19/04/2018(Xem: 1692)
43 năm quê hương trăn trở 43 năm lặng lẽ trôi đi... Bụi thời gian chôn vùi dần nhân chứng Nhưng tìềm thức vẫn âm ỉ gặm nhắm Tháng Tư Đen vẫn chầm chậm quay về - (NG) Buồn thay : “Quê hương ngày nay chỉ là nơi thăm viếng chứ không phải là nơi chốn để trở về... ”.
17/04/2018(Xem: 1593)
Thành thật mà nói, không phải ai cũng nghe được nhạc lính. Để thưởng thức nhạc lính, trước hết phải là… lính. Và là người yêu của… lính. Không là lính hay không mang tâm cảm của một người đêm ngày đợi chờ tin từ chiến trường, thì không thể nào thâm cảm được cái tâm trạng : “Tôi ở miền xa, trời quen đất lạ / Nhiều đông lắm hạ / nối tiếp đi qua / ... ” của Trúc Phương...
13/04/2018(Xem: 1621)
Chuyện chỉ xảy ra ở Hoa Kỳ. Một quốc gia thật tuyệt vời phải không ? Đây là chuyện có thật và tên của nhà hàng là: Sir Scott’ Oasis Steakhouse, 204 W. Main - Manhattan, MT. 59741. Nếu Quý Vị đến đây, xin ngã mũ chào, và thưởng thức một đĩa steak, thưởng cô tiếp viên. Hãy chuyển cho nhau tin này ! Chúng ta không bao giờ quên kẻ phản bội đất nước chúng ta.
11/04/2018(Xem: 1374)
Tha thứ là việc bạn sẵn sàng sống với hiện tại mà không phán xét những sai lầm đã qua. Trước khi tha thứ, hãy dành thời gian để cảm nhận và thấu hiểu cặn kẽ tất cả những khúc mắc trong lòng và tháo bỏ những rào cản đó. Khi bạn thực tâm tha thứ cho người khác, tâm hồn ta sẽ tự do, thoải mái, trí óc sẽ không còn vướng bận về những tổn thương trong quá khứ. Tất cả sẽ được bỏ lại sau lưng.
23/03/2018(Xem: 2793)
Chuyện vui trong ngày Đại Hội thì nhiều lắm, nói hoài chẳng dứt… Thôi thì cho chúng tôi chân thành cám ơn LTQN đã tổ chức ngày Đại Hội Thường Niên này để Thầy Trò chúng tôi, để Thầy Trò chúng ta có dịp gặp nhau, được tay bắt mặt mừng, thăm hỏi, an ủi và chúc sức khỏe nhau. Mong sao năm tới vẫn còn thấy nhau vì biết rằng không chóng thì chầy chúng ta sẽ lần lượt “từ bỏ cuộc vui vào buổi xế chiều trong cuộc đời này”.
21/03/2018(Xem: 2847)
Sáng nay, qua anh Tạ Chí Thân, chúng tôi bất ngờ hay tin Thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Thái Đệ của chúng tôi đã từ trần vào ngày 17/3/2018 tại Salt Lake City - Tiểu Bang Utah. Thật không có gì đau buồn hơn vì “Thầy như Cha”. Xin kính dâng Thầy một nén hương. Nhân đây chúng tôi xin được gợi lại một trong những kỷ niệm của Thầy Trò chúng tôi.
21/03/2018(Xem: 1774)
Tuổi trẻ qua đi và để lại kinh nghiệm. Khi người ta đã có kinh nghiệm cũng là lúc con người không còn đủ sức để thực hiện theo ý mình. Những người lớn không bao giờ làm được nữa vì không còn tuổi trẻ. Những người trẻ thì không bao giờ hoàn hảo vì thiếu kinh nghiệm. Cuộc đời cứ mãi mãi là một trò đùa...
18/03/2018(Xem: 1807)
Không biết từ lúc nào ? Có lẽ từ sau khi tôi biết nghe và cảm nhận dòng nhạc tiền chiến, tôi thích tìm hiểu về những giai thoại gắn với tên ca khúc và người nhạc sĩ. NS Nguyễn Văn Đông là một trong những nhạc sĩ mà tôi yêu thích. Những ca khúc như : Chiều Mưa Biên Giới, Sắc Hoa Màu Nhớ, Hải Ngoại Thương Ca...
