12/07/2018(Xem: 642)
Nước Mỹ là đất của dân tị nạn từ năm châu, bốn bể về đây, xây dựng đất nước này trở nên hùng mạnh nhất hành tinh. Nước Mỹ không chỉ riêng của những người da trắng, mà là một hợp chủng quốc, là nơi đã đón nhận tất cả những người con bị buộc phải bỏ quê hương, vì chính trị, kinh tế hay tôn giáo. Họ đến đây để xây dựng lại cuộc đời, cùng lúc xây dựng đất nước. Tất cả, ít nhiều, lớn nhỏ, vĩ đại hay khiêm nhường đều góp công, góp của tất cả mọi sắc dân, mọi màu da, chứ không chỉ riêng người da trắng.
05/07/2018(Xem: 453)
Nhưng bất cứ một cơn hồng thủy nào, một cuộc tấn công tàn bạo đen tối nào người dân cũng sẽ chỉ nằm rạp xuống theo chiều gió để né tránh rồi kiên gan bật lên đứng dậy những cây sậy không bao giờ gãy không bao giờ để cho giông tố dập vùi sẽ theo chiều gió mà nghiêng xuống nhưng sẽ vùng dậy dưới bất cứ một bạo lực nào Những cây sậy Việt Nam ngàn năm đứng vững.
13/06/2018(Xem: 482)
... Người dân Việt coi đất như một phần xương thịt của mình. Cầm một mảnh đất trên tay, chúng ta có bao nhiêu điều suy nghĩ về đất: Đất nước tôi; từ đất tôi sinh ra, tôi lại về với đất; đất lề quê thói; một tấc đất. Một tấc vàng; đất là mẹ ta, đất là cha ta; đất cung cấp thực phẩm, đất nuôi ta sống. Và đất là nơi ta trở về tìm, đất là nơi ta gửi xương gửi thịt...
13/05/2018(Xem: 578)
Chưa từng được ai gắn huy chương hay trao cho bất cứ một danh hiệu to lớn nào, Mẹ hiền vẫn cao cả đối với cuộc đời các con. Bà vẫn luôn xứng danh là người Mẹ - thuần Việt, một bà Mẹ chơn quê Bình Định, đó là người Mẹ hiền của tôi. Chiến sự 1975 lan rộng đến từng nơi an trú của gia đình. Bom đạn mịt mùng. Các con trai của Mẹ theo chân đoàn người di hành về Nam - lánh nạn. Mẹ tôi vẫn một mình ở lại.
03/05/2018(Xem: 590)
* Viết cho con trai của Mẹ : Nguyễn Hữu… “Vô Danh” Nhớ quê nhà tháng Năm ngày đó Lòng bồi hồi nhớ lại vết thương xưa ! 25-05-73 đến nay là tròn bốn mươi năm – Bốn mươi năm con lìa bỏ cõi đời với chưa đầy sáu tháng tuổi. Con chưa vào đời, chưa có cái tên để gọi mà con đã vội ra đi vĩnh viễn, để lại cho Bố Mẹ bao niềm thương yêu nuối tiếc.
02/05/2018(Xem: 700)
Rủ nhau đi uống cà phê thì càng đông càng… vui. Bước chân ra cửa là đã vui rồi. Háo hức như thời trẻ đi gặp người yêu. Trẻ có bạn. Lớn có gia đình, vợ con. Già lại có bạn. Ông nào không có bạn cà phê thì rõ là tại vì bẩn tính, thích chê bai, trách móc người này người kia, hoặc tự khoe khoang, mình đã làm việc này việc nọ...
21/04/2018(Xem: 880)
Chẳng biết có phải bị ảnh hưởng do bệnh phong thấp của Má mình hay không, mà từ khi bắt đầu bước chân vào tuổi lục tuần, thì hễ cứ đến tiết Thu - Đông là “bệnh nghề nghiệp” của mình lại tái phát. Nên mình tự trấn an : “Có lẽ đau nhức khớp xương chỉ giảm khi tiết trời nắng ấm với sự hỗ trợ của thuốc men, chứ bệnh này thì không bao giờ dứt hẳn đâu !”.
19/04/2018(Xem: 768)
43 năm quê hương trăn trở 43 năm lặng lẽ trôi đi... Bụi thời gian chôn vùi dần nhân chứng Nhưng tìềm thức vẫn âm ỉ gặm nhắm Tháng Tư Đen vẫn chầm chậm quay về - (NG) Buồn thay : “Quê hương ngày nay chỉ là nơi thăm viếng chứ không phải là nơi chốn để trở về... ”.
