Tiếng hát trên xe đò

05/11/20176:00 SA(Xem: 3774)
Tiếng hát trên xe đò
thuongbinh 01
(ảnh : Internet)

Thường thì viết về – viết, chớ không phải sáng tác - một bản nhạc nào đó tôi thấy không khó mấy; nhưng với nhạc phẩm rất quen thuộc và gần gũi với mình là Rừng Lá Thấp của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh trong video này sao tôi thấy thật khó quá.

 

Một Thương Binh VNCH đã hát bài ca ấy trên chuyến xe đò.

 

Đã năm lần bảy lượt “gõ rồi xóa, xóa rồi gõ” những con chữ đầu tiên cho tạp bút này mà tôi vẫn chưa viết xong.  

 

Nói thật, hình ảnh người thương binh cũ với nét mặt đầy thương cảm của hành khách trên chuyến xe đò đã khiến tôi xúc động vô cùng. Tôi đã coi đi coi lại video này nhiều lần, mà lần nào cũng nghẹn ngào và nước mắt lưng tròng.

 

Người thương binh cũ ấy với vóc dáng gầy còm tiều tụy ôm cây đờn guitar cũ kỹ, rê từng bước một chập choạng trên “đôi chân – một thật một gỗ” của mình, cất tiếng hát

 


Từ máy thu thanh cô nàng vừa ca 
            “Trọn kiếp yêu anh lính khổ xa nhà”             
Giữa rừng già vang tiếng hát thật cao 
Nhưng giữa
rừng già tôi có thấy gì đâu ?

 

Hình ảnh ấy gợi tôi nhớ lại mình trong Mùa Hè Đỏ Lửa với chiếc nạng gỗ mà Quân Y Viện cấp cho. Tôi về nhà trên đôi nạng gỗ trong vòng tay ấm áp, giữa nỗi đau, giữa nụ cười gượng của ba má và anh chị em tôi. Đau vì tôi bị thương, gượng cười là an ủi và mừng vì tôi “vẫn còn đây”. May mà tôi không bị thương tật suốt đời.

 

Như đã quá quen với hoàn cảnh thương tật bất hạnh của mình, giọng hát người thương binh cũ ấy vẫn thản nhiên, vẫn rõ ràng và lanh lảnh...

 

Rừng lá xanh xanh cây phủ đường đi 
Thành phố sau lưng ôm mộng ước gì 
Tôi là người đi chinh chiến dài lâu 
Nên mộng ước đầu tôi nghe đã chìm sâu

 

Và, hành khách - những người đầy lòng trắc ẩn dành cho người thương binh ấy, tuy không nói lên lời nào, nhưng nét mặt vẻ mặt của họ đã nói lên tất cả...

 

Không sao diễn tả hết được vẻ mặt đầy trắc ẩn và thương cảm của cô hành khách trẻ. Rõ ràng tôi đã thấy cô thổn thức (có lẽ có kèm theo tiếng thở dài) khi quay đầu nhìn và lắng nghe anh hát - tiếng hát không phải của một danh ca, tiếng hát thường thôi mà lại thật sâu lắng, tiếng hát cất lên từ nhịp đập con tim... Cô đã trân trọng nhặt lên chiếc mũ của anh rơi xuống sàn xe, đã mua giúp anh một xấp vé số và trả một xấp tiền cùng cái mũ.

 

Vẻ trầm tư của hành khách trên xe đò đã nói lên tâm trạng đau lòng, xót thương của họ trước hoàn cảnh này. Dường như họ cũng có ông, cha, chồng, con, anh, em... cùng cảnh ngộ như thế. Đôi mắt họ đăm chiêu nhìn về một chốn xa xăm nào đó nơi có hình ảnh người thân không may mắn của mình trong quá khứ hay hiện giờ...

 

Và, Người Thương Binh VNCH ấy vẫn an lòng, tươi cười mời gọi và chúc mọi người “Mua giúp giùm con chú ơi... Chiều nay dzô độ... Các thần tài gõ cửa, thay đổi cuộc đời... Chú ơi... !”.       

 

Rừng Lá Thấp

Sáng tác Trần Thiện Thanh – Tiếng hát Người Thương Binh VNCH

 

 

Rừng lá xanh xanh cây phủ đường đi 
Thành phố sau lưng ôm mộng ước gì 
Tôi là người đi chinh chiến dài lâu 
Nên mộng ước đầu tôi nghe đã chìm sâu. 

Từ máy thu thanh cô nàng vừa ca
"Trọn kiếp yêu anh lính khổ xa nhà" 
Giữa rừng già vang tiếng hát thật cao 
Nhưng giữa rừng già tôi có thấy gì đâu ?

...   ...   ...

 

Phạm Lê Huy

(Los Angeles, Nov. 4/2017)

BÀI MỚI NHẤT
19/02/2020(Xem: 170)
Sài Gòn khi đó vẫn còn chưa lớn rộng như bây giờ. Đường Nguyễn Văn Thoại (ngang khu chợ Tân Bình bây giờ) vẫn rậm lá rừng cao su. Thậm chí đoạn từ Lăng Cha Cả đến ngả tư Bảy Hiền, trên đường Hoàng Văn Thụ bây giờ, vẫn còn là khuôn viên của một trung tâm khảo cứu nông nghiệp.
12/02/2020(Xem: 175)
Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...
11/02/2020(Xem: 249)
Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan
17/01/2020(Xem: 393)
Thư Mời Đại Hội SPQN tại Houston / Texas
10/05/2019(Xem: 1361)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 1198)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.