Lên Sơn Định thăm anh

31/03/20195:00 SA(Xem: 1108)
Lên Sơn Định thăm anh
caudarang
Cầu Đà Rằng (xưa)

Giờ ngồi viết lại em càng thấm thía hơn khi nhớ về lần ấy cùng em Hoa lên thăm anh ở trại Sơn Định.

 

Anh biết không… 

 

Em chẳng thể nào quên được hình ảnh hai chị em ráng sức đi lên những quãng dốc cao, vừa đến đỉnh đã nằm dài ra nghỉ mệt. Rồi tiếp tục đi lên dốc cao hơn… cao hơn nữa…

Hai chị em rất sợ bị lạc đường. Theo lời hướng dẫn của dân làng, khi gặp ngã ba có cây khô to trắng mốc bị trúng bom, chỉ còn một nhánh chỉa về bên trái có tàng lá xanh và bông tím thì rẽ trái, đi thêm một quãng nữa là đến. Ấy thế mà khi gặp một ngã ba, vì ngại đường nhỏ, bọn em tiếp tục đi thêm. Đến một ngã ba nữa, em nói rẽ trái, Hoa nghi ngờ phân vân không muốn đi, nhưng vì chìu em nên rẽ theo… cầu may. Nào ngờ đi một quãng khá xa mà chẳng thấy trại đâu cả, em lo sợ, muốn quay trở lại, nhưng vì nóng lòng cho anh nên em cứ đi tiếp…

Trời tối dần, mà con đường thì càng lúc càng hun hút. Bọn em sợ thật rồi đó anh. Nhưng biết sao hơn, lỡ rồi. Nhìn quanh chỉ thấy rừng núi âm u dễ sợ. Lẫn trong tiếng thú rừng tru gầm là tiếng chân bước đi sột soạt. Hai chị em ôm chặt lấy nhau cho bớt sợ, thần kinh căng thẳng tột cùng. 

Ánh trăng rừng không đủ tỏ để soi rõ lối đi. Định thần nhìn kỹ, em thấy từng bóng người mang gạo, chống gậy leo lên dốc. Họ mang gạo bằng cách dùng quần dài của mình cột túm hai ống quần lại, đổ gạo vào rồi quàng qua cổ, trên mình chỉ còn mặc chiếc quần đùi với cái áo mà thôi.

 

Mặc dầu mệt mỏi nhưng thương hại bọn em, có vài người hỏi :

- Hai cô đi đâu trên đường này mà tối vậy ?

Hai em trả lời :

 

- Dạ… Đi thăm anh ở trên này.

 

Nhiều tiếng nói cùng một lúc :

 

- Trời đất… Mấy cô bị lạc rồi. Đây là đường xuống Sông Ba mà !

 

Rồi có người nói :

 

- Tiện chúng tôi cõng gạo về trại đây, hai chị em ráng đi theo nghe, đến đó còn có chỗ ngủ, chớ ngủ ở đây nguy hiểm lắm !

 

- Dạ… Bọn em cám ơn các anh nhiều lắm !

 

thapnhanxua
Tháp Nhạn (xưa)

Hai chị em theo toán cõng gạo đi ngược chiều mình đi hồi nãy. Vừa đi Hoa vừa nói nhỏ :


- Chị thấy em nghi ngờ vậy mà đúng không ! Hèn chi đi hoài mà chẳng thấy trại đâu !

Đi được một lúc lâu, đến chỗ tương đối trống trải và ánh trăng sáng tỏ hơn, toán cõng gạo được dừng lại nghỉ chân. Nghỉ được một lát lại đi tiếp. Và cứ thế đoàn người im lặng, lầm lũi đi về hướng trại. Lúc đó Hoa mệt lắm rồi, làm sao đi nổi nữa. Em bình tĩnh khuyên Hoa hãy ráng lên, nhưng Hoa mệt quá, cứ đòi ngủ tại đây. Em nghĩ đến anh đang mê man trên giường bệnh và nóng ruột không biết chị Hai có đem kịp sérum cho anh hay không, hay là lạc đường như bọn em thì chết ! Nếu phải ngủ tại đây không một bóng người em lo sợ quýnh cả lên, khóc không ra tiếng. Em nói với Hoa trong nước mắt :

- Em mệt, thôi lên chị cõng. Mình ráng đến chỗ anh rồi nghỉ, em ơi ! Chớ em đòi ngủ tại đây chị sợ lắm !

Hoa cũng khóc : 


- Chị cõng em sao nổi. Thôi để em vịn vai chị, mình ráng đi xem sao.

Thế rồi theo chân toán cõng gạo hai chị em cũng đến được trại. Bọn em cám ơn các anh ấy vô cùng, vì nếu không gặp họ dẫn đường thì không biết bọn em sẽ ra sao. Thật hú hồn !

 

Đến nơi, thấy khá đông người, hỏi ra mới biết đây là những thân nhân đi thăm nuôi;vì khi đến nơi thì trời đã tối, nên phải ngủ tại khu tiếp dân, chờ đến ngày hôm sau mới được thăm. Khu tiếp dân thật sơ sài, chẳng có lấy một mái lá che mưa che nắng, chung quanh toàn là những thân cây to. Chúng em mắc võng ngủ tại đó. Hoa mệt quá, lăn đùng ra ngủ. Cả ngày đường chẳng có gì cho vào bụng, sợ kiệt sức, em nhóm lửa nấu hai gói mì rồi đánh thức Hoa dậy ăn. Xong, bọn em bắt đầu kêu nho nhỏ tìm chị Hai trong đám thân nhân. Nhưng kêu hoài mà vẫn không nghe tiếng chị Hai trả lời, bọn em sợ quá, nếu chỉ cũng đi lạc nữa thì sao ! 

 

Nỗi lo sợ chị Hai bị lạc, không đem thuốc kịp cho anh khiến em trằn trọc suốt đêm, mắt cứ ráo hoảnh, không chợp được chút nào…

 

Kim Loan

(Cali, tháng 3 / 2013)

BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 39)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 53)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 66)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 60)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 89)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 100)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !