18/09/2018(Xem: 1123)
Trong khoảng thời gian gần đây, tôi thấy bạn bè, hay người quen biết bỏ thế giới này ra đi khá nhiều, và nhiều lúc ra đi quá đột ngột. Những điều chúng ta thường nghĩ là không ngờ, nhưng lại xảy ra, nhiều lúc có cái cảm giác là chuyện phi lý, nhưng thật ra là chuyện rất thường vẫn xảy ra trong cuộc đời thường...
06/09/2018(Xem: 1940)
Bây giờ các con tôi đã tốt nghiệp đại học, bằng tiền ngân hàng cho mượn không tính lời cho đến ngày ra trường, chúng có việc làm sẽ trả góp với phân lời thấp... Tôi mang nợ nước Mỹ tất cả những gì tôi có được hôm nay, mọi đóng góp của các con tôi sẽ trả lại cho nước Mỹ từ thành quả của chúng. Riêng tôi, tôi xin trả ơn cho những người đã giúp tôi bằng cách của riêng mình ! Xin cảm ơn tất cả các bạn đã đọc đến giòng cuối những lời tâm tình này.
04/09/2018(Xem: 1472)
Sáng nay tôi đi bộ quanh một sân trường middle school gần nhà. Tiết thể dục hôm nay được cô giáo phụ trách, cô lôi cái boom box to tổ bố ra giữa sân cho tụi nhỏ vừa chạy vừa nghe nhạc, nên trông hứng khởi hẳn ra. Tôi không bao giờ nghi ngờ hiệu quả của âm nhạc cũng như sự phiền phức của phụ nữ. Vật lộn với cái nồi súp tôi cũng phải mở nhạc mùi, mùi tận mạng, và cái nồi xương nhừ lúc nào không hay!
31/08/2018(Xem: 1299)
Tuy chưa vào thu, nhưng đã cuối tháng tám; nên chi nắng nóng của Texas đã từ từ giảm xuống. Bà già bước vào tuổi bảy lăm với đặc điểm : “nắng không ưa, mưa chẳng chịu, ngại gió, kỵ mù sương” cũng đã dám mon men ra đứng dưới giàn hoa mướp vàng rực, dõi mắt theo những chú bướm, ong lượn gió theo hương; hay tối tối cùng ông xã ngồi dưới hiên nhà nhâm nhi tách trà, tận hưởng mùi thơm nhẹ nhàng của giàn Thiên Lý,
22/08/2018(Xem: 1190)
Chúng tôi, một nhóm lớn tuổi trên dưới bảy mươi, tuổi của hoàng hôn, tuổi của "chút nắng vàng giờ đây cũng vội". Lâu lâu tổ chức gặp nhau, không bàn chuyện cá nhân, không nói về chính trị, chỉ khoe nhau món ăn, hoa đẹp, kể chuyện tếu, chọc nhau để cười vui, bởi vì một tiếng cười bằng mười thang thuốc bổ. Lần này gặp nhau, một số anh chị rảnh rỗi kéo nhau đi thăm anh...
19/08/2018(Xem: 2263)
Anh Mạc... Biết viết gì đây để tiễn anh, bởi tấm lòng và nhân cách của anh luôn ở “trên vùng chữ nghĩa tâm tình” của chúng em. Chúng em, một nhóm CHS LTQN đã biết chị, rồi được biết anh qua những lần Liên Trường Qui Nhơn Họp Mặt Thường Niên. Và hơn thế nữa, hiểu thêm tấm lòng của anh qua những buổi Ban Văn Nghệ “Liên Trường by Noon” tập dợt tại nhà anh chị.
07/08/2018(Xem: 1545)
... Chuyến đi của tui hôm nay có vẻ như lần chót và có một điểm giống nhau: Ngày xưa tui trẻ cần can đảm, vừa đi vừa cầm súng, vừa hát bài hùng binh “Đường trường xa muôn vó câu bay chập chùng... Quyết chiến thắng đoàn quân ra đi... ”. Bây giờ già rồi, tui lại cần nhiều can đảm hơn cái thời trai trẻ vì, vì già... sợ... đủ thứ, sợ... đi một mình... sợ bịnh bất tử, sợ đang đi bỗng mất trí nhớ, không thể quay về nhà...
04/08/2018(Xem: 1872)
Quê Hương và Tuổi Học Trò là nội dung của ngày họp mặt năm 2018 này, đó cũng là chủ đề của cuốn Đặc San CHS LTQN năm nay. Quê Hương và Tuổi Học Trò thoạt nghe qua thì gần gũi lắm, nhưng ngẫm lại thì bao la và sâu lắng vô cùng. Người viết xin bày tỏ lên đây vài thiển ý của mình về Quê Hương Và Tuổi Học Trò...
29/07/2018(Xem: 1397)
Người “bên kia”, thường dùng mỹ từ hay xảo ngữ như : “kỹ sư tâm hồn”, “công tác trồng người”, hay những slogan “mười năm trồng cây, trăm năm trồng người ”, những từ ngữ sáo rỗng, hoàn toàn không phù hợp ! Kỹ sư chỉ dùng cho thực thể trong công nghệ như : kỹ sư dầu khí, kỹ sư cầu cống, kỹ sư điện tử… Còn tâm hồn thì mỗi người một tâm thức riêng như : tâm hồn lãng mạn, tâm hồn phóng khoáng, tâm hồn ủy mị, tâm hồn lãng tử…
25/07/2018(Xem: 1394)
Giáo Sư Triết Học Nguyễn Văn Trung có lần nói hoặc viết đâu đó trước bảy-mươi-lăm: “Văn hóa là cái gì còn lại sau khi đã mất hết”. Không thấy ông ta nói cái gì đã mất hết. Nhưng cái còn lại là những phong tục tập quán cô đọng lại tạo thành văn hóa của một nhóm người, một dân tộc, truyền từ đời ông, đời cha sang đời con đời cháu. Vì vậy mỗi dân tộc có một nền văn hóa riêng biệt, ít trùng hợp nhau.
BÀI MỚI NHẤT
31/05/2020(Xem: 43)
... tình hình chiến sự ngày càng sôi động và khốc liệt hơn đã cuốn hút tôi biền biệt vào cuộc chiến, nên tôi không có dịp về thăm lại Thầy tôi - một Vị Thầy Khả Kính và cũng là một Chiến Sĩ Bình Dị. - Thưa Thầy, sau biến cố ba-mươi-tháng-tư-bảy-lăm-đen-tối ấy Thầy ra sao, hiện giờ Thầy ở đâu ? Với em, ở vào lứa tuổi xấp xỉ sáu-mươi này, em vẫn ước ao được gặp lại Thầy, dù chỉ một lần thôi, Thầy ơi !
28/05/2020(Xem: 73)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 72)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 96)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 91)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 121)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?