24/10/2018(Xem: 888)
Có lẽ tựa đề “Chuyện Xạo” sẽ làm người đọc tò mò và chú ý hơn. Xin thưa với quý vị rằng đó không phải là mục đích của người viết. Tôi có thể dùng những từ ngữ bớt đường đột hơn như “Chuyện Không Thật”, “Chuyện Không Có”, nhưng “Xạo” là một từ ngữ vừa chính xác vừa diễn tả được cái nhìn của tôi về con người và đời sống thời nay.
16/10/2018(Xem: 854)
Vâng, chúng tôi cùng đi chỉ một đoạn đường. Đó có lẽ là duyên là nợ ngắn ngủi trong đời mà tôi có được, bởi tôi là kẻ đến muộn, cái muộn màng nhất là trong tình cảm của đời mình. Cuộc đời đẩy tôi theo dòng một cách tự nhiên mà tôi không định trước, cho đến ngày tôi gặp anh khi ở vào cái tuổi đã hoàng hôn.
27/09/2018(Xem: 662)
Ánh bình minh âm u, nắng trưa hè vàng úa, chiều hoàng hôn lịm tắt trong lòng người quả phụ. Không gian nhạt nhoà, vũ trụ ngừng quay, chỉ còn từng giọt sầu nhỏ xuống cuộc đời vô thường đầy oan nghiệt. Kể từ khi anh Mạc đi vào Cõi Vĩnh Hằng để lại trần gian trùng trùng thương nhớ. Luyến tiếc một tài đức đã chắp cánh bay xa...
18/09/2018(Xem: 630)
Trong khoảng thời gian gần đây, tôi thấy bạn bè, hay người quen biết bỏ thế giới này ra đi khá nhiều, và nhiều lúc ra đi quá đột ngột. Những điều chúng ta thường nghĩ là không ngờ, nhưng lại xảy ra, nhiều lúc có cái cảm giác là chuyện phi lý, nhưng thật ra là chuyện rất thường vẫn xảy ra trong cuộc đời thường...
06/09/2018(Xem: 1115)
Bây giờ các con tôi đã tốt nghiệp đại học, bằng tiền ngân hàng cho mượn không tính lời cho đến ngày ra trường, chúng có việc làm sẽ trả góp với phân lời thấp... Tôi mang nợ nước Mỹ tất cả những gì tôi có được hôm nay, mọi đóng góp của các con tôi sẽ trả lại cho nước Mỹ từ thành quả của chúng. Riêng tôi, tôi xin trả ơn cho những người đã giúp tôi bằng cách của riêng mình ! Xin cảm ơn tất cả các bạn đã đọc đến giòng cuối những lời tâm tình này.
04/09/2018(Xem: 943)
Sáng nay tôi đi bộ quanh một sân trường middle school gần nhà. Tiết thể dục hôm nay được cô giáo phụ trách, cô lôi cái boom box to tổ bố ra giữa sân cho tụi nhỏ vừa chạy vừa nghe nhạc, nên trông hứng khởi hẳn ra. Tôi không bao giờ nghi ngờ hiệu quả của âm nhạc cũng như sự phiền phức của phụ nữ. Vật lộn với cái nồi súp tôi cũng phải mở nhạc mùi, mùi tận mạng, và cái nồi xương nhừ lúc nào không hay!
31/08/2018(Xem: 827)
Tuy chưa vào thu, nhưng đã cuối tháng tám; nên chi nắng nóng của Texas đã từ từ giảm xuống. Bà già bước vào tuổi bảy lăm với đặc điểm : “nắng không ưa, mưa chẳng chịu, ngại gió, kỵ mù sương” cũng đã dám mon men ra đứng dưới giàn hoa mướp vàng rực, dõi mắt theo những chú bướm, ong lượn gió theo hương; hay tối tối cùng ông xã ngồi dưới hiên nhà nhâm nhi tách trà, tận hưởng mùi thơm nhẹ nhàng của giàn Thiên Lý,
22/08/2018(Xem: 777)
Chúng tôi, một nhóm lớn tuổi trên dưới bảy mươi, tuổi của hoàng hôn, tuổi của "chút nắng vàng giờ đây cũng vội". Lâu lâu tổ chức gặp nhau, không bàn chuyện cá nhân, không nói về chính trị, chỉ khoe nhau món ăn, hoa đẹp, kể chuyện tếu, chọc nhau để cười vui, bởi vì một tiếng cười bằng mười thang thuốc bổ. Lần này gặp nhau, một số anh chị rảnh rỗi kéo nhau đi thăm anh...
