02/12/2018(Xem: 1651)
Ngày xưa em nói yêu bông hoa hồng Làm anh băng rừng tìm kiếm khắp nơi Anh đi chinh chiến mịt mờ xa xôi Ngăn sông cách núi tìm về cho em Nhưng em, em đâu có biết dù tình anh tha thiết Gần nhau em nói yêu anh chân thành Giờ anh lên đường giành lấy quê hương Xa xôi vẫn nhớ một màu hoa xưa Ngăn sông cách núi tìm về cho em Em ơi, xin em giữ lấy kỷ niệm trong tay
22/11/2018(Xem: 1708)
Suốt hai mươi năm qua, ta vẫn nhớ trước sau đời ta Suốt hai mươi năm qua, ta vẫn nhớ trước sau đời ta Bầu trời nghìn năm bao la, đời vẫn cứ lao tù Người vì tự do cứ đi, đi hoài dù không hề tới Nhờ còn vòng tay nhân ái, ta mới đến bến bờ Gục đầu dằn nỗi đắng cay, cố dắt díu nhau về đây
22/09/2018(Xem: 1875)
Đêm nay trăng sáng quá anh ơi, Sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc hai màu. Lênh đênh trên sóng nước mông mênh, Bao đêm lạnh lẽo em chờ mong gặp bóng chàng. Vượt rừng vượt núi đến đầu làng, Đò em trong đêm thâu sẽ đưa chàng sang vĩ tuyến. Phương Nam ta sống trong thanh bình, Tình ngát hương nồng thắm bên lúa vàng ngào ngạt dâng...
05/08/2018(Xem: 2345)
Xếp áo thư sinh vui bước đăng trình mười sáu tròn trăng Ghi trên báng súng lời thề chinh nhân tám hướng thành gần Gió buốt mâу ngàn, tàn đêm khe núi đâu dễ sờn lòng người đi cho những người mình thương mến cho tương lai, cho tim ước vọng ngàу nào hoa cài lên vai áo ...
28/06/2018(Xem: 2395)
Đất Nước Tôi Sáng tác Trúc Hồ Tiếng hát Ca Sĩ SBTN TV
30/04/2018(Xem: 1846)
Một bài hát hiếm hoi viết về 30 April 1975 của một nhạc sĩ Mỹ. Theo ông là một ngày tang thương đổ xuống đầu nhân dân Miền Nam qua hình ảnh Sài Gòn, tất cả mọi người đều phải chạy loạn kiếm lối thoát trước khi màn đêm phủ xuống được diễn tả ở cuối bài.
28/04/2018(Xem: 1826)
Tôi bước đi, khi Sài Gòn trong cơn hấp hối Ôi ! Sài Gòn chờ đợi thở hơi cuối cùng Tôi bước đi Tân Sơn Nhất lửa khói ngập trời khu thương xá cửa khép cuộc đời những con tầu ngơ ngác ra khơi. Tôi bước đi, qua đường rừng chông gai, tăm tối Như cuộc đời ở lại từ khi mất người Tôi bước đi, như con rết lê lết cuộc đời như thân bướm đôi cánh rã rời lấy u sầu che dấu tả tơi...
08/04/2018(Xem: 1761)
Bạn Hữu Hương Xưa Qui Nhơn Chúc Mừng Sinh Nhật Kim Loan
16/03/2018(Xem: 1744)
Hôm nao hè đến bên cổng trường Nhìn hoa nở tím hồn vấn vương Nơi đây không có màu phượng thắm Xin gọi hoa này "Phượng Tím" thương Phượng thắm ngày xưa giờ ở đâu Xa em man mác nỗi u sầu Nhặt hoa Phượng Tím tìm bóng cũ Ngày về gặp lại chắc còn lâu ...
03/03/2018(Xem: 2731)
... Vào đúng thời điểm giao thừa, ngọn đèn bão dưới chiến hào thắp sáng lên như đón chào năm mới thì cũng là lúc những tràng súng liên thanh nổ rền từ chốt tiền tiêu. Khi ấy vào buổi tinh mơ của trời đất giao hòa, vạn vật như hòa quyện vào trong tôi, có hồn thiêng của sông núi, có khí phách của tiền nhân. Tôi nghe tâm hồn nghệ sĩ của mình rộn lên những xúc cảm lạ thường, làm nảy lên những cung bậc đầu tiên của bài Phiên Gác Đêm Xuân :
BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 39)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 53)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 67)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 60)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 89)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 100)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !