NGANG QUA MỘT SÂN TRƯỜNG

04/09/20187:30 SA(Xem: 224)
NGANG QUA MỘT SÂN TRƯỜNG

Sáng nay tôi đi bộ quanh một sân trường middle school gần nhà. Tiết thể dục hôm nay được cô giáo phụ trách, cô lôi cái boom box to tổ bố ra giữa sân cho tụi nhỏ vừa chạy vừa nghe nhạc, nên trông hứng khởi hẳn ra. Tôi không bao giờ nghi ngờ hiệu quả của âm nhạc cũng như sự phiền phức của phụ nữ. Vật lộn với cái nồi súp tôi cũng phải mở nhạc mùi, mùi tận mạng, và cái nồi xương nhừ lúc nào không hay!


Một nhóm con gái chơi trò gì đó có vẻ như đang oánh tù tì “Chocolate, chocola, a a a… !” trên cái sân cỏ rộng mênh mông, hai cái khung thành bóng đá nép hai bên, một cột basketball di động theo mùa, rất hợp lý. Nhớ hồi đó cái sân chơi tự do của chúng tôi là bãi biển. Giờ nào được nghỉ hoc là cả bọn kéo ra biển. Cái áo dài tha thướt lúc này được túm lên cột chéo, bất chấp. U mọi, nhảy tiền, đi chợ về chợ... Có khi áo rách toẹt, sợ xanh mặt, phải vô nhà bác cai mượn kim chỉ để vá đỡ.


Vài cậu nhỏ đi ngang qua hàng rào cạnh tôi. Một cậu có đôi mắt xanh lơ dạn dĩ tách ra khỏi hàng

- Can I walk with you ?

- Sure ! - tôi vui vẻ đáp

- You have a nice jacket.

- Thank you.

Tôi đáp và không quên cảnh giác ! Học trò ở đâu mà chẳng thế, chỉ sau có ma quỷ ! Ngày xưa hiền lành như đám con gái Nữ Trung Học Qui Nhơn chúng rôi cũng đã từng kéo qua trường Tăng Bạt Hổ chọc phá (lúc ấy TBH dời tạm về sát trường chúng tôi). Cầm đầu là nhỏ TP, hắn giả giọng Nẫu hay hết biết, nằng nặc đòi gặp người yêu tưởng tượng đang học lớp 12B. Mấy anh trực cổng không cho vô, hắn năn nỉ ỉ ôi thảm thiết và bầy con gái vờ ngây thơ chớp chớp mắt hùa theo, báo hại mấy anh TBH đổ mồ hôi hột !

Nên tôi biết lắm, phải nắm lấy game trước khi nó đi xa. Tôi nói qua bờ rào:

- Hey boy… Tôi đoán cháu sẽ trở thành boss một ngày nào đó.

- Me ? Why ? - cậu nhỏ đứng hẳn lại.

- Vì cháu bravo và friendly - thằng nhỏ cười toe toét vì được khen.

- Còn tôi ? - một thằng bé da nâu, đôi mắt đen thui sấn tới hỏi.

Tôi nhìn đôi chân chắc nịch không yên

- Cháu có thể trở thành cầu thủ nếu cháu muốn.

- Yeah ! - thằng nhỏ nhảy cởn lên.

Tiếng còi huýt to “Keep on track... You have five minutes left”.

- Bye ! Bye ! See you ! - Mấy bàn tay vẫy rối rít . Trẻ con mà, được khen mừng hết lớn !

Và sau giờ học, bữa ăn lunch dù miễn phí hay mua vài đô thì cũng với hôp sữa, trái cây, miếng bánh, không gọi là ngon nhưng luôn đủ dinh dưỡng. Thế nhưng, người ta thường không biết quí những gì mình đang có. Sau giờ lunch trong thùng rác đã có vô số những hộp sữa, miếng Piza vứt đi không thương tiếc ! Tụi nhỏ đã không hề biết là ở một nơi nào đó, có những đứa trẻ đang mò cua bắt ốc, cả ngày ngâm mình trong nước, chỉ mong đổi lấy chén cơm chứ đừng nói là ly sữa…

