“Thèm” nhận một lá thư viết tay

03/11/20181:22 CH(Xem: 119)
“Thèm” nhận một lá thư viết tay

nhatky

Hộp thư ở nhà hôm nay xuất hiện một “lá thư lạ”. Cầm lá thư với những nét bút viết tay màu mực xanh lại cứ thấy bồi hồi một niềm vui khó tả.

 

“Lạ” ở đây là về hình thức chứ “bên trong” thì “quen”, quen lắm. Người gửi là một người bạn thỉnh thoảng vẫn liên lạc qua e-mail, chat… Vậy mà hôm nay giống như được gặp lại một người bạn cũ của một thời đã xa lắm. Ừ mà thật ra thì cũng đã khá lâu rồi nay mới gặp lại nét chữ của bạn ngày xưa. Nét bút phóng khoáng nhưng lả lướt đã từng giúp cho tờ báo tường của lớp “nổi tiếng” khắp trường.

 

Tôi mân mê phong thư, miết nhè nhẹ từng hàng chữ ngoài phong bì một lúc khá lâu chỉ vì muốn giữ cảm giác bâng khuâng ấy dài thêm chút nữa. Cái cảm giác mà đã khá lâu rồi nay tôi mới có dịp gặp lại. Nhớ lại nhiều năm cũ khi internet, mail, chat vẫn còn là một thứ xa lạ thì việc “liên hệ”, nhắn tin cho nhau chỉ toàn nhờ vào bưu điện. Viết một lá thư cho bạn, cho người thân ở xa cứ nhấp nha nhấp nhỏm tính từng ngày từng giờ.

 

Có khi đi ra đi vào tự hỏi “Không biết bên đó nhận được thư chưa ta...”; rồi ngẩn ra một lúc... đếm đếm... rồi tự trả lời... Chắc rồi... hết chừng ấy ngày còn gì…”. Cứ thế lại tiếp tục điệp khúc đi vào đi ra ngóng chờ hồi âm... Rồi tính tính, đếm đếm... Nhớ những buổi trưa vắng nghe tiếng xe máy ầm ĩ đổ xịch trước cổng là vui khấp khởi bỏ hết những thứ đang làm dở, chạy cho thật nhanh ra trước nhà để được là người đầu tiên nhận thư. Hồi đó cả xóm chẳng có nhà nào có hộp thư nên mỗi lần nhà nào có thư thì cả xóm đều biết bởi cái giọng sang sảng giữa buổi trưa thanh vắng của chú đưa thư “Nhà…có thư ! Nhà… có thư !”. Cái xe tịch tang có tiếng máy nổ to như xe ba-gác máy ầm ỉ xé tan cái bầu không khí yên tịnh của buổi trưa ấy, vậy mà chẳng làm ai phiền lòng, nghe tiếng máy xe từ đầu ngõ là mọi người đều tất tả chạy ra... đứng chờ. Bây giờ cái cảm giác trông ngóng ấy cũng khác, ít nôn nao hẳn bởi chỉ cần gõ bàn phím là có thể nói chuyện với nhau ngay dù khoảng cách địa lý có xa đến mấy.

 

Bởi kiểu nhận thư rình rang như thế nên ai có thư là cả nhà đều hay biết. Người xưa chả bảo là nhìn nét chữ có thể đoán biết tính cách của con người ta; thế nên ngày ấy mấy chị em cứ hay cầm phong thư nhìn nét chữ đoán già đoán non về những “anh bạn” chưa biết mặt rồi xì xầm, bàn tán. Thời đó chỉ có chị Hai chị Tư là thường xuyên có thư từ nơi xa… Vậy là mỗi lần cả hai có thư là được dịp cho những đứa còn lại làm... "thầy bói".

 

Nét chữ trên phong thư mà kiểu cọ quá thì được xuýt xoa khen nhưng kèm theo đấy là cái chậc lưỡi, lắc lắc đầu... y da... Chữ viết bay bướm thế này thì phải coi chừng đấy... Chữ viết thể hiện tính người”. Hôm nào nhìn nét chữ nguệch ngọac thì người này nhăn nhó còn người kia bảo Chữ cua bò thế này chắc học hành dở ẹc.... Để rồi người nhận thư tức anh ách vì lũ em quái quỷ dám “phê bình người lớn” nhưng chẳng làm gì được, còn lũ nhóc như tụi tôi được một phen hả hê vì “trả thù” được những lúc bị bêu rếu châm chọc vì lười biếng. Bây giờ thì cũng khó có cơ hội để làm... "thầy bói" như thế bởi hầu như mọi thứ đều được đánh máy hết, cứ gõ gõ là xong ngay, vừa nhanh vừa trình bày đẹp lại dễ đọc không sợ phải ngồi đoán mò khi gặp chữ viết loằng ngoằng như “chữ bác sĩ”.

 

Ấy vậy mà đôi khi lại “thèm” lắm một lá thư viết tay của “ai đó” để cứ mân mê đọc đi đọc lại nhiều lần những lời nhắn nhủ bằng những nét bút xiên xiên thân thương mà nghe hạnh phúc cứ lăn tròn, lăn tròn theo từng con chữ…

 

Thèm... thèm lắm ai ơi... !

 

Blogger Hạ Đan

(26/02/2008)

BÀI MỚI NHẤT
14/01/2019(Xem: 31)
Mười năm bóng mẹ qua đi. Lòng con trĩu nặng cực kỳ nhớ thương Vào chùa khói quyện mùi hương Trông lên ánh mẹ vấn vương trăm chiều Hồn quê lắng đọng muôn điều Thương cho con trẻ nặng nhiều ước mong Những ngày tháng đọng long đong Sắp vào ký ức trắng trong sau này
14/01/2019(Xem: 92)
Hội Ái Hữu Sư Phạm Qui Nhơn Nam Cali Họp Mặt Tất Niên Mậu Tuất
11/01/2019(Xem: 107)
Hằng năm ở miền Nam Cali vào đúng ngày Tết Dương Lịch thì thành phố Pasadena đã tổ chức diễn hành Rose Parade để chào mừng Tết Tây ở xứ Mỹ mà mình đã giới thiệu rồi. Giờ nhắc tới người Việt mình thì tuy sống ở xứ người, mà có những người vẫn nhớ vể Tết Ta ở quê mình...
07/01/2019(Xem: 118)
Vũ Đoàn LTQN tích cực tập dợt một nhạc cảnh đóng góp cho ngày Đại Lễ Đống Đa.
04/01/2019(Xem: 89)
Tôi vốn không phải là dân Sài Gòn. Tôi là thằng con trai miền Trung vô Sài Gòn kiếm cái chữ từ những năm cuối của thập niên sáu mươi, đầu bảy mươi của thế kỷ trước. Là thằng sinh viên nghèo tự lập chẳng ai nuôi nên tôi chỉ quanh quẩn ở những xóm lao động của Sài Gòn hoa lệ thời ấy.
03/01/2019(Xem: 78)
Thoắt đó mà đã hơn bốn mươi năm chúng ta rời xa mái trường Trinh Vương xa thày, cô, các soeur và bạn bè thương yêu cũ. Ước mong được lần nào đó được trở về nơi chốn cũ, tìm lại những ngày xưa thân ái, tìm lại kỷ niệm một thời áo trắng sân trường có lẽ là nỗi khát khao của nhiều người trong chúng ta . . .