17/04/2018(Xem: 741)
Thành thật mà nói, không phải ai cũng nghe được nhạc lính. Để thưởng thức nhạc lính, trước hết phải là… lính. Và là người yêu của… lính. Không là lính hay không mang tâm cảm của một người đêm ngày đợi chờ tin từ chiến trường, thì không thể nào thâm cảm được cái tâm trạng : “Tôi ở miền xa, trời quen đất lạ / Nhiều đông lắm hạ / nối tiếp đi qua / ... ” của Trúc Phương...
13/04/2018(Xem: 698)
Chuyện chỉ xảy ra ở Hoa Kỳ. Một quốc gia thật tuyệt vời phải không ? Đây là chuyện có thật và tên của nhà hàng là: Sir Scott’ Oasis Steakhouse, 204 W. Main - Manhattan, MT. 59741. Nếu Quý Vị đến đây, xin ngã mũ chào, và thưởng thức một đĩa steak, thưởng cô tiếp viên. Hãy chuyển cho nhau tin này ! Chúng ta không bao giờ quên kẻ phản bội đất nước chúng ta.
BÀI MỚI NHẤT
21/03/2019(Xem: 17)
Tuổi già nhàn lắm các cụ ơi ! Công việc giờ đây dẹp hết rồi Rộng rãi thênh thang, nhà hai đứa Thoải mái ra vào, đôi ta thôi ! Tuổi già khỏe lắm các cụ ơi ! Luẩn quẩn lợi danh, rũ sạch rồi Giờ đây tóc bạc, ta hai đứa Sáng tối nắm tay: đi bộ thôi !
20/03/2019(Xem: 33)
Hỡi các bạn già của tôi ơi ! Đừng có tủi thân, hoặc trách đời. Thời gian, năm, tháng, qua nhanh lắm, Hãy sống từng giây phút tuyệt vời. Bao năm lăn lóc, cũng đủ rồi, Bôn ba thời vận, sống nổi trôi. Nhục vinh, sướng khổ, đều có cả, Giờ chỉ mình ta, với đất trời.
03/03/2019(Xem: 107)
Nếu một mai tôi bỗng dưng bị stroke, Liệt toàn thân không cử động, nói năng. Bài thơ này là nguyện vọng, trối trăn, Hãy giải thoát tôi khỏi thân tầm gởi. Ngày chia tay sớm muộn gì cũng tới, Ở lại đừng buồn nhớ tiếc thương nha. Coi như tôi đang du lịch phương xa, Đang bay bổng với mây xanh, gió mát.
25/02/2019(Xem: 115)
Ngày 17 Tháng Sáu, 1988, Thống Đốc George Deukmejian đích thân đến thương xá Phước Lộc Thọ, Westminster, làm lễ khánh thành bảng chỉ dẫn “Little Saigon Next Exit.” Hành động này có nghĩa thống đốc tiểu bang chấp nhận danh xưng “Little Saigon” và ấn định một khu vực địa lý mang tên ấy. Và từ đấy, thủ đô tị nạn của người gốc Việt tại Hoa Kỳ chính thức có tên trên bản đồ.
22/02/2019(Xem: 145)
Hôm Mùng 5 Tết Kỷ Hợi (Thứ Bảy 9/2/2019) bọn mình đã cùng Hội Ái Hữu Tây Sơn Bình Định tham gia Diễn Hành Xe Hoa của Cộng Đồng Người Việt tổ chức hằng năm ở Little Saigon trên Đại Lộ Bolsa...
15/02/2019(Xem: 197)
Hằng năm ở xứ Cờ Hoa này, hễ cứ sau Mùng 1 Tết Âm Lịch thì Cộng Đồng Người Việt ở Nam Cali tổ chức Diễn Hành Xe Hoa vào Thứ Bảy (bất cứ Mùng nào trong tuần của Tết Nguyên Đán) trên Đại Lộ Bolsa / thành phố Westminster. Năm này (2019) thì Thứ Bảy ngày 9/2 lại nhằm đúng vào Mùng 5 Tết Kỷ Hợi, ngày mà Hội Ái Hữu Tây Sơn thường tổ chức hằng năm Lễ Kỷ Niệm Chiến Thắng Đống Đa của Đại Đế Quang Trung.