, chừng nào họp bên Tây Sơn xong sẽ trả lại. Đoạn đường không dài lắm nhưng cũng đủ để anh kể cho em nghe những tháng ngày trong quân ngũ, lẫn những tháng ngày tù đày dưới chính quyền Việt Cộng. Và, anh hẹn em nếu có dịp anh sẽ kể cho em nghe thật nhiều và chi tiết hơn về những ngày tháng bị đọa đày trong lao ngục để em có tài liệu thật, viết lên những câu chuyện thật trên đời mà em may mắn không phải trải qua... 


Thế mà thật buồn, thay vì được nghe anh kể những câu chuyện đời có thật, mà anh là một nhân chứng sống cho một giai đoạn thăng trầm của đất nước và con người Việt Nam, để mọi người không quên lãng hoặc hiểu sai về một Quân Đội Anh Hùng đã bị bức tử, để lịch sử dù có bị bóp méo; và cũng có sẽ những bàn tay “Trong Trắng và Sạch Sẽ” làm cho nó tròn lại, trả lại sự thật cho lịch sử, cho Anh Linh của những người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa còn vương vấn nơi dương gian, vì những mảnh xương thịt vẫn còn vương đâu đó, chưa được về cùng gia đình có thể mỉm cười nơi chín suối vì những hy sinh không phí hoài, thì em lại nhận được bản tin thành kính phân ưu trên trang web Liên Trường Qui Nhơn, là anh đã đột ngột vĩnh viễn ra đi vào ngày 15/11/2015 tại thành phố Stanton – California, hưởng thọ 73 tuổi.


Đọc tin phân ưu này em bàng hoàng đến nghẹn ngào, đầu óc em như tê dại vì không bao giờ có thể ngờ đến sự vô thường của cuộc đời như vậy. Thế là anh em mới thực thụ biết nhau, mới nói chuyện một lần, những “hẹn hò” để cùng nhau viết lại những gì cần mà không thể nào thực hiện được nữa rồi. Lịch sử chưa được giảng dạy về sự thật cuộc chiến tranh Việt Nam ở Hải Ngoại, một sự thật bị tha hồ vo tròn bóp méo như người ta vò nặn bánh trôi nước nấu chè.

 

Chỉ mong có những bài viết của những nhân chứng thật ở một góc nhỏ nào đó, có thể rửa sạch nỗi oan khiên cho những người yêu nước, thương dân bỗng bị gán cho tội ôm gót ngoại bang, mà họ không hiểu sự thật và chính nghiã nằm ở nơi nao. Ngay cả giờ đây, có nhiều người trong cộng đồng chúng ta vẫn còn “ăn cơm Quốc Gia, thờ ma Cộng Sản” nơi xứ người. Thương cho biết bao thương binh VNCH còn vất vưởng ở quê nhà, với những đứa con bị thất học, bị bạc đãi vì trót sinh ra là con của Người Lính Việt Nam Cộng Hòa, anh có đồng ý với em không ?!

 

Anh thân mến,

 

Có thế giờ này ở cõi khác, anh đã tha thứ cho những kẻ làm khổ, làm nghèo đất nước mình, làm mình trở thành người lạ ngay trên quê cha đất tổ; nhưng những người còn sống như chúng em, những người dân mất đất, những người dân hàng ngày phải nuốt vào những thức ăn chứa đầy hóa chất của Tàu Cộng thì không thể nào quên được anh ạ ! Nhưng dẫu sao trời xanh cũng có mắt, lịch sử không thể nào viết sai hoài mãi được.

 

Thôi, ở đâu đó trên cao anh hãy mỉm cười nhé. Mong là có nhiều người viết Quân Sử sẽ giúp chúng ta nói lên sự thật.

 

Tạm biệt anh, hẹn gặp lại một ngày nào đó nơi cõi vĩnh hằng.

 

Phạm Thiên Thu

BÀI MỚI NHẤT
16/10/2018(Xem: 71)
Em ngỡ lá Thu màu đỏ sao ? Em đem Thu tới tự năm nào. Với Thu sắc đỏ trên màu áo, Ta đã nghe lòng ta nao nao... Im vắng như từ cõi hư vô, Thoáng nghe tiếng lá thật mơ hồ. Một thời Thi Sĩ Lưu vang vọng: Ngơ ngác nai vàng dẫm lá khô !
16/10/2018(Xem: 82)
Dung dăng dung dẻ viếng rừng thu Nơi chốn hoang sơ chẳng bụi mù Lá vàng run rẩy thi nhau rụng Lối vắng thưa người khách viễn du Rừng hoang lá đổ ung dung bước Các nàng tiên đẹp dạo rừng phong Dưới chân xào xạc âm vang nhẹ Như khúc tình ca “Tuổi Trăng Rằm”
16/10/2018(Xem: 59)
Nhỏ đi đâu mà áo dài guốc nhọn Mùa về chưa mà lá đã ngập đường Mưa có rơi thì xin hãy nhẹ vương Đừng để lấm gót chân giày rất nhọn...
16/10/2018(Xem: 62)
Vâng, chúng tôi cùng đi chỉ một đoạn đường. Đó có lẽ là duyên là nợ ngắn ngủi trong đời mà tôi có được, bởi tôi là kẻ đến muộn, cái muộn màng nhất là trong tình cảm của đời mình. Cuộc đời đẩy tôi theo dòng một cách tự nhiên mà tôi không định trước, cho đến ngày tôi gặp anh khi ở vào cái tuổi đã hoàng hôn.
16/10/2018(Xem: 35)
Tháng ngày cứ mãi trôi qua Nắng mưa lớt phớt đời này kiếp sau Bốn mùa thay đổi qua mau Nụ hoa ngày trước đổi màu thời gian Dẫu rằng khoe sắc thiệt hơn Ngàn năm cổ tích vẫn còn nhục vinh Trải qua bao cuộc hành trình Sắt son chỉ có nghĩa tình đó thôi !
30/09/2018(Xem: 57)
Mơ ước về quê thăm bà con, Bao năm tình nghĩa đã hao mòn. Ngày xưa “Một mặt hơn mười gói”, Nay gói cần hơn nữa, chẳng còn... Mơ ước về quê được lang thang, Non xanh nước biếc đẹp muôn vàn. Núi ai phá đá làm nham nhở ? Đất cũng đào sâu thành lỗ hang ! ...