“Thèm” nhận một lá thư viết tay

03/11/20181:22 CH(Xem: 52)
“Thèm” nhận một lá thư viết tay

nhatky

Hộp thư ở nhà hôm nay xuất hiện một “lá thư lạ”. Cầm lá thư với những nét bút viết tay màu mực xanh lại cứ thấy bồi hồi một niềm vui khó tả.

 

“Lạ” ở đây là về hình thức chứ “bên trong” thì “quen”, quen lắm. Người gửi là một người bạn thỉnh thoảng vẫn liên lạc qua e-mail, chat… Vậy mà hôm nay giống như được gặp lại một người bạn cũ của một thời đã xa lắm. Ừ mà thật ra thì cũng đã khá lâu rồi nay mới gặp lại nét chữ của bạn ngày xưa. Nét bút phóng khoáng nhưng lả lướt đã từng giúp cho tờ báo tường của lớp “nổi tiếng” khắp trường.

 

Tôi mân mê phong thư, miết nhè nhẹ từng hàng chữ ngoài phong bì một lúc khá lâu chỉ vì muốn giữ cảm giác bâng khuâng ấy dài thêm chút nữa. Cái cảm giác mà đã khá lâu rồi nay tôi mới có dịp gặp lại. Nhớ lại nhiều năm cũ khi internet, mail, chat vẫn còn là một thứ xa lạ thì việc “liên hệ”, nhắn tin cho nhau chỉ toàn nhờ vào bưu điện. Viết một lá thư cho bạn, cho người thân ở xa cứ nhấp nha nhấp nhỏm tính từng ngày từng giờ.

 

Có khi đi ra đi vào tự hỏi “Không biết bên đó nhận được thư chưa ta...”; rồi ngẩn ra một lúc... đếm đếm... rồi tự trả lời... Chắc rồi... hết chừng ấy ngày còn gì…”. Cứ thế lại tiếp tục điệp khúc đi vào đi ra ngóng chờ hồi âm... Rồi tính tính, đếm đếm... Nhớ những buổi trưa vắng nghe tiếng xe máy ầm ĩ đổ xịch trước cổng là vui khấp khởi bỏ hết những thứ đang làm dở, chạy cho thật nhanh ra trước nhà để được là người đầu tiên nhận thư. Hồi đó cả xóm chẳng có nhà nào có hộp thư nên mỗi lần nhà nào có thư thì cả xóm đều biết bởi cái giọng sang sảng giữa buổi trưa thanh vắng của chú đưa thư “Nhà…có thư ! Nhà… có thư !”. Cái xe tịch tang có tiếng máy nổ to như xe ba-gác máy ầm ỉ xé tan cái bầu không khí yên tịnh của buổi trưa ấy, vậy mà chẳng làm ai phiền lòng, nghe tiếng máy xe từ đầu ngõ là mọi người đều tất tả chạy ra... đứng chờ. Bây giờ cái cảm giác trông ngóng ấy cũng khác, ít nôn nao hẳn bởi chỉ cần gõ bàn phím là có thể nói chuyện với nhau ngay dù khoảng cách địa lý có xa đến mấy.

 

Bởi kiểu nhận thư rình rang như thế nên ai có thư là cả nhà đều hay biết. Người xưa chả bảo là nhìn nét chữ có thể đoán biết tính cách của con người ta; thế nên ngày ấy mấy chị em cứ hay cầm phong thư nhìn nét chữ đoán già đoán non về những “anh bạn” chưa biết mặt rồi xì xầm, bàn tán. Thời đó chỉ có chị Hai chị Tư là thường xuyên có thư từ nơi xa… Vậy là mỗi lần cả hai có thư là được dịp cho những đứa còn lại làm... "thầy bói".

