Nền giáo dục thực dụng của Hoa Kỳ

10/03/20176:45 SA(Xem: 9732)
Nền giáo dục thực dụng của Hoa Kỳ


Nguồn Đặc San LTQN 2016

 

Từ khi rời khỏi ghế nhà trường, tôi nghĩ mình đã đi vào ngả rẽ của đời và không bao giờ trở lại việc học hành, giáo dục nữa. Nhưng đời là những gì tình cờ không biết trước được. Tôi đưpợc định cư ở Hoa Kỳ và đây chính là môi trường giúp tôi học hỏi và tìm hiểu những kiến thức mới. Tôi trở lại Đại Học. Vừa đi làm vừa đi học rất bận rộn, nhưng tôi thích cuộc sống hiện thời. Tuổi  thanh xuân không còn, nhưng tôi quay lại với tuổi học trò. Mỗi chiều sau giờ  làm, tôi mang ba-lô đến trường như người chiến binh ra trận. Nhưng người chiến binh ở đây không phải đương đầu với kẻ thù bằng súng đạn, mà đương đầu với những kiến thức nằm sâu trong những cuốn sách dày cộm.


 Sau bảy năm tôi tốt nghiệp Đại Học và hoàn tất chương trình Sư Phạm. Tôi  xin được việc dạy Toán và Khoa Học. Sau mười năm dạy tôi phải về hưu vì đến  tuổi. Tiền hưu quá ít, tôi quay lại nghề dạy với tính cách là một Substitute Teacher. Với công việc mới, tôi có cơ hội dạy nhiều trường và nhiều học sinh  khác từ lớp Mẫu Giáo đến lớp 12 (K – 12). Tôi cũng có dịp tìm hiểu và nhìn kỹ chương trình giáo dục ở Mỹ. Nền giáo dục này nhằm trau dồi kiến thức cho một đứa trẻ từ Mẫu Giáo đến lớp 12 để sẵn sàng bước vào Đại Học.

Bài viết này chỉ trình bày một phần rất nhỏ những thực dụng trong giáo dục Hoa Kỳ của một người trong nghề từ các lớp Tiểu Học đến Trung Học, không đề cập đến những lớp cao hơn. Nền giáo dục Mỹ quá rộng lớn, việc nghiên cứu chỉ dành cho các nhà chuyên nghiệp viết sách và tài liệu.

 

Dựa vào những giáo trình và tiêu chuẩn giảng dạy (Curriculum and Standards), nền giáo dục Mỹ rất thực dụng được áp dụng ngay từ lớp Mẫu Giáo. Một đứa trẻ bước vào lớp Mẫu Giáo không những được dạy tập đọc, tập đếm, tập viết, mà còn được dạy sử dụng những vật dụng trợ giúp cho việc học; tập thói quen học với bạn(partners), hay học với nhóm (groups). Giáo viên chỉ dẫn một học sinh Mẫu Giáo biết nói chuyện và chia sẻ ý tưởng của mình với bạn cùng lớp qua những hình ảnh hay những thú vật được tạo hình bằng vật dụng mà đứa bé ưa thích. Một đứa trẻ cầm trên tay một con teddy bear, bunny hay một tấm hình gia đình, đứng giữa các bạn cùng lớp ngồi chung quanh để giới thiệu tên và tại sao em thích vật chơi hay hình ảnh này; là phương pháp giúp cho trẻ mạnh dạn ăn nói lúc trình bày những ý tưởng, những sáng kiến khi lên những lớp cao hơn.

 

Trong lớp học, học sinh không phải ngồi một chỗ trên bàn để làm bài mà được thay đổi (switched) vị trí từ bàn đến tấm thảm trên sàn lớp học; được di chuyển từ vị trí (center) nầy đến vị trí khác rất là linh động. Một học sinh khi học xong chương trình lớp 8 (K – 8) là đã được trang bị một kiến thức căn bản về Đọc, Viết, Toán Học và KhoaHọc.

 

Về tập đọc, học sinh phải biết hòa mình vào bài đọc, biết thời gian và nơi chốn (plot) của câu chuyện xảy ra, biết phân tích những phân đoạn theo thứ tự của câu chuyện (setting), vai trò của các nhân vật (characters) chính, phụ. Học sinh phải biết đại ý (main idea) và chiều sâu của bài đọc (theme) muốn dạy những gì ? Học sinh không phải học những bài văn quá cổ, mà thường đọc những bài viết hiện hành phản ánh đa dạng văn hóa của nước Mỹ.

Các giáo viên (teachers) - cách gọi của Mỹ rất chuẩn - là những người dạy từ Mẫu Giáo đến lớp 12 (K – 12), không gọi là giáo sư (professor) đối với những người dạy Trung Học như ở Việt Nam. Giáo viên không phải là người chỉ đứng trên bục giảng nói lên những kiến thức, rồi học sinh ngồi bên dưới lắng nghe và tiếp nhận làm của mình.

Việc giáo dục theo phương pháp xưa chỉ đưa vào đầu học sinh một mớ kiến thức rời rạc mà chúng không thể tiêu hóa được. Việc giáo dục một chiều nhằm giúp học sinh nhớ thuộc lòng để làm bài thi lấy bằng cấp, nhưng không giúp cho học sinh cách suy luận mở mang kiến thức và tìm kiếm những cái mới.

