19/12/2017(Xem: 1094)
Tháng Tư lại về... Một tháng của một năm. Chỉ là một tháng trong mười hai tháng. Mỗi năm, khi bước qua tháng Tư tôi lại thấy lòng nặng trĩu. Bước đi cứ chông chênh như đi giữa lưng chừng trời. Dù đã qua từng ấy năm... ... Sau Tết Ất Mão, tôi càng cảm nhận ngày chia xa gần kề. Dù rất bận rộn với bài vở cho kỳ thi Tú Tài IBM sắp tới, nhưng tôi vẫn tìm mọi cách để níu kéo thời gian. Tôi luôn luôn hốt hoảng vì cảm thấy dường như thời gian đi nhanh quá...
12/12/2017(Xem: 1198)
Bởi đã từng khâm phục tinh thần chiến đấu và mến phục văn tài của anh; và cũng bởi anh là Người Lính Viết Văn gốc Đà Lạt / Huế đã hai lần nhuộm thắm máu mình trên đất Bình Định quê tôi, nên trong phạm vi nhỏ bé của mình, tôi cố gắng tìm hiểu về anh qua các tài liệu mà tôi đọc được và xin trang trải dưới đây...
03/12/2017(Xem: 1418)
Chỉ những giai đoạn tiếng Việt bay bổng thì nền văn hóa mới thăng hoa, hay là ngược lại, thật khó có thể nói chính xác. Nhưng, có thể đoan chắc rằng một nền văn hóa xuống cấp luôn đi đôi với việc ngôn ngữ và cách dùng ngôn ngữ xuống cấp. Nó bị dùng sai là một chuyện. Nó bị xem thường mới là điều đáng nói. Khi tiếng Việt không còn được tôn trọng, văn hóa và xã hội sẽ không còn được tôn trọng. Con người cũng không còn được tôn trọng.
23/11/2017(Xem: 1248)
Thứ Năm tuần lễ cuối của tháng 11, là Lễ Tạ Ơn tại Mỹ. Mời quý vị và các bạn đọc bài viết đặc biệt cho mùa Lễ Tạ Ơn năm nay của tác giả Hoàng Thanh. Cô tên thật Võ Ngọc Thanh, một dược sĩ thuộc lớp tuổi 30’, hiện là cư dân Westminster, Orange County. Bài viết về Lễ Tạ Ơn của cô mang tựa đề “Xin Cám Ơn Cuộc Đời” kể lại câu chuyện xúc động, giản dị mà khác thường, ...
11/11/2017(Xem: 1293)
Cho đến bây giờ cũng ít người biết rằng tôi chính là “đứa bé thơ” với “tấm khăn sô bơ vơ” trong bài hát Người Ở Lại Charlie của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Và tôi lớn lên cùng với ký ức về một người Cha hào hùng như vậy. Tôi không thần tượng Cha tôi từ một bài hát viết về Người, cũng không thần tượng từ một hai trận đánh trong cuộc đời binh nghiệp của người,...
09/11/2017(Xem: 939)
Phạm Thiên Thư là một nhà thơ được nhiều người biết đến nhờ những tác phẩm thơ dài hơi của ông (những tác phẩm dài như Đoạn Trường Vô Thanh, Tự Điển Cười, Việt Sử Thi…), và nhất là những bài thơ được phổ nhạc như “Em Lễ Chùa Này, Ngày Xưa Hoàng Thị, Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng”. Ngoài ra ông còn được nhiều người coi như một Thiền Sư vì những ý tưởng trong các bài thơ của ông... Tôi nhỏ hơn Phạm Thiên Thư đúng một con giáp, và tuy ít khi gặp ông nhưng vẫn được ông xem như một cô em gái...
08/11/2017(Xem: 1022)
Một ngày năm 1956 tại thành phố Qui Nhơn, vào một buổi trưa đầy nắng gắt tại bến xe, người ta bu quanh thằng bé bán cà-rem để mua cho được một cây cà-rem. Đây là một hiện tượng lạ! Lần đầu tiên thành phố có cà-rem. Người ta bao quanh thằng nhỏ bán cà-rem, vì người ta không thể đem về nhà, sợ dọc đường nó chảy mất, nên mọi người phải ăn tại chỗ và người ta cũng không thể mua 2 cây...