 

Nét chữ trên phong thư mà kiểu cọ quá thì được xuýt xoa khen nhưng kèm theo đấy là cái chậc lưỡi, lắc lắc đầu... y da... Chữ viết bay bướm thế này thì phải coi chừng đấy... Chữ viết thể hiện tính người”. Hôm nào nhìn nét chữ nguệch ngọac thì người này nhăn nhó còn người kia bảo Chữ cua bò thế này chắc học hành dở ẹc.... Để rồi người nhận thư tức anh ách vì lũ em quái quỷ dám “phê bình người lớn” nhưng chẳng làm gì được, còn lũ nhóc như tụi tôi được một phen hả hê vì “trả thù” được những lúc bị bêu rếu châm chọc vì lười biếng. Bây giờ thì cũng khó có cơ hội để làm... "thầy bói" như thế bởi hầu như mọi thứ đều được đánh máy hết, cứ gõ gõ là xong ngay, vừa nhanh vừa trình bày đẹp lại dễ đọc không sợ phải ngồi đoán mò khi gặp chữ viết loằng ngoằng như “chữ bác sĩ”.

 

Ấy vậy mà đôi khi lại “thèm” lắm một lá thư viết tay của “ai đó” để cứ mân mê đọc đi đọc lại nhiều lần những lời nhắn nhủ bằng những nét bút xiên xiên thân thương mà nghe hạnh phúc cứ lăn tròn, lăn tròn theo từng con chữ…

 

Thèm... thèm lắm ai ơi... !

 

Blogger Hạ Đan

(26/02/2008)

BÀI MỚI NHẤT
16/11/2018(Xem: 23)
... Có những buổi tối họp mặt gia đình thiếu Mẹ thật là lạnh lẽo. Ba hay kể về Mẹ thời còn trẻ những đoạn đường sống khó khăn nhưng vẫn cố vượt qua... Thật tội nghiệp cho Mẹ quá, cuộc đời Mẹ sao nhiều vất vả, không có được một ngày vui... Mẹ ơi... Bây giờ thì con đã xa Mẹ nghìn trùng, con không còn thấy Mẹ trên cõi đời này nữa. Con nhớ Mẹ lắm... Mẹ ơi... !
16/11/2018(Xem: 13)
lá thư viết mấy mươi năm trước giờ đọc chơi sao vẫn nhói lòng yêu lén bờ lưng hồi trung học xưa rồi ai biết cũng bằng không !... định thi cử xong tình sẽ trải ai ngờ lửa đỏ đốt quê hương lệnh tổng động viên hồn nước gọi những chàng trai hăm hở quân trường !...
13/11/2018(Xem: 62)
- Thằng Hải là đứa con cầu tự của tôi đấy... Trung Úy có biết không... Tôi đã đi năm bảy chùa chiền, đền thờ để xin có được một mụn con. Và Thánh Thần đã ban cho tôi thằng Hải. Nó từ bé đã rất khó nuôi, hết bệnh này tới bệnh kia... Và vì thế mà nó yếu ớt... Khổ nỗi, tuy yếu đuối nhưng con tôi lại thích đời sống oai hùng, ngang dọc... nên nó đã tình nguyện vào lính.
13/11/2018(Xem: 55)
Mai tôi đi... chẳng có gì quan trọng, Lẽ thường tình, như lá rụng công viên, Như hoa rơi trước gió ở bên thềm, Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn... Trên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng, Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an, Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn, Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.
10/11/2018(Xem: 58)
Ngày xưa, khi gia đình tôi dọn đến Qui Nhơn, những con đường từ đầu sân bay vào khu 6 còn lầy lội... Riêng con đường nhựa dẫn vào Air Viet Nam, đã có từ lâu và tương đối ít ổ gà. Đầu đường Cường Để đi xuống khỏang 100 mét, bên trái có hẻm rộng đi vào mé sau “Collège de Cường Để”. Tôi đã đọc, và đọc rất nhiều lần quyển truyện tựa đề : “TUẤN CHÀNG TRAI NƯỚC VIỆT”,
09/11/2018(Xem: 42)
Đêm mơ - huyền ảo dịu dàng Heo may nhẹ đến lá vàng vấn vương Đêm lung linh tỏa ngát hương Không gian tĩnh mịch đêm trường cô liêu Đêm im lặng - gió hắt hiu Ánh trăng lấp lánh yêu kiều dáng tiên Đêm ơi - đêm mãi triền miên Cho em ru giấc bình yên mơ màng