27/04/2014(Xem: 18491)
Giã từ phố biển Qui Nhơn em về vùng tạm ổn đó là Cam Ranh. Nhưng đúng là tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa anh ạ ! Vì chính quyền cũ cố giữ Phan Rang cho nên khi Cam Ranh vừa “xong” thì bom thả đầy vùng Đá Bạc (Ba Ngòi) – nơi mà gia đình em hiện đang tá túc. Nói sao cho hết nỗi sợ hãi của Bu và hai em. Thế là bằng mọi cách gia đình em cũng phải ra lại Nha Trang.
26/03/2014(Xem: 14363)
Mẹ tôi có cách dạy con không giống như những người mẹ khác trong làng, không roi vọt, không những lời quở trách, mắng nhiếc hay dọa dẫm. Mẹ dạy chúng tôi bằng những câu chuyện có hậu, những câu chuyện đời thường có kết cục gần giống như những cái kết trong truyện cổ tíc
15/02/2014(Xem: 15326)
Tôi đưa tay sờ nhẹ lên từng cánh hoa lẻ loi mềm mại dễ thương ấy trên đầu mỗi cây gai, như được sờ vào niềm hạnh phúc hiếm hoi của đời mình, và bổng nhớ đến bài “tụng” của ngài Hoàng Bá Hy Vân: “Bất thị nhất phiên hàn triệt cốt/ tranh đắc mai hoa phốc tỷ hương” (Chẳng phải một phen xương buốt lạnh/ Hoa mai đâu dễ ngát mùi hương). Không có cái thân xù xì gai nhọn kia, làm sao có được cánh hoa xinh xắn mầu nhiệm nở trên ngọn gai như một thách thức, một niềm kiêu hãnh?
14/02/2014(Xem: 16575)
Năm con ngựa này, lẽ ra mọi sự phải hanh thông và phải nhanh như “ngựa phi, ngựa phi đường xa… ” thì em lại để đến tận hôm nay, ngày mùng năm Tết mới khai bút, có rất nhiều lý do để chút nữa em sẽ kể anh nghe, nhưng em chọn ngày mùng năm khai bút cũng có lý do riêng, đó là ngày Đại Đế Quang Trung đại phá quân tàu ô, với mong ước cho một mùa xuân yên bình và toàn vẹn lãnh thổ như xưa, cho dù có thể ước mơ của em cũng khó thành, nhưng có ai cấm mình mơ ước phải không anh.
12/02/2014(Xem: 16804)
Bé à, mấy ngày phép ngắn ngủi vừa rồi anh vui lắm vì tình cờ nhằm vào những ngày học sinh nam nữ các trường ôm thùng Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ ra đứng ở các ngả tư góc phố mà quyên tiền cho người tiền tuyến. Anh cũng là người tiền tuyến đây nên cảm động vô cùng. Hôm đó Bé bận lăng xăng lít xít với các bạn nên đâu biết là anh đang ngồi trong quán kem bên kia đường say sưa nhìn Bé cùng các bạn mời chào "ông đi qua bà đi lại" thật rộn ràng. Người tiền tuyến này xin thầm cám ơn tấm lòng của các bạn trẻ nhiều lắm.
03/02/2014(Xem: 16464)
Tôi còn nhớ một câu chuyện cách đây đã gần ba mươi năm. Một ngày giá rét ở núi rừng thượng du Bắc Việt, chúng tôi một nhóm tù gồm mấy anh em đang lang thang dọc bờ suối để chặt cho đủ chỉ tiêu một bó nứa hai mươi cây. Khi đi ngang qua một ngôi nhà sàn của đồng bào thiểu số, chúng tôi nghe một bài hát vẳng lại. Đó là một bài hát quen thuộc khá bình dân, rất phổ biến ở miền Nam là bài Một Trăm Phần Trăm do Hùng Cường và Mai Lệ Huyền hát
22/12/2013(Xem: 14907)
Anh thương yêu, Vừa qua ngày lễ Thanksgiving, buổi sáng Black Friday đã nghe râm ran đây đó những bài hát mừng Chúa Giáng Trần, nhiều ngôi nhà đã chăng đèn và trang trí đầy sân những hình tượng về một mùa Giáng Sinh an bình đang đến cùng mọi người… Những nhạc khúc Giáng Sinh quen thuộc và nổi tiếng của xứ người khiến em nhớ những bài thánh ca, những bản nhạc giáng sinh của Việt Nam gợi lại một trời kỷ niệm của tuổi trẻ chúng mình, những bản nhạc của một thời “tình nhỏ làm sao quên” đó anh
BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 506)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 417)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 378)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 397)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 486)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 428)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này