19/08/2018(Xem: 1469)
Anh Mạc... Biết viết gì đây để tiễn anh, bởi tấm lòng và nhân cách của anh luôn ở “trên vùng chữ nghĩa tâm tình” của chúng em. Chúng em, một nhóm CHS LTQN đã biết chị, rồi được biết anh qua những lần Liên Trường Qui Nhơn Họp Mặt Thường Niên. Và hơn thế nữa, hiểu thêm tấm lòng của anh qua những buổi Ban Văn Nghệ “Liên Trường by Noon” tập dợt tại nhà anh chị.
07/08/2018(Xem: 974)
... Chuyến đi của tui hôm nay có vẻ như lần chót và có một điểm giống nhau: Ngày xưa tui trẻ cần can đảm, vừa đi vừa cầm súng, vừa hát bài hùng binh “Đường trường xa muôn vó câu bay chập chùng... Quyết chiến thắng đoàn quân ra đi... ”. Bây giờ già rồi, tui lại cần nhiều can đảm hơn cái thời trai trẻ vì, vì già... sợ... đủ thứ, sợ... đi một mình... sợ bịnh bất tử, sợ đang đi bỗng mất trí nhớ, không thể quay về nhà...
BÀI MỚI NHẤT
10/05/2019(Xem: 609)
Xã hội trước đây của thế hệ ông bà / cha mẹ mình thường quan niệm về “tuổi thọ” của một đời người là : Hễ cứ từ 59 tuổi trở xuống mà qua đời thì trên cáo phó / phân ưu ghi là “hưởng dương”. Còn ráng thêm một tuổi nữa là 60 thì được gọi là “hưởng thọ”. Đến thời đại “a còng” này, khi nói đến độ tuổi thì gộp lại thành nhóm và gọi là tắt là “U...”.
08/05/2019(Xem: 519)
Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”. Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao.
07/05/2019(Xem: 459)
... Hắn chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu hắn gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Mọi cảm giác bỗng trở nên hụt hẩng, nhẹ tênh… và thình lình vụt xuống thật nhanh như thể hắn vừa từ trên cao bước hụt chân ngã nhào vào một trũng tối đen sâu thẳm nào đó...
07/05/2019(Xem: 478)
Màn đêm từ từ phủ xuống ngọn đồi 1062 nơi trước đây cây cối um tùm, nay trông như một ngọn đồi trọc. Ngoài một vài thân cây bị gãy ngang vì bom đạn đứng chơ vơ, còn lại thì hầu như tất cả đều trở thành bình địa. Rải rác một vài dây khói sót lại trong những giao thông hào đã sụp đổ vì đạn pháo kích và chen lẫn giữa mùi tanh tưởi của máu tươi, người ta còn ngửi được mùi khét lẹt của thịt người bị cháy...
23/04/2019(Xem: 585)
Thật cảm động vô cùng khi thấy ai cũng lo lắng và thương cho anh hết. Phần em chỉ còn biết cầu mong Ơn Trên che chở cho anh thoát qua cơn bệnh hiểm nghèo này. Vậy là chuỗi ngày gian nan của bọn mình vẫn còn dài… anh há !? Đêm nay thao thức chờ sáng, em thầm khấn vái Thần Núi Thánh Rừng phò hộ cho anh của em sớm được tai qua nạn khỏi để về với gia đình, với em...
22/04/2019(Xem: 525)
Người ở miền Đông hỏi tôi, nếu về thăm Little Saigon, tôi sẽ cho anh ăn gì, đưa đi đâu ? Tôi xin trả lời, sẽ đưa anh chị đi thưởng thức các món ăn, thức uống Việt Nam. Ngoại trừ thịt chó, tiết canh và rượu rắn, ở đây cái gì cũng có, từ phở, chả giò, bì cuốn, bún riêu, bún ốc, bún chả, cá nướng… và các món uống đặc biệt xứ này