SECURITY DISTANCE (KHOẢNG CÁCH AN TOÀN)

29/11/201612:00 SA(Xem: 1822)
SECURITY DISTANCE (KHOẢNG CÁCH AN TOÀN)
jinglebell-content

SECURITY DISTANCE (KHOẢNG CÁCH AN TOÀN)

Trần Thụy Mân

Ở các nước tự do nói chung, ở Mỹ nói riêng, tại những nơi công cộng, khi sắp hàng chờ đến lượt mình, hay đơn giản chỉ là việc đi đứng ở các nơi đó, người ta phải giữ một khoảng cách, được biết với cái tên là khoảng cách an toàn (security distance). Nếu tưởng tượng cánh tay của bạn là bán kính, thì cái đường tròn vô hình 360 độ xung quanh bạn sẽ là"khoảng cách an toàn". Nếu mình không giữ khoảng cách đó, người xung quanh mình sẽ có cảm giác không thoải mái, gần như là sự an toàn của họ bị xâm phạm vậy! Nói vậy nhưng dân Mỹ không lạnh lùng, họ khá thân thiện. Họ thường bắt chuyện với bạn, nói những câu chuyện vô thưởng vô phạt, hay những câu chuyện tếu để cùng cười với nhau cho vui trong khi đứng trong hàng chờ đợi.

Biết được điều này là một chuyện, nhưng thực hiện được lại là một chuyện khác. Trước khi qua Mỹ, tôi có được nghe nói và hiểu điều này, nhưng vì sống ở Việt Nam đã quá lâu, tôi cũng đã từng chen lấn ở nơi công cộng, vì nếu không chen thì chẳng bao giờ có thể tới lượt mình. Người ta không chịu hiểu rằng nếu không ai chen lấn, cứ theo thứ tự rồi cũng sẽ được phục vụ thì công việc sẽ được trôi chảy, ít tốn thời gian hơn. Khi mới đến Mỹ, tôi không xác định được ngay khoảng cách nào là đủ cho “security distance”, bởi vậy thời gian đầu, trong vô thức, có lúc tôi đã xâm phạm khoảng cách đó. Mỗi lúc vậy, ông xã lại nhẹ nhàng nhắc:” Em đứng gần người ta quá rồi đó em!” Giờ nói ra vẫn còn thấy xấu hổ, những lúc đó tôi hay tự ái, nghĩ là sao anh ấy hay "sửa lưng" mình, và có lúc còn muốn “đổ quạu” với anh nữa.

Một lần nọ cũng khá lâu rồi, chúng tôi về thăm quê. Từ San Francisco về Việt Nam chúng tôi phải ghé Taiwan mấy tiếng đồng hồ. Đa số hành khách trong chuyến đi là người Việt Nam. Rảnh rỗi trong lúc chờ đợi tôi thường ngắm nhìn quanh quất, và quan sát được một điều vô cùng ngộ nghĩnh: Cũng số hành khách đồng hương ấy của tôi, khi đứng chờ làm thủ tục ở San Francisco thì họ rất lịch sự, không chen lấn, giữ cái “ khoảng cách an toàn” rất tốt. Vừa đến Taipei, là họ giống như có ai “nhập” vô vậy, bắt nhịp ngay với thói quen cũ, vừa vào hàng để chờ phục vụ là họ đã bắt đầu đùn đẩy nhau, đứng sát vào nhau, như sợ trễ một chút là người ta sẽ bắt mình phải ngủ lại ở Taipei vậy!

Mùa hè rồi tôi có người bạn đi du lịch Pháp về, kể lại câu chuyện đêm đó gia đình chị đứng chờ để được xem đèn sáng ở tháp Eiffel. Mỗi đêm sau khi mặt trời lặn, 20000 ngọn đèn điện trên tháp sẽ được thắp sáng và nhấp nháy theo những kiểu khác nhau trong năm phút sau khi đồng hồ điểm giờ, cứ mỗi giờ họ đều làm như vậy cho đến 1 hay 2 giờ sáng tùy theo mùa của năm. Gia đình chị đứng cạnh một gia đình người Tây Ban Nha. Người chủ của gia đình là một người con trai có hiếu, một người chồng và cha tốt, anh đến sớm, tìm được một chỗ tốt, có thể thấy rõ được cảnh tháp để dành cho mẹ mình (ngồi trong xe lăn), vợ và hai cô con gái. Hai gia đình trong lúc đợi cũng đã trao đổi vài câu chuyện thân mật với nhau. Độ 10 phút trước khi đèn được thắp sáng thì có một đoàn xe bus cho những người du khách mới đến. Họ đã biết giờ giấc, nên đợi đến phút cuối mới chở khách đến.

Đa số những người khách mới đến nầy là người Tàu đi du lịch theo đoàn. Điều quái gở là họ đến sau, nhưng cứ chen vào chiếm những chỗ tốt, có người còn dùng khuỷu tay để thục người này, đẩy người khác mà tiến lên trong khi những người đến trước đang chờ đợi một cách hết sức trật tự. Họ lấn cả bà bác người Tây Ban Nha đang ngồi trong xe lăn. Người con trai thấy vậy bực mình cũng gắng chiếm chỗ lại cho mẹ. Gia đình bạn tôi, thấy khó chịu cho “người hàng xóm ” Tây Ban Nha của mình, cũng đã dùng khuỷu tay , cùi chỏ, lấn lại với tụi kia để bà bác trong xe lăn có thể xem được đèn. Nghe chị kể, tôi đã hình dung một cảnh rất buồn cười: Gia đình chị bạn tôi người Tàu( 100% Tàu, dù cả đại gia đình sinh ra và lớn lên ở Mỹ đã 3,4 thế hệ), đã làm cái việc vi phạm cái “security distance “ ấy, để “cứu” một gia đình người Tây Ban Nha khỏi bị “sự xâm lăng” của cái đám cùng chủng tộc với mình!!!

Bây giờ đám cán bộ Cộng Sản cao cấp và thương nhân của Tàu đã giàu lắm. Họ mặc đồ hiệu đẹp đẽ không thua gì người Tây phương bản xứ, nhưng hành vi của người tử tế văn minh thì lại là những thứ không thể mua được bằng tiền.

“Security distance”, một khoảng cách chỉ bằng chiều dài cánh tay ta, nhưng phải còn rất lâu nhiều người mới với tới được!

BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 336)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 280)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 237)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 267)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 345)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 294)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này