NGANG QUA MỘT SÂN TRƯỜNG

04/09/20187:30 SA(Xem: 132)
NGANG QUA MỘT SÂN TRƯỜNG

Sáng nay tôi đi bộ quanh một sân trường middle school gần nhà. Tiết thể dục hôm nay được cô giáo phụ trách, cô lôi cái boom box to tổ bố ra giữa sân cho tụi nhỏ vừa chạy vừa nghe nhạc, nên trông hứng khởi hẳn ra. Tôi không bao giờ nghi ngờ hiệu quả của âm nhạc cũng như sự phiền phức của phụ nữ. Vật lộn với cái nồi súp tôi cũng phải mở nhạc mùi, mùi tận mạng, và cái nồi xương nhừ lúc nào không hay!


Một nhóm con gái chơi trò gì đó có vẻ như đang oánh tù tì “Chocolate, chocola, a a a… !” trên cái sân cỏ rộng mênh mông, hai cái khung thành bóng đá nép hai bên, một cột basketball di động theo mùa, rất hợp lý. Nhớ hồi đó cái sân chơi tự do của chúng tôi là bãi biển. Giờ nào được nghỉ hoc là cả bọn kéo ra biển. Cái áo dài tha thướt lúc này được túm lên cột chéo, bất chấp. U mọi, nhảy tiền, đi chợ về chợ... Có khi áo rách toẹt, sợ xanh mặt, phải vô nhà bác cai mượn kim chỉ để vá đỡ.


Vài cậu nhỏ đi ngang qua hàng rào cạnh tôi. Một cậu có đôi mắt xanh lơ dạn dĩ tách ra khỏi hàng

- Can I walk with you ?

- Sure ! - tôi vui vẻ đáp

- You have a nice jacket.

- Thank you.

Tôi đáp và không quên cảnh giác ! Học trò ở đâu mà chẳng thế, chỉ sau có ma quỷ ! Ngày xưa hiền lành như đám con gái Nữ Trung Học Qui Nhơn chúng rôi cũng đã từng kéo qua trường Tăng Bạt Hổ chọc phá (lúc ấy TBH dời tạm về sát trường chúng tôi). Cầm đầu là nhỏ TP, hắn giả giọng Nẫu hay hết biết, nằng nặc đòi gặp người yêu tưởng tượng đang học lớp 12B. Mấy anh trực cổng không cho vô, hắn năn nỉ ỉ ôi thảm thiết và bầy con gái vờ ngây thơ chớp chớp mắt hùa theo, báo hại mấy anh TBH đổ mồ hôi hột !

Nên tôi biết lắm, phải nắm lấy game trước khi nó đi xa. Tôi nói qua bờ rào:

- Hey boy… Tôi đoán cháu sẽ trở thành boss một ngày nào đó.

- Me ? Why ? - cậu nhỏ đứng hẳn lại.

- Vì cháu bravo và friendly - thằng nhỏ cười toe toét vì được khen.

- Còn tôi ? - một thằng bé da nâu, đôi mắt đen thui sấn tới hỏi.

Tôi nhìn đôi chân chắc nịch không yên

- Cháu có thể trở thành cầu thủ nếu cháu muốn.

- Yeah ! - thằng nhỏ nhảy cởn lên.

Tiếng còi huýt to “Keep on track... You have five minutes left”.

- Bye ! Bye ! See you ! - Mấy bàn tay vẫy rối rít . Trẻ con mà, được khen mừng hết lớn !

Và sau giờ học, bữa ăn lunch dù miễn phí hay mua vài đô thì cũng với hôp sữa, trái cây, miếng bánh, không gọi là ngon nhưng luôn đủ dinh dưỡng. Thế nhưng, người ta thường không biết quí những gì mình đang có. Sau giờ lunch trong thùng rác đã có vô số những hộp sữa, miếng Piza vứt đi không thương tiếc ! Tụi nhỏ đã không hề biết là ở một nơi nào đó, có những đứa trẻ đang mò cua bắt ốc, cả ngày ngâm mình trong nước, chỉ mong đổi lấy chén cơm chứ đừng nói là ly sữa…

