Bài học nhớ đời

13/04/201811:15 SA(Xem: 524)
Bài học nhớ đời

KHÍ TIẾT CỦA MỘT CỰU CHIẾN BINH HOA KỲ ĐÃ THAM CHIẾN TẠI MIỀN NAM VN.

 

Đây là một chuyện rất đáng đọc !

 

Đài Phát Thanh America FM đang truyền thanh một phần của chương trình “Có Ai Đang Nghe Không ?” sáng nay.

 

Câu hỏi đầu tiên là: Hôm nay q vị có truyện nào đáng kể trong tiết mục “Có ai đang nghe không ?”.

 

Một phụ nữ gọi vào nói rằng cách đây vài năm khi đến thăm người cậu tại trai chăn nuôi ở Billing, tiểu bang Montana, bà có dịp đi ăn tối tại một nhà hàng mà không giữ chỗ trước. Thực khách phải đợi chừng 45 phút, và trước đó đã có nhiều chủ nông trại và các bà vợ xếp hàng đứng chờ.


Ted Turner và người vợ đã ly dị là Jane Fonda vào nhà hàng và muốn có một bàn.
Người nữ tiếp viên cho biết là phải đợi 45 phút. Jane Fonda liền hỏi người tiếp viên :
- Cô có biết tôi là ai không ?

Người nữ tiếp viên trả lời :
- Biết chứ, nhưng mà Bà vẫn phải đợi 45 phút.

Jane Fonda lại hỏi :
- Quản Lý hiện có ở đây không ?

Khi người quản lý bước ra, ông ta hỏi khách :
- Thưa tôi có thể làm gì được không ạ ?

Ted Turner và Jane Fonda hỏi :
- Ông biết chúng tôi là ai chứ ?

Viên quản lý nhà hàng trả lời :
- Biết chứ, nhưng mà những người đến trước cũng đang chờ, tôi không thể sắp chỗ cho hai người trước họ được.

Ted liền ngỏ ý muốn nói chuyện với chủ tiệm. Khi chủ tiêm bước ra, Jane Fonda lại hỏi :
- Ông biết tôi là ai không ?

Chủ tiệm trả lời:  

- Có, biết chứ ! Bởi vì tôi không quên được kẻ đã đâm sau lưng tôi - Người chiến binh từ chiến trường Việt Nam tiếp lời - Ông bà không những không được sắp chỗ ngồi trước những bạn bè và láng giềng của tôi đang đứng đợi ở đây, mà còn không có chỗ tối nay và các tối khác. Chào ông bà !

 

Chuyện chỉ xảy ra ở Hoa Kỳ. Một quốc gia thật tuyệt vời phải không ? Đây là chuyện có thật và tên của nhà hàng là: Sir Scott’ Oasis Steakhouse, 204 W. Main - Manhattan, MT. 59741.

 

Nếu Quý Vị đến đây, xin ngã mũ chào, và thưởng thức một đĩa steak, thưởng cô tiếp viên.
Hãy chuyển cho nhau tin này ! Chúng ta không bao giờ quên kẻ phản bội đất nước chúng ta.

 

Người sưu tầm và chuyễn ngữ,
GS Lê Minh Khôi

BÀI MỚI NHẤT
18/12/2018(Xem: 17)
Năm 1945, Thế Chiến Thứ Hai, mặt trận Âu châu đã chấm dứt, Đức đã đầu hàng Đồng Minh nhưng mặt trận Thái Bình Dương giữa Mỹ và Nhật vẫn đang tiếp diễn khốc liệt. Quân Nhật xâm chiếm Đông Dương, đảo chính quân Pháp. Gia đình cha mẹ chúng tôi đang sinh sống ở Qui Nhơn, phải di cư về quê nội Bình Khê, nay là Tây Sơn, Bình Định để tránh bom đạn.
16/12/2018(Xem: 71)
Chiều Chủ Nhật cuối tuần (16/12/2-018) chúng tôi “dạo phố Sài Gòn Xưa” trong chương trình Sài Gòn Niềm Nhớ tại Little Saigon. Đây là lần thứ hai chương trình này được thực hiện trước mỗi Mùa Giáng Sinh hằng năm và đã thu hút nhiều khách viếng thăm vì “Nhớ quá đi thôi Sài Gòn Xưa của tui... !”.
15/12/2018(Xem: 54)
Đã có những bài báo, những tranh luận sôi nổi về thứ nhạc «sến hay không sến” này. “Sến” mà sao người ta thuộc, người ta khắc cốt ghi tâm ? “Sến” mà sao người ta cười, người ta khóc ?… Gần đây trên mạng, nhiều bạn trẻ «còm » rằng nhờ “sến” mà nuôi dưỡng được tâm hồn trong một thế giới vô cảm, và có bạn còn rất tự hào rằng đã sưu tầm được hàng ngàn bản nhạc «sến»...
14/12/2018(Xem: 57)
Ta viết thơ yêu trên lá vàng, Thơ bay theo gió đợi Xuân sang. Lời ru thắm thiết tình đơn lẽ, Lá vẫn lang thang trong nắng vàng. Lời ru ngày đó còn trong nắng, Gió rít mưa sa - vắng bóng chàng... Đầu Xuân hoa nở... thơ chưa đến, Đợi đến Đông tàn... lại Thu sang...
11/12/2018(Xem: 93)
Năm nay Đại Hội Cựu Học Sinh Liên Trường Qui Nhơn toàn Thế Giới được tổ chức vào hai ngày 6 & 7 Tháng 7 năm 2019 tại Nam Cali - USA. Đặc biệt lần nầy chúng tôi kỷ niệm 20 năm hoạt động của Hội với chủ đề LIÊN TRƯỜNG QUI NHƠN HAI MƯƠI NĂM NHÌN LẠI.
11/12/2018(Xem: 41)
Dòng thời gian thắm thoát rơi quá nhanh - mới đó mà đã hơn ba mươi năm qua rồi - mới ngày nào, tôi chỉ là chàng thanh niên ngớ ngẩn - mỗi sáng, mỗi chiều đứng bên gốc thông già len lén nhìn em vào lớp - vậy mà bây giờ, tôi đã là một ông già - tuổi hơn sáu mươi - mái tóc đã điểm sương - còn em - da mặt cũng đã có nhiều vết hằn theo năm tháng ? - Thời gian sao qua quá vội !