17/03/2018(Xem: 2471)
Không người dân nào có thể thay đổi được hệ thống giáo dục hiện tại. Họ không có quyền hạn để làm điều đó. Tuy nhiên không ai có thể ngăn chặn sự chọn lựa để dung nạp một nền văn hóa khác với “hệ văn hóa” nhồi sọ và tuyên truyền. Cũng không ai có thể ngăn chặn sự chọn lựa đọc gì bên ngoài phạm vi những bài văn mẫu hay nên đọc gì trên những trang mạng xã hội. Đó là sự chọn lựa cần thiết, và cấp bách, để “Tôi yêu tiếng nước tôi” có thể còn tồn tại và còn có cơ may truyền lại cho hậu sinh.
14/03/2018(Xem: 1732)
Lúc trước còn trẻ, mỗi lần nhìn thấy người bản xứ lớn tuổi, hay có thể dùng từ “già lụm khụm”, họ mặc quần áo toàn những màu rực rỡ, hoa lá cành. Những màu sáng chói mà thú thật ngay lúc còn trẻ mình cũng không dám mặc. Mình thấy kỳ cục quá. Tự hỏi, sao già rồi mà diêm dúa thế ?...
BÀI MỚI NHẤT
31/05/2020(Xem: 43)
... tình hình chiến sự ngày càng sôi động và khốc liệt hơn đã cuốn hút tôi biền biệt vào cuộc chiến, nên tôi không có dịp về thăm lại Thầy tôi - một Vị Thầy Khả Kính và cũng là một Chiến Sĩ Bình Dị. - Thưa Thầy, sau biến cố ba-mươi-tháng-tư-bảy-lăm-đen-tối ấy Thầy ra sao, hiện giờ Thầy ở đâu ? Với em, ở vào lứa tuổi xấp xỉ sáu-mươi này, em vẫn ước ao được gặp lại Thầy, dù chỉ một lần thôi, Thầy ơi !
28/05/2020(Xem: 73)
Được biết, lâu nay Ái Nguyệt vẫn thường cùng một số bạn trong LTQN luôn nhiệt tình chung tay phụ giúp trong những dịp họp mặt của Liên Trường Qui Nhơn và các hội đoàn bạn.
22/05/2020(Xem: 72)
Nó trở thành một biểu tượng của một đất nước bị choáng ngợp : một bức ảnh của một y tá đeo khẩu trang bị kiệt sức ngủ gục trên máy tính. Ý đã bị virus tấn công - quốc gia phương Tây đầu tiên bị tấn công nặng nề - và hình ảnh của Elena Pagliarini đã gói gọn sự khốc liệt mà đại dịch tàn phá.
20/05/2020(Xem: 96)
Khi nói đến nước Mỹ, người ta thường nghĩ ngay đến một quốc gia văn minh, một đất nước của sự tự do, bình đẳng và những cơ hội. Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Và người ta cũng tự do để bày tỏ ý kiến của mình. Do vậy, gần đây người ta thấy, nhiều tiểu bang đã… xuống đường.
17/05/2020(Xem: 91)
Những người cùng thế hệ tôi giờ này đều đã trở về nhà, đã tháo khẩu trang và nhốt cả bầu trời vào trong phòng vì lệnh cách ly. Nhịp sống của họ chậm lại. Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nhưng rồi sẽ giảm. Ngày mai… và có lẽ còn nhiều ngày nữa, chắc tôi vẫn còn thấy họ đứng sắp hàng để mua thực phẩm.
14/05/2020(Xem: 121)
Ôi... Sao tôi thấy cay cay trong mắt ! Chắc bà cụ sống độc thân nên đi chợ có một mình. Vì tuổi tác đã cao nên chậm chạp không tranh giành kịp với người ta. Và, không biết bà làm sao mà đến chợ được nữa ? Con cháu của bà cụ đâu ? Bà lớn tuổi như vậy thì làm sao sống một mình được ?