“Thèm” nhận một lá thư viết tay

03/11/20181:22 CH(Xem: 378)
“Thèm” nhận một lá thư viết tay

nhatky

Hộp thư ở nhà hôm nay xuất hiện một “lá thư lạ”. Cầm lá thư với những nét bút viết tay màu mực xanh lại cứ thấy bồi hồi một niềm vui khó tả.

 

“Lạ” ở đây là về hình thức chứ “bên trong” thì “quen”, quen lắm. Người gửi là một người bạn thỉnh thoảng vẫn liên lạc qua e-mail, chat… Vậy mà hôm nay giống như được gặp lại một người bạn cũ của một thời đã xa lắm. Ừ mà thật ra thì cũng đã khá lâu rồi nay mới gặp lại nét chữ của bạn ngày xưa. Nét bút phóng khoáng nhưng lả lướt đã từng giúp cho tờ báo tường của lớp “nổi tiếng” khắp trường.

 

Tôi mân mê phong thư, miết nhè nhẹ từng hàng chữ ngoài phong bì một lúc khá lâu chỉ vì muốn giữ cảm giác bâng khuâng ấy dài thêm chút nữa. Cái cảm giác mà đã khá lâu rồi nay tôi mới có dịp gặp lại. Nhớ lại nhiều năm cũ khi internet, mail, chat vẫn còn là một thứ xa lạ thì việc “liên hệ”, nhắn tin cho nhau chỉ toàn nhờ vào bưu điện. Viết một lá thư cho bạn, cho người thân ở xa cứ nhấp nha nhấp nhỏm tính từng ngày từng giờ.

 

Có khi đi ra đi vào tự hỏi “Không biết bên đó nhận được thư chưa ta...”; rồi ngẩn ra một lúc... đếm đếm... rồi tự trả lời... Chắc rồi... hết chừng ấy ngày còn gì…”. Cứ thế lại tiếp tục điệp khúc đi vào đi ra ngóng chờ hồi âm... Rồi tính tính, đếm đếm... Nhớ những buổi trưa vắng nghe tiếng xe máy ầm ĩ đổ xịch trước cổng là vui khấp khởi bỏ hết những thứ đang làm dở, chạy cho thật nhanh ra trước nhà để được là người đầu tiên nhận thư. Hồi đó cả xóm chẳng có nhà nào có hộp thư nên mỗi lần nhà nào có thư thì cả xóm đều biết bởi cái giọng sang sảng giữa buổi trưa thanh vắng của chú đưa thư “Nhà…có thư ! Nhà… có thư !”. Cái xe tịch tang có tiếng máy nổ to như xe ba-gác máy ầm ỉ xé tan cái bầu không khí yên tịnh của buổi trưa ấy, vậy mà chẳng làm ai phiền lòng, nghe tiếng máy xe từ đầu ngõ là mọi người đều tất tả chạy ra... đứng chờ. Bây giờ cái cảm giác trông ngóng ấy cũng khác, ít nôn nao hẳn bởi chỉ cần gõ bàn phím là có thể nói chuyện với nhau ngay dù khoảng cách địa lý có xa đến mấy.

 

Bởi kiểu nhận thư rình rang như thế nên ai có thư là cả nhà đều hay biết. Người xưa chả bảo là nhìn nét chữ có thể đoán biết tính cách của con người ta; thế nên ngày ấy mấy chị em cứ hay cầm phong thư nhìn nét chữ đoán già đoán non về những “anh bạn” chưa biết mặt rồi xì xầm, bàn tán. Thời đó chỉ có chị Hai chị Tư là thường xuyên có thư từ nơi xa… Vậy là mỗi lần cả hai có thư là được dịp cho những đứa còn lại làm... "thầy bói".

 

Nét chữ trên phong thư mà kiểu cọ quá thì được xuýt xoa khen nhưng kèm theo đấy là cái chậc lưỡi, lắc lắc đầu... y da... Chữ viết bay bướm thế này thì phải coi chừng đấy... Chữ viết thể hiện tính người”. Hôm nào nhìn nét chữ nguệch ngọac thì người này nhăn nhó còn người kia bảo Chữ cua bò thế này chắc học hành dở ẹc.... Để rồi người nhận thư tức anh ách vì lũ em quái quỷ dám “phê bình người lớn” nhưng chẳng làm gì được, còn lũ nhóc như tụi tôi được một phen hả hê vì “trả thù” được những lúc bị bêu rếu châm chọc vì lười biếng. Bây giờ thì cũng khó có cơ hội để làm... "thầy bói" như thế bởi hầu như mọi thứ đều được đánh máy hết, cứ gõ gõ là xong ngay, vừa nhanh vừa trình bày đẹp lại dễ đọc không sợ phải ngồi đoán mò khi gặp chữ viết loằng ngoằng như “chữ bác sĩ”.

 

Ấy vậy mà đôi khi lại “thèm” lắm một lá thư viết tay của “ai đó” để cứ mân mê đọc đi đọc lại nhiều lần những lời nhắn nhủ bằng những nét bút xiên xiên thân thương mà nghe hạnh phúc cứ lăn tròn, lăn tròn theo từng con chữ…

 

Thèm... thèm lắm ai ơi... !

 

Blogger Hạ Đan

(26/02/2008)

BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 197)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 158)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 138)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 147)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 214)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 185)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này