Tôi bước tiếp, nhìn qua các lớp học, không thấy mấy câu khẩu hiệu hay những lời giáo điều dạy phải yêu ai ghét ai.  Chợt nhớ cách đây nhiều năm ở một ngôi trường có tấm bia đã lâu đời ghi mấy điều răn của Đức Chúa trời, nhưng có phụ huynh không muốn vì cho là ảnh hưởng tới tín ngưỡng của con em họ. Thế là nhiều cuộc  họp của city và nhà trường đã diễn ra, rốt cuộc người ta cho xây một bức tường nhỏ để che tấm bia lại. Di tích vẫn được giữ và  tín ngưỡng vẫn được tôn trọng.  Các em không bị ảnh hưởng gì trước khi nó đủ trí khôn để chọn niềm tin cho mình. Không như ở một số nơi, chi muốn áp đặt, nên rồi vẫn cứ lạc hậu !


Bóng mát hàng cây  Magnolia hoa trắng trãi dài, có phải cũng giống bóng cây bàng quê tôi ? Lại nhớ “Nhặt lá bàng” với thàng Nỡm, nhớ lan man qua bài học thuộc lòng “Kỳ nghỉ hè ta về quê, nhà ta ở mé bờ đê... ”.


Đi ngang qua cái sân rộng của người ta lại nhớ ngang xương cái sân nhỏ xíu quê mình…


Hà Nguyễn

BÀI MỚI NHẤT
21/09/2018(Xem: 54)
Sáng chủ nhật (16/9/2018) nắng ấm đẹp trời, chúng tôi đến La Jolla Cove - một vịnh nhỏ tạo bởi những tảng đá và bãi cát trải dài ở gần cuối bãi biển cùng tên – La Jolla Beach. Trên đường đến đây, các tour guides giới thiệu với khách là, nhờ phong cảnh quá đẹp nên bãi biển này là một trong những nơi được chụp hình nhiều nhất ở Nam Cali...
18/09/2018(Xem: 35)
Nhận được tin buồn Thân phụ anh Ngô Tín (CHS Kỹ Thuật QN) là Bác Ngô Văn Tửu vừa mất ngày 18-9-2018 tại Sài Gòn - Việt Nam hưởng thọ 93 tuổi Thay mặt Hội CHS Liên Trường Qui Nhơn chúng tôi xin chia buồn cùng anh Tín và Tang Quyến Nguyện cầu hương linh Bác sớm được về cõi Vĩnh Hằng Thành Kính Phân Ưu
18/09/2018(Xem: 56)
Trong khoảng thời gian gần đây, tôi thấy bạn bè, hay người quen biết bỏ thế giới này ra đi khá nhiều, và nhiều lúc ra đi quá đột ngột. Những điều chúng ta thường nghĩ là không ngờ, nhưng lại xảy ra, nhiều lúc có cái cảm giác là chuyện phi lý, nhưng thật ra là chuyện rất thường vẫn xảy ra trong cuộc đời thường...
15/09/2018(Xem: 66)
* Thương yêu gửi theo linh hồn anh NTH. Mấy hôm nay trời Cali như thấp xuống vì những cơn mưa không lớn lắm, nhưng cũng dai dẳng khiến lòng người chùng xuống một nỗi buồn nhớ mông lung không chủ đích, và không dưng em lại nhớ đến anh. “Lại” có nghĩa là không nhiều thì ít, cũng có đôi lần chợt nhớ đến anh…
12/09/2018(Xem: 42)
DƯA HẤU Dưa hấu năm nay lại mất mùa, Trồng chơi vài quả khỏi cần mua. Cuối tuần ngắm nghía, tha hồ hái, Thu hoạch liền tay, thấy khoẻ chưa ? Dưa nhà trồng, không hoá chất đâu ! Ruột dưa đỏ thắm tựa màu môi, Của cô thiếu nữ đang xuân thắm, Mơ ước Tình Yêu giấc mộng đầu ! ...
12/09/2018(Xem: 39)
Nhận được tin buồn Thân mẫu của anh Nguyễn Đình Cử (CHS Cường Để) là Bà quả phụ Nguyễn Đình Thi (Nhũ danh Maria Tạ Thị Hiên) mất ngày 11-9-2018 tại San Jose hưởng thọ 98 tuổi Thay mặt Hội CHS Liên trường Qui Nhơn chúng tôi xin chia buồn cùng anh Cử và Tang Quyến Nguyện cầu Hương Linh của Bác sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa THÀNH KÍNH PHÂN ƯU