30/10/2014(Xem: 10042)
Tôi chưa có thể về để nhìn lại quê hương trong lúc này! Cho tôi được nhắc lại đây một ít kỷ niệm nhỏ xa xưa và cũng xin mượn ngòi bút ghi lại những "hình ảnh đơn sơ" này thay cho những giây phút xem như chính tôi đang được đứng trên quê hương Việt Nam, đang ghé thăm Qui Nhơn của tôi ngày nào… dù đó chỉ là những hình ảnh mộc mạc tôi còn giữ lại được trong ký ức nhỏ bé của mình, từ thời tuổi còn ngây thơ, vụng dại ngày hai buổi cắp sách đến trường.
29/10/2014(Xem: 10549)
Chuyện buồn là Thiên Hương, cô em gái Trinh Vương của chúng em đã ra đi, dù là một sự ra đi có báo trước, nhưng sao tránh khỏi ngậm ngùi trong lòng những người còn ở lại phải không anh. Rồi anh Chiến, con trai bác Garage Huỳnh Văn Vàng ở đường Phan Đình Phùng / Quy Nhơn cũng đã bỏ cuộc chơi để đi về miền xa lắc lơ nào đó một mình
05/10/2014(Xem: 14105)
Năm đầu tiên trung học, chúng tôi thật ngỡ ngàng, e dè, ít nói như ông cụ non, mặc dù da mặt còn mọc lông tơ. Qua năm sau, trường dời về đường Cường Để. Ngôi trường xây hai tầng bề thế trong khuôn viên rộng rãi cạnh phi trường, có nhà tập thể dục, có giảng đường...
20/08/2014(Xem: 24453)
Hát. Đối với một số người là một nhu cầu. Và, được nghe hát cũng là một nhu cầu cho nhiều người hơn nữa. Thiên Hương là một cô bạn thật dễ thương trong LTQN, là một ca sĩ lúc nào cũng mê hát. Từ khi còn nhỏ Thiên Hương đã mê hát . Và, cô đã hát từ bấy đến giờ. Cho dù lâm trọng bệnh trong hơn một năm qua, Thiên Hương vẫn hát. Hát ở ngày hội Đống Đa do Hội Tây Sơn Tổ chức.
15/08/2014(Xem: 24611)
Chiếc áo dài Việt Nam là một sự dung hòa giữa tự nhiên và văn hóa. Phần trên của nó đề cao thân người; bạo và tục đã có phần dưới rất thanh, thoát hẳn thân người. Nhìn vào một người nữ mặc áo dài, sau khi bị khích động vì cái phần trên, mắt lần dò nhìn xuống, thì ở phần dưới lại chỉ thấy… gió ! Vâng ! Ở đây chỉ thấy có gió (như người nhiếp ảnh gia tinh mắt đã thấy), có cái thướt tha, cái bay bướm mà thôi.
13/08/2014(Xem: 16543)
Đêm xuống, ngồi lại với dòng sông nhất là vào những đêm trăng tròn. Mặt trăng sáng tỏ soi rõ mọi cảnh vật. Sông Côn sáng rực lấp loáng gờn gợn dưới ánh trăng. Tiếng rì rầm của dòng sông như âm vang đâu đó tiếng chiêng, tiếng trống cùng với tiếng roi quyền vun vút, tiếng gươm khua hòa cùng tiếng gió thổi như nhắc nhở mọi người nhớ lại một giai đoạn lịch sử oanh liệt xưa kia
22/07/2014(Xem: 12602)
Như em nói công viên gần nhà mình đã đóng cửa để sửa chữa cả hơn năm nay đó. Sáng nay khi đưa Phúc Thiên đi học, em đi bộ về ngang qua công viên mới biết là đã mở cửa lại cho mọi người vào tập thể dục rồi đó… Em cũng đi vào xem thử bởi thay vì đi bộ vòng bên ngoài thì đi vào công viên không khí sẽ trong lành hơn vì không phải hít không khí có lẫn khí thải của xe hơi… Quả là sửa chữa thì cũng có khác, cho dù hồ đã bị thu hẹp, chỉ còn non phân nửa diện tích cũ và vẻ hoang dã cũng không còn như xưa....
19/07/2014(Xem: 13240)
“ Bài của cụ Tam Nguyên rõ ra một nhà học thức nhiều, trong bụng chứa hàng muôn quyển sách, lúc Cụ làm khác nào như thể lúc ôm cây đàn, tâm thì hòa mà khí thì bình. Cho nên bài thơ của Cụ vừa thanh, vừa nhã, vừa bao la rất rộng. Còn bài của Ông Tú Tài, tuy khong cho là hẹp được, nhưng có lẽ, vì Ông thuần chọn một cái khí phách mà thành hình như Ông có cái giọng gay gắt hơn, đưa những gươm vàng giáo sắt ra, khiến cho người đọc đã như sợ hãi mà lại như căm giận vậy “.
03/07/2014(Xem: 12573)
Có một chuyện nho nhỏ vui vui như thế này. Trong kỳ Hội Ngộ năm nào đó, tại một bàn nọ các bạn cũ đang quây quần với nhau chuyện trò vui vẻ; chợt một chị (có “ông xã” ngồi kế bên) lên tiếng hỏi : “Hồi đó ông nào… mê tui… Giơ tay lên !”. Câu hỏi bất ngờ thật… cắc cớ, quý anh… đảo mắt nhìn nhau, chẳng có “ma” nào giơ tay lên hết; rồi “không hẹn mà … hò” cả nhóm đồng loạt khua muỗng đũa nhặng xị cả lên…
08/06/2014(Xem: 13433)
Hôm nay, trong một hộp thư tại Midway City, có một chiếc phong bì xa lạ, từ khuôn khổ đến sắc màu, có dấu bưu chính Việt Nam, nhưng dán tem Mỹ đè lên trên, gửi cho tôi một tài liệu cũ, Tạp chí Thời Tập số 23, ra ngày 15.4.1975, chủ đề “Văn chương trước tình thế mới, Tâm hồn và Đất nước Tây nguyên - Trung Việt” số báo thực hiện ngay sau ngày 11 tháng 3 là ngày Ban Mê Thuột thất thủ. Đó là số báo cuối cùng mà tôi thực hiện tại Việt Nam trước 75, và có lẽ là tờ tạp chí văn học cuối cùng của miền Nam xuất bản nửa tháng trước khi tất cả sụp đổ. Ở trang 86, là trang chót có ghi: “Giấy phép xuất bản số 346 / BDVCH / PBCXB / ALP / TP ra ngày 27-3-1975... 3000 số.”
BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 252)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 212)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 182)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 194)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 263)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 220)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này