08/04/2016(Xem: 4160)
Đêm cuối năm vừa rồi, thức sớm, lòng buồn vô hạn, vừa đau đớn vừa bi phẫn... rồi thương rồi nhớ mênh mang... tôi có cảm tác mấy vần : Năm tháng qua đi, nỗi buồn ở lại, Vầng trăng khuya thao thức ngại đêm tàn, Chén trà sớm, lắng nghe mình độc thoại, Muốn trải lòng "ghềnh thác" với nhân gian... Giá mà tôi được trẻ lại 30 năm, tôi dám theo Kinh Kha bơi qua dòng sông Dịch một lần nữa xem sao !
05/04/2016(Xem: 3221)
Nếu bạn đến định cư tại Canada với ý định dùng nhiều kiểu tuyên truyền để đảo chính thể chế Canada thì xin bạn hãy dọn quần áo rời bỏ Canada về lại nơi xứ sở cũ. Ở đây không có chỗ cho tư tưởng Hồi Giáo và đạo Sharia. Nếu bạn đồng ý với bức thư này thì xin chuyển tiếp, nếu bạn không đồng ý thì xin dọn hành lý đi trở về quê cũ.
04/04/2016(Xem: 4180)
Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ Gái Sài Gòn cái mỏ cong cong Chuyện con gái Sài Gòn “mỏ” có cong không thì hông biết, chỉ biết con gái Sài Gòn có cái dẫu môi cong cong dễ làm chết người lắm, nhất là khi cánh môi be bé ấy cong lên một chữ “hônggg… ” khi đứa con trai rủ rê đi đâu, năn nỉ gì đó. Lúc đó, lấy gương ra soi, chắc cái mặt của đứa con trai đó tội lắm. Mà con gái Sài Gòn có điệu đà, õng ẹo chút thì mới đúng thiệt là con gái Sài Gòn
14/02/2016(Xem: 7225)
- Sao “kẹo” vậy… Người ta nhìn, cười kìa… ! - Kệ… Họ không hiểu nổi đâu… Đây là tách cà phê Valentine mà ! - À… Em nhớ rồi, Mười-Bốn Tháng Hai này là Valentine Day đó, anh há ! - Đúng… Đúng… ! Những sinh hoạt, những lời Chúc Mừng Năm Mới, những cái siết chặt vai, siết chặt tay, những chiếc baby trolley, những chiếc wheelchair… ngay cả ổ bánh mì và tách cà phê sữa đá này đều mang ý nghiã Valentine hết
06/02/2016(Xem: 8941)
“Ngày Xuân nâng chén ta chúc nơi nơi. Mừng anh nông phu vui lúa thơm hơi. Người thương gia lợi tức, người công nhân ấm no. Thoát ly đời gian lao nghèo khó… ”, tiếng hát vang vang trong xe làm tôi vui lên, nghe ấm lòng và cơn ngái ngủ cũng tan đi. Khác với mọi khi, tôi tăng thêm volume để nghe cho đã. Tiếng hát vang lên thật rộn rã, thật vui tươi.
28/01/2016(Xem: 7505)
... cái nhìn của chúng ta về người khác KHÔNG LUÔN LUÔN CHÍNH XÁC, thậm chí nhiều khi còn NHẦM LẪN nữa. Vì thế đừng vội xét đoán, kết án. Và cũng phải sẵn sàng THAY ĐỔI CÁI NHÌN của mình khi chúng không còn đúng với SỰ THẬT. Quan trọng hơn nữa, nếu chúng ta muốn có những thay đổi lớn trong cuộc đời mình thì trước hết phải THAY ĐỔI CÁCH NHÌN VỀ NGƯỜI KHÁC. Hãy đeo cặp kính khác rồi mọi sự sẽ thay đổi theo ta
23/01/2016(Xem: 7424)
Khi tiếp xúc với mọi người, nguyện tiếp xúc và khơi dậy những hạt giống thương yêu, hiểu biết, từ bi hỷ xả. Đó là mình đang nuôi dưỡng nhau, để xây dựng một cuộc sống an lành, hạnh phúc. Nhìn vào cái xấu của nhau, thì chẳng có ích lợi gì, mà còn thêm mệt. Rõ ràng khi mình phê bình ai, giận hờn ai, sẽ thấy mệt vô cùng. Cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nếu mình biết nhận thức theo chiều hướng tích cực, mọi người sẽ dễ thương hơn nếu mình biết khơi dậy và nuôi dưỡng hạt giống thương yêu, hiểu biết
03/01/2016(Xem: 11709)
Cậu bé “thần đồng” trở thành hiện tượng chơi piano trong cộng đồng Việt ở Mỹ này sinh ngày 31-5-2011 tại Torrance, California với tên đầy đủ là Evan Duy Quoc Le. Gia đình ban đầu mua đàn piano cho người anh lớn của Evan tập, không ngờ đó lại là cơ hội để Evan bộc lộ tài năng thiên bẩm của mình lúc chỉ mới lên 3 tuổi.
25/12/2015(Xem: 13012)
Jingle Bells (Tiếng Chuông Ngân), là một bài hát rất nổi tiếng trong chủ đề nhạc Giáng Sinh. Bài hát có sức ảnh hưởng rộng và được đa số những người quan tâm đến Lễ Giáng Sinh thuộc mọi lứa tuổi thuộc lòng và hát trong dịp này cũng như được dịch ra nhiều ngôn ngữ trong đó có Tiếng Việt. Độ ảnh hưởng và phổ biến của bài hát khiến nó nhiều lần bị nhầm tưởng là một bài hát dân ca.
21/12/2015(Xem: 13269)
Bốn mươi năm trước người Việt Nam đã nghe Giáng Sinh Trắng với một tâm trạng hoang mang khó tả trước một viễn ảnh đầy âu lo cho một tương lai bất định. Nhớ lại những ngày ấy, biết bao là ngậm ngùi xúc cảm lẫn cay đắng. Nhưng bốn mươi năm sau, có ai trong số họ còn giữ được cái cảm xúc đắng cay ấy mỗi khi nghe lại khúc nhạc Giáng Sinh năm nào. Hay họ chỉ còn thấy, như bao nhiêu người bản xứ, Giáng Sinh Trắng bây giờ cũng chỉ là...
BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 52)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 58)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 76)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 68)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 98)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 106)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !