12/09/2015(Xem: 9108)
Tình nghĩa Vợ Chồng khi có kẻ mất, Người còn đời sống sẽ ra sao ? Xin Mời đọc bài viết này để có cái nhìn - Chống Tay Đứng Dậy. Có thời ông Tư thường hay đùa, trêu chọc bạn bè rằng : “Đời người đàn ông có hai lần sung sướng: Lần cưới vợ, và lần vợ chết“. Bây giờ vợ chết, ông mới ý thức được cái câu đùa nghịch đó vô cùng bậy bạ và bất nhân, không nên nói.
10/09/2015(Xem: 7533)
“Sáng hôm đó, khoảng trước 7 giờ, không thể nhớ chính xác là 6 giờ mấy phút, như thường lệ, mình vừa ăn sáng vừa xem tin tức trên TV trước khi đi làm. Chợt trên màn hình, một cảnh tượng hãi hùng xảy ra — như nhác kiếm đi ngọt vào tim — một chiếc máy bay lao vút vào một trong hai tòa nhà của Twin – Tower, sát cạnh đó “người anh em sanh đôi của nó” đang bốc cháy
09/09/2015(Xem: 16575)
Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh được biết trong cộng đồng người Việt nhiều năm qua với chuyên khoa về hiếm muộn, vô sinh, và lựa chọn trai gái theo ý muốn. Ông đã từng làm nghiên cứu về bệnh hiếm muộn, và các bệnh ung thư của phụ nữ tại National Cancer Institute trực thuộc National Institutes of Health.
05/09/2015(Xem: 7605)
Ngày mai thức dậy ở một bãi cát thần tiên nào đó con sẽ lại gặp mẹ, gặp anh, và con sẽ lại chơi đi trốn đi tìm. Nhưng lần này thì con sẽ có các thiên thần chơi với con. Con không phải nằm úp mặt trên bãi cát lâu như thế nữa, con sẽ được vực lên và ngã đầu vào vai các thiên thần. Và con, chính con sẽ là một thiên thần trong trái tim mọi người.
05/09/2015(Xem: 7385)
Ca dao là tình tự của dân tộc, là tiếng nói của tình yêu. Ca dao là tình tự trung thực nhất, đơn sơ nhất, bộc trực nhất. Là tiếng nói của con tim, không còn lý trí kềm tỏa. Có sao nói vậy, không màu mè, không rào trước đón sau, không hoa hoè hoa sói. Uống lời thơ của con tim trong ca dao như uống dòng suối ngọt của nước mưa trời khi cổ cháy
29/08/2015(Xem: 7773)
Bây giờ, những năm còn lại trong cuộc đời của một người, chúng ta cần sống thanh thản, sống thoải mái, sống hạnh phúc. Vì qua một ngày, chúng ta đã mất một ngày. Vì vậy, một ngày đến, chúng ta vui một ngày. Vui một ngày… rồi không biết được bao nhiêu ngày nữa. Hạnh phúc là do chính mình tạo ra, vui sướng cũng do chính mình tìm lấy vì những niềm vui ấy đã ẩn chứa trong những sự việc nhỏ nhặt xảy ra trong đời sống.
28/08/2015(Xem: 8243)
Thuyền Trưởng Nam Hàn, Jeon Je Yong, năm 1985 trên biển Thái Bình Dương đã bất chấp lệnh thượng cấp, dừng con thuyền mỏng manh sắp đi vào cơn bão, để cứu 97 người VN vượt biển. Ông Nguyễn Hùng Cường, một cư dân Westminster đã bỏ ra hơn 10 năm để đi tìm người ân nhân của mình, nhưng ngoài Ông Cường ra, không một ai trong 97 người được Thuyền Trưởng cứu mạng có mặt trong buổi gặp gỡ này....
15/08/2015(Xem: 7983)
Khai giảng lớp tôi năm 1957 được chào đón bằng một trận bão thổi bay mái tôn của dãy trường có ba lớp, một trong ba dãy lớp học của trường Cường Đễ cũ, một dãy lợp tôn, một dãy lợp ngói và một dãy lợp tranh. Trường phải dời ngày khai giảng dể sửa chữa. Trận bão còn đưa một phi cơ hành khách ra khỏi phi đạo nằm chơ vơ, trơ gan cùng tuế nguyệt và gió cát Qui nhơn rất lâu sau ngày khai giảng.
09/08/2015(Xem: 7707)
Chúng ta đã mất hết, chỉ còn lại cái tình. Còn đi được, hãy đến với nhau. Còn nói được, hãy nói với nhau những lời chân tình, trang trải và chia sẻ những kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò và trong cuộc sống. Hãy bỏ qua những tự ái và quên đi những bất đồng, đến với nhau nhóm lên đóm lửa còn lại cùng sưởi ấm cho nhau
03/08/2015(Xem: 8415)
Chúng ta phát động nhiều lần quyên góp để giúp cho trẻ em nghèo ở Việt Nam , xem như bà con ruột thịt, mà quên người hàng xóm khốn khó bên cạnh chúng ta. Mỗi năm vào mùa lạnh, nhiều kẻ không nhà đã chết trên đường phố Los Angeles hay New York, nhiều trẻ em bụi đời, nhà tù thiếu niên không ai thăm viếng, những nhà dưỡng lão thiếu một lời hỏi han.
BÀI MỚI NHẤT
28/05/2020(Xem: 30)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 52)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 65)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 57)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 89)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?
13/05/2020(Xem: 99)
Nhìn quanh khu để shopping cart, thấy chẳng còn chiếc xe chợ nào cả. Vừa bước vào cửa chợ thì... ôi thôi... người ơi là người ! Cả chục quầy tính tiền thì line nào cũng dài ngoằng; xe nào cũng chất đầy ắp thực phẩm khô đủ loại. Thấy... “nóng lạnh” luôn !