Thăm anh ở Sơn Hòa

06/04/201910:08 CH(Xem: 1144)
Thăm anh ở Sơn Hòa

xe lửaGiờ em viết lại chuyến lên thăm anh tại Sơn Hòa ở đồng bằng đây !

 

Sáng thứ Bảy (13/9/75) em đáp chuyến xe lửa lúc 7 giờ 30 sáng vào Tuy Hòa cho kịp ngày mai Chủ Nhật lên thăm anh. Đi xe lửa thú lắm anh ạ, nhưng sốt ruột ghê, mãi đến trưa mới đến nơi. Ở Qui Nhơn nắng như thiêu như đốt thế mà Tuy Hòa lại mưa tầm mưa tã. Mặc dầu đã đến nơi nhưng em vẫn lo buồn kinh khủng, vì mưa thì đường lên Sơn Hòa bị trơn trợt, vất vả lắm.

 

Tối đó em phải nghỉ tại nhà cô bạn cùng học Sư Phạm Qui Nhơn, cứ thức giấc hoài chỉ sợ ngủ quên vì xe sẽ chạy vào lúc 3 giờ sáng mà. Thế nhưng không ngờ sáng hôm sau trời lại tạnh hẵn anh ạ, lại nắng nữa chứ. Có lẽ ông Trời thương hai đứa mình và các thân nhân đi thăm nuôi khác đó anh !

 

Em đến khu tiếp đón thân nhân của trại lúc 7 giờ sáng rồi nạp giấy phép thăm anh. Thật là hú hồn nếu em không lanh trí sửa lại “họ của em cùng họ của anh” thì chắc em không được gặp anh, phải trở về thôi. Vì thủ tục thăm nuôi ngày càng gắt gao, phải là bà con dòng họ ruột thịt mới được cho thăm. Rồi cũng xong, em đã được gặp anh. Nói sao cho hết nỗi vui mừng của em khi thấy anh trong nhóm các anh từ trại ra nơi tiếp tân. Thật không ngờ, anh của em giờ thấy khỏe ra, lại đỏ da thắm thịt nữa chứ. Đó là nhờ gia đình lo lắng thuốc men tương đối đầy đủ. Thật khác hẵn hoàn toàn những ngày anh bị bệnh ở trại Sơn Định trên núi cao; tại đây nếu không dễ dãi thì có lẽ anh của em chẳng còn, vì xuống Sơn Hòa nội qui của trại không cho đem thuốc vào nữa. Lại giới hạn sự thăm nuôi, mới đầu một tuần một lần, rồi một tháng một lần, rồi ba tháng một lần, biết đâu lại còn tăng nữa. Vì thế, anh hãy nghe em cố gắng giữ gìn sức khỏe nhe anh ! Kiên nhẫn anh nhé ! Dẫu thế nào đi nữa em cũng lên thăm anh ! – “… mấy núi cũng trèo… mấy sông cũng lội… ” mà – Tin em đi !

…   …   …

 

Lâu quá rồi, hôm nay mới được lên thăm anh, em chỉ muốn ôm chầm lấy anh cho thỏa lòng mong nhớ, nhưng em nào dám… Đúng là tuy gần mà xa đó anh ạ !

 

Còn đâu nữa những lần anh đưa em ra Bồng Sơn, ngậm ngùi luyến tiếc… Rồi những phút giây em chia tay anh tại ngả ba Phan Rang, em vô tiếp Sài Gòn còn anh thì lên Đà Lạt… Và, lần này thì lại càng lâu hơn. Có lẽ em sẽ đợi anh mãi… Anh cảm động không nói nên lời, chỉ cầm tay em, phần em thì chảy nước mắt rồi. Ngày đó buồn quá anh nhỉ ! Anh tin em không ? Thời gian sẽ trả lời anh nhé ! Bọn mình đúng là “duyên nợ”, gặp nhau thật bất ngờ, tiến đến hôn nhân cũng thật mau. Thành ra em hay nhắc anh hãy suy nghĩ cho kỹ, kẻo sau này ân hận, đó là vì em sợ trong lúc anh mềm lòng nhất thời đó thôi. Thông cảm cho em nhé ! Giờ thì hai đứa mình phải chịu “luật bù trừ”; trước anh “tiến nhanh” chừng nào thì giờ phải đợi lâu chừng nấy…

 

Biết ngày nào anh được về với em anh nhỉ ? Có lẽ ngày đó còn xa… xa tít mù… Em sẽ chịu đựng, còn anh thì phải vững lòng và vượt qua mọi gian khổ đó anh !

 

Kim Loan

(Cali, tháng 2 / 2014) 

BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 52)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 58)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 76)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 68)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 98)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 106)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !