Xin Đời Một Nụ Cười

28/04/20182:11 CH(Xem: 690)
Xin Đời Một Nụ Cười

Tưởng Niệm 30 Tháng Tư

 

Xin Đời Một Nụ Cười

Nhạc và lời Nam Lộc - Tiếng hát (?)

 

 

Tôi bước đi, khi Sài Gòn trong cơn hấp hối
Ôi ! Sài Gòn chờ đợi thở hơi cuối cùng
Tôi bước đi Tân Sơn Nhất lửa khói ngập trời
khu thương xá cửa khép cuộc đời
những con tầu ngơ ngác ra khơi.

Tôi bước đi, qua đường rừng chông gai, tăm tối
Như cuộc đời ở lại từ khi mất người
Tôi bước đi, như con rết lê lết cuộc đời
như thân bướm đôi cánh rã rời
lấy u sầu che dấu tả tơi.

Tự do ơi tự do ! Tôi trả bằng nước mắt 
Tự do hỡi tự do ! Anh trao bằng máu xương 
Tự do ôi tự do ! Em đổi bằng thân xác.
Vì hai chữ tự do ! Ta mang đời lưu vong.


Tôi nép thân trên mảnh thuyền mong manh sương gió
Như một người tìm đường về nơi đáy mồ
Tôi bước đi vì không muốn làm kẻ tội đồ
vì tôi muốn lại kiếp con người
muốn cuộc đời còn có những nụ cười

Tự do ơi tự do ! Tôi trả bằng nước mắt 
Tự do hỡi tự do ! Anh trao bằng máu xương 
Tự do ôi tự do ! Em đổi bằng thân xác
Vì hai chữ tự do ! Ta mang đời lưu vong.

BÀI MỚI NHẤT
14/01/2019(Xem: 48)
Mười năm bóng mẹ qua đi. Lòng con trĩu nặng cực kỳ nhớ thương Vào chùa khói quyện mùi hương Trông lên ánh mẹ vấn vương trăm chiều Hồn quê lắng đọng muôn điều Thương cho con trẻ nặng nhiều ước mong Những ngày tháng đọng long đong Sắp vào ký ức trắng trong sau này
14/01/2019(Xem: 120)
Hội Ái Hữu Sư Phạm Qui Nhơn Nam Cali Họp Mặt Tất Niên Mậu Tuất
11/01/2019(Xem: 116)
Hằng năm ở miền Nam Cali vào đúng ngày Tết Dương Lịch thì thành phố Pasadena đã tổ chức diễn hành Rose Parade để chào mừng Tết Tây ở xứ Mỹ mà mình đã giới thiệu rồi. Giờ nhắc tới người Việt mình thì tuy sống ở xứ người, mà có những người vẫn nhớ vể Tết Ta ở quê mình...
07/01/2019(Xem: 137)
Vũ Đoàn LTQN tích cực tập dợt một nhạc cảnh đóng góp cho ngày Đại Lễ Đống Đa.
04/01/2019(Xem: 96)
Tôi vốn không phải là dân Sài Gòn. Tôi là thằng con trai miền Trung vô Sài Gòn kiếm cái chữ từ những năm cuối của thập niên sáu mươi, đầu bảy mươi của thế kỷ trước. Là thằng sinh viên nghèo tự lập chẳng ai nuôi nên tôi chỉ quanh quẩn ở những xóm lao động của Sài Gòn hoa lệ thời ấy.
03/01/2019(Xem: 103)
Thoắt đó mà đã hơn bốn mươi năm chúng ta rời xa mái trường Trinh Vương xa thày, cô, các soeur và bạn bè thương yêu cũ. Ước mong được lần nào đó được trở về nơi chốn cũ, tìm lại những ngày xưa thân ái, tìm lại kỷ niệm một thời áo trắng sân trường có lẽ là nỗi khát khao của nhiều người trong chúng ta . . .