Lá Thư Tháng Tư Buồn - Cô Vương Thúy Nga

06/04/201512:00 SA(Xem: 12400)
Lá Thư Tháng Tư Buồn - Cô Vương Thúy Nga

co_thanh_tung

Houston, 5/4/2015

Các em thương mến,

Hôm nay được Trinh báo tin cô Tùng đã ra đi vì một cơn đau tim đột ngột vào ngày 4/4/2015 tại Đà Nẵng, đám tang sẽ cử hành vào ngày 8/4 và Trinh sẽ bay ra Đà Nẵng để viếng Cô Tùng vào ngày 7/4... mình không khỏi bàng hoàng thuơng tiếc ngưòi bạn cùng trường ngày xưa.

Cô Tùng trẻ hơn mình 2 hay 3 tuổi (sinh năm 1941 hay 42 mình không nhớ rõ) là cái tuổi hơn "Thất thập cổ lai hy" rồi cho nên việc chúng mình ra đi vì bệnh là chuyện tự nhiên và bình thường... Tất nhiên có sự tiếc thương trong lòng những nguời ở lại như gia đình, bạn bè, học trò ngày xưa v.v… Nhưng mình thấy cô Tùng ra đi nhanh chóng (vì tim) thì mình vẫn mừng cho Cô khỏi bị bệnh tật hành hạ như vài người khác. Cô Tùng lại độc thân không nặng gánh gia đình... nên coi như về phần cô Tùng mình thấy rất là may mắn... Mình chỉ muốn phân ưu với đại gia đình, bà con cô Tùng cũng như cầu nguyện Cô đi về cõi Tịnh Lạc An Vui.

Tuy nhiên điều mình suy gẫm và cảm động nhất khi nghe tin buồn này là gì các em biết không ? Đó là tấm lòng của các em học sinh cũ đối với cô Tùng khi Cô còn sống. Các em đã quan tâm, thường đến thăm Cô, săn sóc Cô Tùng, thậm chí kiếm việc làm cho Cô v.v… Và đặc biệt là khi Cô tuổi già sức yếu không còn khả năng làm việc, các em tự động đóng góp đưa cô vào Viện Dưỡng Lão và làm người bảo trợ, có gì là họ kêu các em. Ví dụ cô bệnh, phải nhập viện, phải thanh toán viện phí cho bệnh viện v.v… Các em đã không quản ngại thì giờ tiền bạc, có khi kéo cả chồng con lo nữa. Thật chỉ có học trò cũ Việt Nam mới có thể làm đuợc những điều này.

Năm 2011 mình về Sàigòn, các em có cho mình đi thăm cô Tùng. Cô vẫn còn khỏe mạnh, chỉ có cái lưng hơi còng và phải chống gậy... Chúng mình nói chuyện giòn dã lắm. Một thời gian sau nghe Cô bệnh và về Đà Nẵng ở với người bà con. Vừa rồi mình về Sài Gòn nhưng không đi Đà Nẵng để gặp thăm Cô Tùng được.

Hôm nay được tin buồn về cô Tùng và được Trinh cho biết sẽ đi viếng Cô trước ngày tang lễ. Mình vô cùng xúc động trước tấm lòng của một nhóm các em Cựu Học Sinh Nữ Trung Học đối với cô Tùng mà Trinh là đại diện. Mình thật rất trân trọng tình cảm này của các em đối với cô Tùng. Và mình chắc chắn rằng ở thế giới bên kia Cô Tùng đang mỉm cười chào tạm biệt chúng ta đó, vì cuối cuộc đời cô Tùng đã hạnh phúc được các học trò cũ của mình yêu mến bảo bọc và ra đi trong nỗi thương tiếc của mọi người...

Chúng ta hãy thắp nén tâm hương tiễn đưa cô Tùng về thế giới an lành và hãnh diện vì có những người bạn Cựu Học Sinh Nữ Trung Học Qui Nhơn ở trong nước cũng như ở hải ngoại đã nêu cao gương sáng về tình bằng hữu và nghĩa thầy trò.

Thương mến chúc các em và gia đình một mùa Phục Sinh bình an, hạnh phúc.

Cô Vương Thúy Nga

BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 619)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 534)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 465)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 487)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 595)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 530)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này