05/11/2017(Xem: 2499)
Thường thì viết về – viết, chớ không phải sáng tác - một bản nhạc nào đó tôi thấy không khó mấy; nhưng với nhạc phẩm rất quen thuộc và gần gũi với mình là Rừng Lá Thấp của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh trong video này sao tôi thấy thật khó quá. Một Thương Binh VNCH đã hát bài ca ấy trên chuyến xe đò...
03/11/2017(Xem: 1167)
Câu chuyện bắt đầu cũng bằng hai chữ ngày xưa... Ngôi trường Trung-học Tư-thục nhỏ nằm trên con đường dẫn vào thị xã Qui-Nhơn. Như các trường khác, bước qua cổng trường là khoảng sân rộng. Khi đám con gái nón lá che mặt bước vội tránh những tia nhìn chăm chăm từ lũ con trai...
02/11/2017(Xem: 921)
Nhớ lại, thời làm cô giáo làng, là chuỗi dài bận rộn. Ngoài ban ngày ra còn những đêm tôi phải đốt đèn dầu, đi ra trường dạy thêm bồ túc văn hoá cho mấy cụ đoàn viên đảng viên học cách đọc viết cho đúng. Rồi họp, rồi hội. Hết đi mít-ting lại họp tồ, bầu bán, kiềm thảo... không kể những đêm đi họp đoàn. Rốt cuộc chẳng ai cho vào đoàn vì tôi là con nhà tư sản có dáng đi tiểu tư sản...
BÀI MỚI NHẤT
23/03/2019(Xem: 58)
Theo dòng thời gian, hễ cứ đến tháng Tư hằng năm là mình lại nhớ tới những ngày cuối tháng Ba của “mùa biến cố” cũng như nhớ luôn “kỷ niệm hết hồn” trong Sinh Nhật lần thứ hăm-mốt của mình tại Nha Trang vào Xuân ’75 ở quê nhà. Đã gần 44 năm trôi qua và chỉ còn hơn tuần lễ nữa lại đến Sinh Nhật mình bước vào nhóm U70. Vậy là ký ức mình lại quay về với “biến cố ‘75”.
21/03/2019(Xem: 54)
Tuổi già nhàn lắm các cụ ơi ! Công việc giờ đây dẹp hết rồi Rộng rãi thênh thang, nhà hai đứa Thoải mái ra vào, đôi ta thôi ! Tuổi già khỏe lắm các cụ ơi ! Luẩn quẩn lợi danh, rũ sạch rồi Giờ đây tóc bạc, ta hai đứa Sáng tối nắm tay: đi bộ thôi !
20/03/2019(Xem: 51)
Hỡi các bạn già của tôi ơi ! Đừng có tủi thân, hoặc trách đời. Thời gian, năm, tháng, qua nhanh lắm, Hãy sống từng giây phút tuyệt vời. Bao năm lăn lóc, cũng đủ rồi, Bôn ba thời vận, sống nổi trôi. Nhục vinh, sướng khổ, đều có cả, Giờ chỉ mình ta, với đất trời.
03/03/2019(Xem: 131)
Nếu một mai tôi bỗng dưng bị stroke, Liệt toàn thân không cử động, nói năng. Bài thơ này là nguyện vọng, trối trăn, Hãy giải thoát tôi khỏi thân tầm gởi. Ngày chia tay sớm muộn gì cũng tới, Ở lại đừng buồn nhớ tiếc thương nha. Coi như tôi đang du lịch phương xa, Đang bay bổng với mây xanh, gió mát.
25/02/2019(Xem: 128)
Ngày 17 Tháng Sáu, 1988, Thống Đốc George Deukmejian đích thân đến thương xá Phước Lộc Thọ, Westminster, làm lễ khánh thành bảng chỉ dẫn “Little Saigon Next Exit.” Hành động này có nghĩa thống đốc tiểu bang chấp nhận danh xưng “Little Saigon” và ấn định một khu vực địa lý mang tên ấy. Và từ đấy, thủ đô tị nạn của người gốc Việt tại Hoa Kỳ chính thức có tên trên bản đồ.
22/02/2019(Xem: 158)
Hôm Mùng 5 Tết Kỷ Hợi (Thứ Bảy 9/2/2019) bọn mình đã cùng Hội Ái Hữu Tây Sơn Bình Định tham gia Diễn Hành Xe Hoa của Cộng Đồng Người Việt tổ chức hằng năm ở Little Saigon trên Đại Lộ Bolsa...