Tôi bước tiếp, nhìn qua các lớp học, không thấy mấy câu khẩu hiệu hay những lời giáo điều dạy phải yêu ai ghét ai.  Chợt nhớ cách đây nhiều năm ở một ngôi trường có tấm bia đã lâu đời ghi mấy điều răn của Đức Chúa trời, nhưng có phụ huynh không muốn vì cho là ảnh hưởng tới tín ngưỡng của con em họ. Thế là nhiều cuộc  họp của city và nhà trường đã diễn ra, rốt cuộc người ta cho xây một bức tường nhỏ để che tấm bia lại. Di tích vẫn được giữ và  tín ngưỡng vẫn được tôn trọng.  Các em không bị ảnh hưởng gì trước khi nó đủ trí khôn để chọn niềm tin cho mình. Không như ở một số nơi, chi muốn áp đặt, nên rồi vẫn cứ lạc hậu !


Bóng mát hàng cây  Magnolia hoa trắng trãi dài, có phải cũng giống bóng cây bàng quê tôi ? Lại nhớ “Nhặt lá bàng” với thàng Nỡm, nhớ lan man qua bài học thuộc lòng “Kỳ nghỉ hè ta về quê, nhà ta ở mé bờ đê... ”.


Đi ngang qua cái sân rộng của người ta lại nhớ ngang xương cái sân nhỏ xíu quê mình…


Hà Nguyễn

BÀI MỚI NHẤT
16/11/2018(Xem: 23)
... Có những buổi tối họp mặt gia đình thiếu Mẹ thật là lạnh lẽo. Ba hay kể về Mẹ thời còn trẻ những đoạn đường sống khó khăn nhưng vẫn cố vượt qua... Thật tội nghiệp cho Mẹ quá, cuộc đời Mẹ sao nhiều vất vả, không có được một ngày vui... Mẹ ơi... Bây giờ thì con đã xa Mẹ nghìn trùng, con không còn thấy Mẹ trên cõi đời này nữa. Con nhớ Mẹ lắm... Mẹ ơi... !
16/11/2018(Xem: 13)
lá thư viết mấy mươi năm trước giờ đọc chơi sao vẫn nhói lòng yêu lén bờ lưng hồi trung học xưa rồi ai biết cũng bằng không !... định thi cử xong tình sẽ trải ai ngờ lửa đỏ đốt quê hương lệnh tổng động viên hồn nước gọi những chàng trai hăm hở quân trường !...
13/11/2018(Xem: 62)
- Thằng Hải là đứa con cầu tự của tôi đấy... Trung Úy có biết không... Tôi đã đi năm bảy chùa chiền, đền thờ để xin có được một mụn con. Và Thánh Thần đã ban cho tôi thằng Hải. Nó từ bé đã rất khó nuôi, hết bệnh này tới bệnh kia... Và vì thế mà nó yếu ớt... Khổ nỗi, tuy yếu đuối nhưng con tôi lại thích đời sống oai hùng, ngang dọc... nên nó đã tình nguyện vào lính.
13/11/2018(Xem: 55)
Mai tôi đi... chẳng có gì quan trọng, Lẽ thường tình, như lá rụng công viên, Như hoa rơi trước gió ở bên thềm, Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn... Trên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng, Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an, Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn, Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.
10/11/2018(Xem: 58)
Ngày xưa, khi gia đình tôi dọn đến Qui Nhơn, những con đường từ đầu sân bay vào khu 6 còn lầy lội... Riêng con đường nhựa dẫn vào Air Viet Nam, đã có từ lâu và tương đối ít ổ gà. Đầu đường Cường Để đi xuống khỏang 100 mét, bên trái có hẻm rộng đi vào mé sau “Collège de Cường Để”. Tôi đã đọc, và đọc rất nhiều lần quyển truyện tựa đề : “TUẤN CHÀNG TRAI NƯỚC VIỆT”,
09/11/2018(Xem: 42)
Đêm mơ - huyền ảo dịu dàng Heo may nhẹ đến lá vàng vấn vương Đêm lung linh tỏa ngát hương Không gian tĩnh mịch đêm trường cô liêu Đêm im lặng - gió hắt hiu Ánh trăng lấp lánh yêu kiều dáng tiên Đêm ơi - đêm mãi triền miên Cho em ru giấc bình yên mơ màng