21/07/2018(Xem: 1115)
Khi bài vở của Đặc San Liên Trường 2018 đã gần như chuẩn bị lên khuôn, thì BBT nhận được thư và chi phiếu của vị thầy khả kính, thầy Tôn Thất Ngạc từ bên Texas gửi qua, kèm theo thông tin, và những bài thơ họa của anh Thái Tẩu và thầy. Để bày tỏ lòng kính trọng đối với thầy cũng như tình thương mến của anh chị em Liên Trường dành cho người anh lớn Thái Tẩu, BBT chúng tôi xin phép đăng những thông tin thầy đã chuyển đến.
14/07/2018(Xem: 1610)
Kể từ ngày các anh chị em CHS Liên Trường Qui Nhơn cố gắng kết nối lại mối dây liên kết tình thân đã bị gián đọạn vì nhiều lý do. Tính cho đến nay cũng đã được 18 lần Đại Hội... Nương theo đó, Đặc San Liên Trường Qui Nhơn đã như một người tình chung thủy sắt son, luôn đồng hành với “người bạn đời” Đại Hội của mình đón chào ngày hội ngộ của tất cả chúng ta, những người con thân yêu của thành phố biển,...
13/07/2018(Xem: 1604)
Khi những ngày nắng nóng đã dịu trở lại là lúc lòng mình bớt chao đảo. Và, khi ngồi nhớ lại những ngày qua thì chuỗi hình ảnh sinh hoạt ngày hội Liên Trường Qui Nhơn hiện lên rõ mồn một. Năm nay có nhiều người mới từ các châu lục về tham dự. Đặc biệt có nhóm CHS Nữ Trung Học Qui Nhơn niên khoá 68-75 đã mang tới một làn gió mát cho ngày Đại Hội bằng những tiết mục văn nghệ trẻ trung, sống động.
12/07/2018(Xem: 1886)
Nước Mỹ là đất của dân tị nạn từ năm châu, bốn bể về đây, xây dựng đất nước này trở nên hùng mạnh nhất hành tinh. Nước Mỹ không chỉ riêng của những người da trắng, mà là một hợp chủng quốc, là nơi đã đón nhận tất cả những người con bị buộc phải bỏ quê hương, vì chính trị, kinh tế hay tôn giáo. Họ đến đây để xây dựng lại cuộc đời, cùng lúc xây dựng đất nước. Tất cả, ít nhiều, lớn nhỏ, vĩ đại hay khiêm nhường đều góp công, góp của tất cả mọi sắc dân, mọi màu da, chứ không chỉ riêng người da trắng.
05/07/2018(Xem: 1175)
Nhưng bất cứ một cơn hồng thủy nào, một cuộc tấn công tàn bạo đen tối nào người dân cũng sẽ chỉ nằm rạp xuống theo chiều gió để né tránh rồi kiên gan bật lên đứng dậy những cây sậy không bao giờ gãy không bao giờ để cho giông tố dập vùi sẽ theo chiều gió mà nghiêng xuống nhưng sẽ vùng dậy dưới bất cứ một bạo lực nào Những cây sậy Việt Nam ngàn năm đứng vững.
13/06/2018(Xem: 1135)
... Người dân Việt coi đất như một phần xương thịt của mình. Cầm một mảnh đất trên tay, chúng ta có bao nhiêu điều suy nghĩ về đất: Đất nước tôi; từ đất tôi sinh ra, tôi lại về với đất; đất lề quê thói; một tấc đất. Một tấc vàng; đất là mẹ ta, đất là cha ta; đất cung cấp thực phẩm, đất nuôi ta sống. Và đất là nơi ta trở về tìm, đất là nơi ta gửi xương gửi thịt...
13/05/2018(Xem: 1269)
Chưa từng được ai gắn huy chương hay trao cho bất cứ một danh hiệu to lớn nào, Mẹ hiền vẫn cao cả đối với cuộc đời các con. Bà vẫn luôn xứng danh là người Mẹ - thuần Việt, một bà Mẹ chơn quê Bình Định, đó là người Mẹ hiền của tôi. Chiến sự 1975 lan rộng đến từng nơi an trú của gia đình. Bom đạn mịt mùng. Các con trai của Mẹ theo chân đoàn người di hành về Nam - lánh nạn. Mẹ tôi vẫn một mình ở lại.
03/05/2018(Xem: 1236)
* Viết cho con trai của Mẹ : Nguyễn Hữu… “Vô Danh” Nhớ quê nhà tháng Năm ngày đó Lòng bồi hồi nhớ lại vết thương xưa ! 25-05-73 đến nay là tròn bốn mươi năm – Bốn mươi năm con lìa bỏ cõi đời với chưa đầy sáu tháng tuổi. Con chưa vào đời, chưa có cái tên để gọi mà con đã vội ra đi vĩnh viễn, để lại cho Bố Mẹ bao niềm thương yêu nuối tiếc.
02/05/2018(Xem: 1489)
Rủ nhau đi uống cà phê thì càng đông càng… vui. Bước chân ra cửa là đã vui rồi. Háo hức như thời trẻ đi gặp người yêu. Trẻ có bạn. Lớn có gia đình, vợ con. Già lại có bạn. Ông nào không có bạn cà phê thì rõ là tại vì bẩn tính, thích chê bai, trách móc người này người kia, hoặc tự khoe khoang, mình đã làm việc này việc nọ...
21/04/2018(Xem: 1747)
Chẳng biết có phải bị ảnh hưởng do bệnh phong thấp của Má mình hay không, mà từ khi bắt đầu bước chân vào tuổi lục tuần, thì hễ cứ đến tiết Thu - Đông là “bệnh nghề nghiệp” của mình lại tái phát. Nên mình tự trấn an : “Có lẽ đau nhức khớp xương chỉ giảm khi tiết trời nắng ấm với sự hỗ trợ của thuốc men, chứ bệnh này thì không bao giờ dứt hẳn đâu !”.
BÀI MỚI NHẤT
31/05/2020(Xem: 43)
... tình hình chiến sự ngày càng sôi động và khốc liệt hơn đã cuốn hút tôi biền biệt vào cuộc chiến, nên tôi không có dịp về thăm lại Thầy tôi - một Vị Thầy Khả Kính và cũng là một Chiến Sĩ Bình Dị. - Thưa Thầy, sau biến cố ba-mươi-tháng-tư-bảy-lăm-đen-tối ấy Thầy ra sao, hiện giờ Thầy ở đâu ? Với em, ở vào lứa tuổi xấp xỉ sáu-mươi này, em vẫn ước ao được gặp lại Thầy, dù chỉ một lần thôi, Thầy ơi !
28/05/2020(Xem: 73)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 72)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 96)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 91)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 123)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?