Lớp học ở Mỹ không có bục giảng cho giáo viên. Giáo viên không phải là người đứng trên cao giảng dạy, mà phải đến gần (tiếp cận) với học sinh để kiểm soát, tìm hiểu và điều chỉnh cách giảng dạy để được hữu hiệu hơn. Theo phương pháp sư phạm ở Mỹ, sự gần gũi hay tiếp cận với học sinh là phương cách tốt của giáo dục; giáo viên phải tự giới hạn thời gian ngồi ở bàn thầy giáo.

 

Để hoàn tất lớp 12 và tiếp tục việc học trên Đại Học hay theo học các ngành nghề trung cấp, các học sinh phải hoàn tất chương trình toán Calculus AP, về Anh Ngữ như Luận Văn hay Văn Chương (English Composition or Literature), những kiến thức căn bản về Lý, Hóa, Sinh Học, Kinh Tế, Ngoại Ngữ, Lịch Sử Hoa Kỳ, về Tổ Chức Chính Quyền, và Hiến Pháp Hoa Kỳ, Lịch Sử Thế Giới. Học sinh phải thành thạo sử dụng computer trong chương trình học và thi. Ngoài ra học sinh được chọn những môn học nhiệm ý như : Hội Họa, Âm Nhạc, Kịch Nghệ, Khiêu Vũ, v.v... Nhìn chung, theo chương trình giảng dạy, một học sinh sau khi xong lớp 12 thì đã được trang bị những kiến thức căn bản cần thiết.

 

Xã hội Mỹ là một xã hội đa dạng sắc tộc và văn hóa. Trong trường học ở Hoa Kỳ ngày nay, giáo viên cũng phải được chuẩn bị để dạy sĩ số học sinh đa dạng trong lớp học. Giáo viên phải hiểu và tôn trọng những khác biệt về văn hóa của học sinh. Trong những năm gần đây, những lớp học ở Hoa Kỳ thay đổi rất nhanh. Trong năm 1980, sĩ số học sinh da màu chiếm 20%; vào năm 2000, con số đó đã tăng lên 40%. Ngày nay, tôi đi dạy trong một số lớp học mà con số học sinh gốc Mễ (Hispanics) lên đến 80%. Nền giáo dục Mỹ đã cố tạo sự bình đẳng cho tất cả học sinh. Trong lớp học mọi học sinh đều được cư xử bình đẳng. Có những chương trình dành riêng cho học sinh vừa đến Mỹ còn yếu kém về Anh Ngữ. Những học sinh có cha mẹ thuộc thành phần có lợi tức thấp (low income) thì được giúp đỡ các bữa ăn miễn phí của nhà trường và được đưa đón đến trường bằng xe bus.

Để đạt hiệu quả cao trong giáo dục, nhà trường không phải đơn độc lo giảng dạy mà phải liên kết với phụ huynh và cộng đồng (parents and community), để chia sẻ những tin tức và nhờ sự giúp đỡ của cha mẹ. Một đứa trẻ không thể thành công nếu không có sự hổ trợ của gia đình. Trong giáo dục Mỹ có câu : “Cha mẹ là người thầy trước tiên của đứa trẻ” - (Parents are the first teacher of the child). Phụ huynh và cộng đồng là hai yếu tố cần thiết giúp cho học sinh đạt thành quả tốt.

Câu hỏi đặt ra là Hoa Kỳ đứng đầu thế giới trên nhiều lãnh vực, nhưng giáo dục lại không đứng đầu. Trong các kỳ thi quốc tế, điểm thi của các học sinh Mỹ từ năm này qua năm khác không tăng, trong lúc các thí sinh của Nhật, Đài Loan và Nam Hàn đã vượt qua Mỹ. Những người và định chế có trách nhiệm vầ giáo dục Mỹ đã nhìn thấy yếu điểm này và luôn cải tiến sách giáo khoa, đào tạo giáo viên, phương pháp dạy Toán và Khoa Học để đáp ứng với nhu cầu của thế kỷ 21. Vả lại, nền giáo dục Mỹ không nhằm đào tạo những học sinh để đi thi, mà nhằm đào tạo những công dân hữu ích, biết suy luận, tìm kiếm, nghiên cứu và phát minh những cái mới.

 

Tóm lại, hệ thống giáo dục thực dụng của Hoa Kỳ nới lỏng tính cách khắt khe và học thuộc lòng. Phương cách này nhằm phát triển trí tuệ tốt hơn, đó là những gì mà học sinh cần thiết để thành công trong đời. Những hệ thống giáo dục khác dạy học sinh làm bài thi. Nền giáo dục Hoa Kỳ dạy học sinh cách suy luận. Chính phẩm chất này hẳn đã giải thích tại sao Hoa Kỳ đã tạo được nhiều khoa học gia, nhà sáng chế, doanh nhân, những người dám mạo hiểm. Phẩm chất này đã giúp Hoa Kỳ sản sinh hàng tá các nhà đoạt giải Nobel và giữ vị trí hàng đầu thế giới.

 

Quách Tứ 

BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 896)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 816)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 697)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 731)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 826)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 733)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này