Tản mạn cuối năm

12/02/20185:28 CH(Xem: 556)
Tản mạn cuối năm

"Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân", tôi rất tâm đắc với câu trả lời này của Khổng Tử khi có người hỏi ông về chữ Nhân (theo sách Luận ngữ). “Điều gì mình không muốn, thì đừng làm cho người”. Tôi đã xem đó là kim chỉ nam cho mọi suy nghĩ và hành động của mình, tất nhiên chỉ là cố gắng để thực hiện được nhiều nhất.


Câu nói tưởng chừng như đơn giản, nhưng mấy người để tâm suy nghĩ và làm được. Có bao giờ bạn tự hỏi, mình đã từng làm tổn thương những ai, dù chỉ là một ánh mắt thản nhiên, một câu nói vô tình...


Phải chăng ta chưa bao giờ bị đau đớn về thể chất hoặc tinh thần. Chắc hẳn là không, chỉ có điều ta cố tình quên đi khi muốn trút đổ sự giận dữ lên người khác. Ta không muốn phải chịu sự dày vò, ân hận trước tòa án lương tâm ta đó, nên loanh quanh tìm cách biện minh. Sao không nhìn thẳng vào mình, tự đặt mình vào vị trí của người đó, để có một sự hối lỗi chân thành tự tâm.


Những đại án, trọng án, tham nhũng, cướp của, giết người, hành hạ người khác... có lẽ không còn hiếm. Làm sao đây? Luật pháp ra tay, công lý được thực thi bằng những bản án - Tử hình, chung thân, hai mươi năm, mười năm... Người ta thỏa mãn, hả hê vì những bản án đúng người, đúng tội, nhưng mấy ai nghĩ được những mất mát, tổn thương mãi mãi không thể xoá nhòa hay bù đắp.


Bất luận, con người dù có thế nào, sinh mệnh cũng là điều đáng quý, sinh mệnh là máu thịt của cha mẹ, là chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau, là những tháng ngày đằng đẵng chăm bẵm, nuôi nấng, dạy dỗ, ấp ủ, mơ ước... nên tổn thương đến sinh mệnh dù vì bất cứ lý do gì cũng là điều rất đáng để hối tiếc.


Giá mà con người ta bớt đi một chút tham lam, một chút ích kỷ, một chút sân si. Giá mà con người ta biết nghĩ đến, biết yêu thương người khác như chính bản thân mình. Giá mà con người ta suy nghĩ được rằng điều này mình không muốn hà cớ chi lại làm cho người khác. Ôi, tôi luôn ao ước thế gian không có chữ "giá mà"...


Tôi đang đặt những bước chân đầu tiên vào chặng hành trình cuối cùng của đời mình, một người phụ nữ hầu như cả đời chỉ quanh quẩn trong bốn bức tường của ngôi nhà mình. Đôi khi nhìn lên bầu trời mơ ước về những dặm dài của các chuyến bay đến nhiều miền đất lạ, các con tôi không có gì nổi bật hay vượt trội so với mọi người, chúng chỉ là những công dân bình thường, lương thiện, nhưng tôi hài lòng, thậm chí tự hào, vì để có được điều đó tôi đã phải nỗ lực rất nhiều...


Tản mạn trước thềm năm mới, chỉ mong khép lại những gì chưa vui của năm cũ và một mơ ước rằng mọi người sẽ suy nghĩ về chữ Nhân của Khổng Tử "Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân", để thế giới luôn được bình an và ngày một tốt đẹp hơn. Mong lắm thay !

 

Lan Thu

BÀI MỚI NHẤT
16/11/2018(Xem: 23)
... Có những buổi tối họp mặt gia đình thiếu Mẹ thật là lạnh lẽo. Ba hay kể về Mẹ thời còn trẻ những đoạn đường sống khó khăn nhưng vẫn cố vượt qua... Thật tội nghiệp cho Mẹ quá, cuộc đời Mẹ sao nhiều vất vả, không có được một ngày vui... Mẹ ơi... Bây giờ thì con đã xa Mẹ nghìn trùng, con không còn thấy Mẹ trên cõi đời này nữa. Con nhớ Mẹ lắm... Mẹ ơi... !
16/11/2018(Xem: 13)
lá thư viết mấy mươi năm trước giờ đọc chơi sao vẫn nhói lòng yêu lén bờ lưng hồi trung học xưa rồi ai biết cũng bằng không !... định thi cử xong tình sẽ trải ai ngờ lửa đỏ đốt quê hương lệnh tổng động viên hồn nước gọi những chàng trai hăm hở quân trường !...
13/11/2018(Xem: 62)
- Thằng Hải là đứa con cầu tự của tôi đấy... Trung Úy có biết không... Tôi đã đi năm bảy chùa chiền, đền thờ để xin có được một mụn con. Và Thánh Thần đã ban cho tôi thằng Hải. Nó từ bé đã rất khó nuôi, hết bệnh này tới bệnh kia... Và vì thế mà nó yếu ớt... Khổ nỗi, tuy yếu đuối nhưng con tôi lại thích đời sống oai hùng, ngang dọc... nên nó đã tình nguyện vào lính.
13/11/2018(Xem: 55)
Mai tôi đi... chẳng có gì quan trọng, Lẽ thường tình, như lá rụng công viên, Như hoa rơi trước gió ở bên thềm, Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn... Trên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng, Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an, Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn, Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.
10/11/2018(Xem: 58)
Ngày xưa, khi gia đình tôi dọn đến Qui Nhơn, những con đường từ đầu sân bay vào khu 6 còn lầy lội... Riêng con đường nhựa dẫn vào Air Viet Nam, đã có từ lâu và tương đối ít ổ gà. Đầu đường Cường Để đi xuống khỏang 100 mét, bên trái có hẻm rộng đi vào mé sau “Collège de Cường Để”. Tôi đã đọc, và đọc rất nhiều lần quyển truyện tựa đề : “TUẤN CHÀNG TRAI NƯỚC VIỆT”,
09/11/2018(Xem: 42)
Đêm mơ - huyền ảo dịu dàng Heo may nhẹ đến lá vàng vấn vương Đêm lung linh tỏa ngát hương Không gian tĩnh mịch đêm trường cô liêu Đêm im lặng - gió hắt hiu Ánh trăng lấp lánh yêu kiều dáng tiên Đêm ơi - đêm mãi triền miên Cho em ru giấc bình yên mơ màng