Lá Thư Tháng Tư Buồn - Cô Vương Thúy Nga

06/04/201512:00 SA(Xem: 12936)
Lá Thư Tháng Tư Buồn - Cô Vương Thúy Nga

co_thanh_tung

Houston, 5/4/2015

Các em thương mến,

Hôm nay được Trinh báo tin cô Tùng đã ra đi vì một cơn đau tim đột ngột vào ngày 4/4/2015 tại Đà Nẵng, đám tang sẽ cử hành vào ngày 8/4 và Trinh sẽ bay ra Đà Nẵng để viếng Cô Tùng vào ngày 7/4... mình không khỏi bàng hoàng thuơng tiếc ngưòi bạn cùng trường ngày xưa.

Cô Tùng trẻ hơn mình 2 hay 3 tuổi (sinh năm 1941 hay 42 mình không nhớ rõ) là cái tuổi hơn "Thất thập cổ lai hy" rồi cho nên việc chúng mình ra đi vì bệnh là chuyện tự nhiên và bình thường... Tất nhiên có sự tiếc thương trong lòng những nguời ở lại như gia đình, bạn bè, học trò ngày xưa v.v… Nhưng mình thấy cô Tùng ra đi nhanh chóng (vì tim) thì mình vẫn mừng cho Cô khỏi bị bệnh tật hành hạ như vài người khác. Cô Tùng lại độc thân không nặng gánh gia đình... nên coi như về phần cô Tùng mình thấy rất là may mắn... Mình chỉ muốn phân ưu với đại gia đình, bà con cô Tùng cũng như cầu nguyện Cô đi về cõi Tịnh Lạc An Vui.

Tuy nhiên điều mình suy gẫm và cảm động nhất khi nghe tin buồn này là gì các em biết không ? Đó là tấm lòng của các em học sinh cũ đối với cô Tùng khi Cô còn sống. Các em đã quan tâm, thường đến thăm Cô, săn sóc Cô Tùng, thậm chí kiếm việc làm cho Cô v.v… Và đặc biệt là khi Cô tuổi già sức yếu không còn khả năng làm việc, các em tự động đóng góp đưa cô vào Viện Dưỡng Lão và làm người bảo trợ, có gì là họ kêu các em. Ví dụ cô bệnh, phải nhập viện, phải thanh toán viện phí cho bệnh viện v.v… Các em đã không quản ngại thì giờ tiền bạc, có khi kéo cả chồng con lo nữa. Thật chỉ có học trò cũ Việt Nam mới có thể làm đuợc những điều này.

Năm 2011 mình về Sàigòn, các em có cho mình đi thăm cô Tùng. Cô vẫn còn khỏe mạnh, chỉ có cái lưng hơi còng và phải chống gậy... Chúng mình nói chuyện giòn dã lắm. Một thời gian sau nghe Cô bệnh và về Đà Nẵng ở với người bà con. Vừa rồi mình về Sài Gòn nhưng không đi Đà Nẵng để gặp thăm Cô Tùng được.

Hôm nay được tin buồn về cô Tùng và được Trinh cho biết sẽ đi viếng Cô trước ngày tang lễ. Mình vô cùng xúc động trước tấm lòng của một nhóm các em Cựu Học Sinh Nữ Trung Học đối với cô Tùng mà Trinh là đại diện. Mình thật rất trân trọng tình cảm này của các em đối với cô Tùng. Và mình chắc chắn rằng ở thế giới bên kia Cô Tùng đang mỉm cười chào tạm biệt chúng ta đó, vì cuối cuộc đời cô Tùng đã hạnh phúc được các học trò cũ của mình yêu mến bảo bọc và ra đi trong nỗi thương tiếc của mọi người...

Chúng ta hãy thắp nén tâm hương tiễn đưa cô Tùng về thế giới an lành và hãnh diện vì có những người bạn Cựu Học Sinh Nữ Trung Học Qui Nhơn ở trong nước cũng như ở hải ngoại đã nêu cao gương sáng về tình bằng hữu và nghĩa thầy trò.

Thương mến chúc các em và gia đình một mùa Phục Sinh bình an, hạnh phúc.

Cô Vương Thúy Nga

BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 52)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 58)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 76)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 68)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 98)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 106)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !