15/08/2015(Xem: 7646)
Khai giảng lớp tôi năm 1957 được chào đón bằng một trận bão thổi bay mái tôn của dãy trường có ba lớp, một trong ba dãy lớp học của trường Cường Đễ cũ, một dãy lợp tôn, một dãy lợp ngói và một dãy lợp tranh. Trường phải dời ngày khai giảng dể sửa chữa. Trận bão còn đưa một phi cơ hành khách ra khỏi phi đạo nằm chơ vơ, trơ gan cùng tuế nguyệt và gió cát Qui nhơn rất lâu sau ngày khai giảng.
09/08/2015(Xem: 7305)
Chúng ta đã mất hết, chỉ còn lại cái tình. Còn đi được, hãy đến với nhau. Còn nói được, hãy nói với nhau những lời chân tình, trang trải và chia sẻ những kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò và trong cuộc sống. Hãy bỏ qua những tự ái và quên đi những bất đồng, đến với nhau nhóm lên đóm lửa còn lại cùng sưởi ấm cho nhau
03/08/2015(Xem: 7988)
Chúng ta phát động nhiều lần quyên góp để giúp cho trẻ em nghèo ở Việt Nam , xem như bà con ruột thịt, mà quên người hàng xóm khốn khó bên cạnh chúng ta. Mỗi năm vào mùa lạnh, nhiều kẻ không nhà đã chết trên đường phố Los Angeles hay New York, nhiều trẻ em bụi đời, nhà tù thiếu niên không ai thăm viếng, những nhà dưỡng lão thiếu một lời hỏi han.
21/07/2015(Xem: 11216)
Chúng tôi rất vui mừng khi biết “cơn bỉ cực” đã chấm dứt và “hồi thái lai” đã đến với gia đình Thầy Cô, khi biết tất cả các em - những người con ngoan hiền và hiếu thảo của Thầy Cô - đã cùng cố gắng vươn lên trước nghịch cảnh và hiện đều đã rất thành đạt trong xã hội.
20/07/2015(Xem: 11805)
Chúng tôi tự hứa, lần này về Việt Nam dù có bận gì cũng sắp xếp chương trình, thời gian tìm thăm Thầy Bùi Khương, giáo sư Anh Văn và Cô Hoa giáo sư Pháp Văn – phu nhân của Thầy. Thầy là người mà chúng tôi ngưỡng mộ nhất, người tự đặt mình như người anh cả và học trò như đàn em nhỏ dại.
19/07/2015(Xem: 13860)
Đôi khi chúng ta có thể cưỡng lại số phận nếu chúng ta hành thiện và chỉ làm những điều lương tâm sai bảo. Đó là những gì tôi đang cố tu thân. Tôi phải cố tu thân và làm những gì hợp với lương tâm. Nhưng từ khi đất nước tôi sụp đổ, tâm hồn tôi đã hóa ra tan nát. Trong 20 năm qua thâm tâm tôi đã cảm thấy trĩu nặng nỗi buồn đau và trống vắng.
07/07/2015(Xem: 10099)
Và với trận đấu đẹp đến mức ngoài sức tưởng tượng này, đội tuyển Mỹ sẽ gây hứng thú cho hàng chục triệu cô gái trẻ trong các trường học, và tương lai bóng đá Mỹ chắc chắn sẽ... chấp cánh bay xa... Rồi sẽ có biết bao em học sinh trung tiểu học của Mỹ treo trên tường hình ảnh của Carli Lloyd, và xem cô là thần tượng.
02/07/2015(Xem: 10057)
Một trận đấu đẹp không chỉ là đá hay mà còn phải có kỹ thuật và tình người. Tôi đã thấy tình người trên sân cỏ hôm nay khi những cô gái vội vàng dìu đỡ hay săn sóc đối thủ của mình. Dù đôi chân có rắn chắc và nhanh lẹ tới đâu, đầu có cứng thế nào để nhận trái banh từ xa lao tới, nhưng trái tim các cô gái này vẫn là trái tim của những người phụ nữ. Trái tim yêu thương, dịu dàng và đôn hậu
01/07/2015(Xem: 10043)
Hy vọng là những bó đuốc được sửa soạn chu đáo và mang nhiều nhiệt tình, tốt ý. Một điều mừng là lớp trẻ trong ngoài đều sẵn sàng lãnh đuốc. Nhiều người sốt ruột đợi chờ. Họ đã từng tâm sự: “Chúng cháu chỉ đợi các bác, các chú giao cho là chúng cháu sẵn sàng”. Và nhiều người lạc quan nghĩ là họ sẽ thành công. Để làm đẹp cho quê hương cũng như cộng đồng
29/06/2015(Xem: 10956)
Giọng Thanh Thúy sao da diết quá : “Thương cho kiếp sống tha hương, thân gầy gò gởi theo gió sương… ”. Chủ quán, ngoài sáu mươi cầm chồng báo cũ thẩy nhẹ lên bàn “Thầy Hai đọc báo… ”. Hai tiếng “Thầy Hai” nghe quen quen… Tự nhiên tôi thấy lòng ấm lại. Sài Gòn từ tâm, Sài Gòn bao dung. Tôi chợt hiểu ra, mình đã là người Sài Gòn từ thuở bào thai rồi, cần gì xin nhập tịch
BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 619)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 534)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 465)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 487)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 595)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 530)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này